Chương 173: Gặp gỡ ở phòng ăn


Dương Minh và Trương Tân ở cùng một ký túc xa, cho nên đồ đạc cứ tùy tiện ném ở đó, nhưng Trần Mộng Nghiên và Triệu Tư Tư lại ở một phòng bốn người, cho nên lúc chọn giường và dọn đồ, còn phải tốn tí thời gian giới thiệu lẫn nhau.
Dương Minh và Trương Tân đứng ở cửa, tự nhiên phải chờ một chút.
"Tin tin." Một tiếng vang sau lưng hai người.
Vương Chí Đào ngồi trên chiếc Honda đời Trung Quốc, vươn đầu ra nhìn: "Dương Minh, Trương Tân, hai bạn đang làm gì đó?"
"Chờ người." Trương Tân thuận miệng đáp.
Dương Minh muốn ngăn đã không kịp, hắn không cho Vương Chí Đào vào, vậy lát nữa ăn cơm lại bị tên khốn này phá đám.
"Chờ người? A, biết rồi, bạn nhất định đang chờ Triệu Tư Tư phải không? Còn Dương Minh chờ Trần Mộng Nghiên?" Vương Chí Đào cười hỏi. Bây giờ hắn đã từ bỏ ý định theo đuổi Trần Mộng Nghiên trong đầu, Trần Mộng Nghiên không phải loại nữ sinh dễ trêu vào, cha của nàng Vương Chí Đào không thể đụng vào. Huống hồ hắn còn có mục tiêu mới, chính là cô bé trên Yahoo. Không phải cơ hội của mình đã đến rồi sao?
"Ừ, đúng vậy lớp trưởng Vương, bạn cũng ra ngoài?" Dương Minh thấy Vương Chí Đào đã nói như vậy, đành phải nể mặt nói một câu.
"Haha, không có chuyện gì, tôi vừa mới báo danh xong, còn chưa có chuyện gì. Ra ngoài đi dạo một, xem có gặp người quen hay không, liền gặp các bạn, các bạn muốn đi đâu?" Vương Chí Đào cười hỏi, giống như là bạn bè tri kỉ vậy.
"Chúng tôi muốn đi ăn cơm, lớp trưởng có chuyện cứ đi trước đi" Trương Tân cũng không muốn người như Vương Chí Đào ngồi cùng bàn.
"Ăn cơm, cho tôi đi với. Dù sao tôi cũng không biết đi đâu" Vương Chí Đào nói: "Chúng ta đều cùng một trường trung học đến, cùng một lớp, rồi cùng thi vào đại học, đó là duyên phận nha!" Vương Chí Đào bây giờ không có tâm tư nham hiểm gì, chỉ là muốn khoe khoang mình mới mua xe hơi thôi.
Dương Minh thấy Vương Chí Đào nói vậy, cũng không nề hà nữa, người ta nói đều là sự thật. Mày đi ăn cơm, không muốn dẫn theo người ta sao? Huống hồ, Trần Mộng Nghiên và Triệu Tư Tư đã đi đến.
Vương Chí Đào không đợi Dương Minh trả lời, đã dừng xe lại, sau đó xuống xe, cố ý chờ Trần Mộng Nghiên và Triệu Tư Tư đến gần, sau đó mở cửa ra đón.
Honda đời Trung Quốc phát ra hai tiếng" Tíc tíc" của tiếng khóa xe Vương Chí Đào vô cùng tiêu sái kéo cửa xe, xác định đã khóa, rồi mới đi đến đám người Dương Minh.
Đáng tiếc, cái màn biểu diễn kia đã thất bại. Trần Mộng Nghiên và Triệu Tư Tư ngay từ đầu đã không để ý đến chiếc xe của Vương Chí Đào.
"Xe này chạy trên đường rất êm nha!" Vương Chí Đào giả điên phán một câu.
Dương Minh thầm nghĩ, mày rãnh đời quá à, chạy êm hay không, có liên quan gì ở đây!
Trần Mộng Nghiên lúc này mới chú ý đến Vương Chí Đào, ngẩng đầu nhìn Dương Minh, như muốn hỏi: Tại sao hắn ở đây?
Dương Minh bất đắc dĩ lắc đầu, nói: "Mình và Trương Tân ở đây chờ các bạn, thì gặp lớp trưởng Vương!"
"Ha ha, đúng vậy, tôi có đề nghị, chúng ta cùng đi ăn cơm, đều là bạn học cả mà, ngồi chung cho vui" Vương Chí Đào nói.
"A?" Trần Mộng Nghiên từ sau sự kiện bức hình lần trước, đã trở nên chán ghét Vương Chí Đào, bây giờ nhìn hắn như không có chuyện gì xưng huynh gọi đệ với Dương Minh, có chút bực mình. Cảm thấy người này quá dối trá!
Mộng Nghiên quả thật không muốn ngồi cùng bàn với Vương Chí Đào, nhưng không thể trực tiếp mở miệng từ chối. Thật ra Triệu Tư Tư cảm thấy hai nam hai nữ ăn cơm có chút không tự nhiên, giống như hai đôi tình nhân vậy, dù sao nàng vẫn chưa xác định với Trương Tân, bây giờ có thêm Vương Chí Đào vào, cũng không có vấn đề gì. Nàng không biết giữa Vương Chí Đào và Dương Minh với Trần Mộng Nghiên có mâu thuẫn, vì thế vui vẻ đồng ý: "Được mà, càng đông càng vui"
Việc đã đến nước này, Trần Mộng Nghiên và Dương Minh đành phải chấp nhận. Trương Tân cũng bất đắc dĩ, Triệu Tư Tư đề nghị, hắn không thể phản bác.
Không còn cách nào, chỉ phải mang theo Vương Chí Đào, năm người đi ra ngoài, đến khu nhà ăn của trường học. Khu nhà ăn của trường học cũng khá nhỏ, nhưng cũng không tồi, bởi vì đa số sinh viên đều không có tiền đi ra quán mà ăn, cho nên địa điểm này trở thành nơi yêu thích của sinh viên.
Mặc dù đa số đều dành cho sinh viên nghèo, nhưng cũng có phân chia cấp bậc. Dù sao sinh viên có tiền hoặc mời khách, thì sẽ được đưa đến khu nhà ăn cao cấp hơn chút.
Vương Chí Đào chọn một chổ không tệ lắm, để bốn người đi vào. Dù sao người ta cũng từng là lớp trưởng, Dương Minh cũng không muốn làm ầm ĩ, nên không phản đối.
Đi vào đại sảnh, Dương Minh bỗng nhiên nhìn thấy một người rất quen thuộc! Con đĩ này tại sao lại ở đây? Dương Minh nhíu mày, hắn lướt qua chổ người kia, mà người đó cũng ngẩng đầu lên nhìn. Hai người bốn mắt chạm nhau, Dương Minh nhanh chóng rời đi, không nhìn đối phương một cái.
Còn người kia, lặng lẽ thở dài. Người này, chính là bạn học thời trung học của Dương Minh, là cô bé đã đi mách thầy giáo, Chu Giai Giai! Mấy hôm trước Dương Minh đã xem một đoạn clip của nàng.
Con mẹ nó, Dương Minh cảm thấy mình bây giờ vô cùng nóng. Thằng khốn Trương Tân, sao có thể giả danh mình lên mạng nói chuyện phiếm? Bây giờ thì tốt rồi, con đĩ Chu Giai Giai này nhất định sẽ cười nhạo mình là một tên dâm tặc.
Thanh danh của mình đừng để cho con đĩ này phá hư! Dương Minh vội vàng làm như không biết, không nhìn nàng nữa, mà Trương Tân, cũng không nhớ ra người kia là" Mị lực bảo bối"
Trương Tân không biết nhưng Vương Chí Đào lại nhận ra! Người này gần đây hắn theo đuổi mãnh liệt, Chu Giai Giai! Giờ phút này Chu Giai Giai đang cùng ăn cơm với người con gái khác. Vương Chí Đào không có cách xen vào, huống hồ còn có đám Dương Minh ở đây nữa.
Nhưng Vương Chí Đào tuyệt đối không buông tha cho một Chu Giai Giai hấp dẫn như vậy. Vì thế không đợi bọn Dương Minh ý kiến, liền dẫn đến cái bàn sau lưng Chu Giai Giai, chỉ vào đó nói: "Chúng ta ngồi ở đây nha?"
Mẹ kiếp, mày có ý gì Dương Minh tự nhiên không biết chuyện giữa Vương Chí Đào và Chu Giai Giai, còn tưởng hắn chọn bậy cho một cái bàn! Trong lòng Dương Minh nén giận, trong lúc vô ý cũng đâm lén tao được, không phải quá trùng hợp sao? Không được, xem ra phải xử lý mày nhanh!
Dương Minh khẳng định mình sẽ nói là không quen với Chu Giai Giai, đơn giản là không biết gì hết, ngồi xuống.
Phục vụ mang thực đơn ra, ba thằng theo lễ để cho con gái chọn trước, Trần Mộng Nghiên và Triệu Tư Tư gọi vài món, khẩu vị đại chúng. Vương Chí Đào và Dương Minh gọi ba chai bia, dù sao buổi chiều không lái xe, uống một chút cũng không sao.
Vương Chí Đào cố ý trước mặt Chu Giai Giai khoe khoang thực lực của mình, vì thế đặc biệt thổi phồng lên: "Chúng ta lên đại học vì cái gì? Không phải vì muốn tương lai kiếm được việc tốt sao? Trương Tân thì tốt rồi, thừa kế gia sản, thật ra tôi cũng giống như vậy, đến lúc đó, ba tôi để tôi làm tổng giám đốc tập đoàn Hùng Phong, các người có thể tìm đến chổ ủa tôi, tuyệt đối tôi sẽ chiếu cố bạn cũ!"
Lời nói của Vương Chí Đào hấp dẫn ánh mắt của rất nhiều sinh viên, dù sao tập đoàn Hùn Phong ở Tùng Giang cũng được tính là vô cùng nổi danh. Không ít người đã nghe qua, nữ sinh bên cạnh Chu Giai Giai không khỏi quay đầu lại nhìn Vương Chí Đào.
Chu Giai Giai tuy rằng cũng quay đầu lại nhìn, nhưng nàng đang tìm chổ ngồi của Dương Minh. Làm bộ như lơ đãng quay đầu lại, nhìn thấy được Dương Minh rồi, sau đó nhanh chóng quay đầu đi.
Nghe được lời nói của Vương Chí Đào, Chu Giai Giai đột nhiên nhớ đến mấy hôm trước có một người trên mạng tự xưng là thiếu gia của chủ tịch tập đoàn Hùng Phong, cũng là sinh viên của đại học Tùng Giang, có thể là người này sao?
Lúc ấy, Vương Chí Đào có đưa ảnh của mình cho Chu Giai Giai, nhưng nàng căn bả là không xem, liền cất để đó. Người này là bạn của Dương Minh? Ử, tựa hồ là vậy. Chu Giai Giai âm thầm ghi lòng tạc dạ, mưu tính có cơ hội sẽ hỏi thăm người này.
Bởi vì mỹ nhân ở đằng sau, Vương Chí Đào bất chấp bữa cơm, Trương Tân và Dương Minh cũng mặc kệ hắn, chạy cả buổi trưa, đói muốn chết, ây giờ cầm đũa lên gấp lia lịa. Trần Mộng Nghiên và Triệu Tư Tư tuy không ăn như cọp giống hai người kia, nhưng cũng thấy đói bụng. Chỉ có thằng ngu Vương Chí Đào cứ ngồi quăng lựu đạn miết.
Nói thật ra, không cần lên đại học, học đại học chỉ vì muốn cha có cái để ăn nói với bạn làm ăn. Chò dù hắn tốt nghiệp tiểu học, cũng có thể có trong tay bằng thạc sĩ, hay tiến sĩ gì gì đó.
Thật ra. Vương Chí Đào bình thường không có thất thố như vậy, chẳng qua sau lưng hôm nay là Chu Giai Giai, nên muốn nâng cao giá trị con người lên. Theo hắn nghĩ, đứa con gái nào không thích tiền, những đứa tự cho là thanh cao, không phải là không yêu, mà chưa đủ làm các nàng động tâm thôi!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #173


Báo Lỗi Truyện
Chương 173/2205