Chương 1725: Một Ngày Một Trăm Triệu


-Cháu…
Quan Tiểu Tường không ngờ rằng Trương Điếm Hải lại trực tiếp gây khó khăn, liền cảm thấy có chút bối rối, sắc mặt đỏ lên, nói không ra lời :
-Chú Trương, cháu biết nhà của chú hiện nay rất ghê ghớm, nhưng cháu cũng đang nổ lực! Cháu bây giờ vẫn còn đang đi học, cháu tin rằng sau này nhất định sẽ đạt được những thành tích rất lớn, để cho Tiểu Lan có có được một cuộc sống tốt nhất!
-Sau này? Lời nói suông ai mà chẳng nói được! trước đây các bạn thân cùng chơi với ta cũng đều nói như vậy, ai đã thành công rồi? hay là chỉ có một mình ta thôi?
Trương Điếm Hải hừm một tiếng, nói với dáng vẻ xem thường :
-Vì vậy những gì cậu nói đều rất hư vô mù mịt!
-Vậy…vậy cháu phải làm gì mới có thể chứng minh ?
Quan Tiểu Tường rốt cuộc vẫn còn trẻ, bị Trương Điếm Hải đã kích liền trở nên "kích động".
-Làm sao chứng minh, đó là phải hỏi cậu đấy, cậu hỏi ta làm gì?
Trương Điếm Hải cười ha ha nhìn Quan Tiểu Tường:
-Nếu mà ta nói, vậy cậu hãy kiếm đủ năm trăm vạn cho ta xem, nếu kiếm được thì chứng minh cậu có năng lực, kiếm không được vậy thì thật là ngại quá, ta không thể tin tưởng cậu!
-Năm trăm vạn?
Quan Tiểu Tường ngây ngưởi ra một lúc:
-Việc này làm sao có thể chứ! Cháu hiện nay một đồng tiền vốn cũng không có, làm sao có thể kiếm được năm trăm vạn đây?
-Có thể hay không, không phải là việc ta bận tâm, mà là việc cậu phải bận tâm đấy!
Trương Điếm Hải cười nhạt, miệt thị nói:
-Nếu mọi việc đều cần có người dạy, vậy Tiểu Lan cũng không hy vọng gì vào cậu nữa rồi! cậu xem cậu đi, kiếm năm trăm vạn mà cũng không biết làm sao để kiếm, càng không thể nói đến sự nghiệp lớn hơn được!
-Nhưng……món tiền đầu tiên là khó kiếm nhất!
Quan Tiểu Tường biện bạch nói:
-Với lại, trong một lúc kiếm được năm trăm vạn, thật là có chút hoang đường! có mấy người có thể một lúc liền kiếm được 5 triệu chứ?
-Nếu mà nhiều người làm được, thì cậu còn có thể thể hiện được gì?
Trương Điếm Hải hừ một tiếng:
-Chính là không dễ mới có thể chứng minh được thực lực của cậu! năm trăm vạn rất nhiều sao ? Ta mặc kệ là cậu đi lừa bịp cũng được hay là kiếm ai đó để đầu tư cũng được, tóm lại trong vòng ba ngày, tôi cần nhìn thấy số tài sản năm trăm vạn, nếu không cậu sau này không cần đến gặp Tiểu Lan nữa! Tôi rất khó thấy rỏ được thành ý của cậu!
-Cha…, Cha như vậy không phải là làm khó Tiểu Tường sao?
Hoa Lan cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa, chịu không nổi nói.
-Con biết cái gì ?
Trương Điếm Hải ngắt lời con gái:
-Đây làm sao có thể coi là làm khó ? không đưa ra yêu cầu nghiêm khắc với cậu ta, cậu ta có thể thành tài không? Chỉ có trong nghịch cảnh thì mới có thể trưởng thành được!
-Haha.., cháu vẫn cho rằng yêu cầu của chú Trương cao lắm chứ, hóa ra chỉ là năm trăm vạn thôi à?
Dương Minh đột nhiên mở miệng nói:
-Yêu cầu này, thấp quá rồi, không thể xem là nghiêm khắc được.
-Dát
Trương Điếm Hải có chút không hiểu, nhìn Dương Minh, không biết hắn rốt cuộc đang nói chuyện với ai nữa! Hắn không phải là bạn của Quan Tiểu Tường à? làm sao hắn lại có ý này, năm trăm vạn vẫn còn quá ít, chưa thể hiện được năng lực của Quan Tiểu Tường sao?
Bất quá, đã có kẻ lỗ mãng mở lời, việc này vừa hợp với ý của Trương Điếm Hải rồi:
-Xem ra, là ta đánh giá thấp năng lực của Tiểu Tường rồi, năm trăm vạn quả thật quá ít, vậy thì tám trăm vạn nhé.
Nghe Dương Minh mở miệng, trong lòng Quan Tiểu Tường liền nhẹ nhỏm, trước đó hắn còn sợ Dương Minh mặc kệ hắn, bởi vì Dương Minh vẫn không có bày tỏ thái độ, vì thế Quan Tiểu Tường đành một mình chứng tỏ! lúc này Dương Minh đã thể hiện thái độ rồi, vậy cho thấy việc này Dương Minh nhất định sẽ quản.
Có điều là Trương Hoa Lan không biết Dương Minh đang làm gì, vẫn còn cho rằng là người bạn Quan Tiều Tường tùy tiện dẫn đến, nghe Dương Minh nói những lời như vậy, liền tức giận trợn mắt với Dương Minh! Thầm nghĩ Quan Tiểu Tường thật là không thận trọng khi kết giao bạn hữu, sao lại đưa một người như vậy đến chứ? Thà là không mang còn hơn, thật sự là làm trở ngại chứ không giúp được gì!
Chỉ là Dương Minh lại giả vờ không nhìn thấy điệu bộ nhìn trợn mắt của Hoa Lan, vẫn dửng dưng nhìn Trương Điếm Hải với vẻ mặt như cũ:
-A…, tám trăm vạn, ít như vậy? Thật là xem thường Tiểu Tường quá đi!
-Dát?
Trương Điếm Hải lúc này thật sự là hết chổ nói rồi, nếu không phải tận mắt nhìn Dương Minh gọi những món đắt tiền để chơi mình, Trương Điếm Hải thậm chí sẽ cho rằng Dương Minh đến là để giúp ông ta nói những lời sỉ nhục Quan Tiểu Tường!
-Tiểu Tường, xem ra người bạn của cậu thật không đơn giản! rất có niềm tin đối với cậu!
Trương Điếm Hải cười phá lên:
-Bạn của cậu đã xem trọng cậu, vậy chúng ta định mức mười triệu có được không? Ba ngày…., vậy không cần ba ngày nữa, một tuần đi! Trong vòng một tuần, cậu có thể kiếm được mười triệu, tôi sẽ đem Tiểu Lan gả cho cậu trước mặt mọi người, như thế nào?
-Một nghìn vạn? ít như vậy?
Dương Minh lúc này lại lắc đầu, ra vẻ không đồng ý:
Mà còn một tuần nữa à? sao cho thời gian lâu như vậy?
-Dát?.Dát?.…Dát?
Con ngươi của Trương Điếm Hải trợn ra, trước đó Dương Minh giúp ông ta sỉ nhục Tiểu Tường, thì có thể chấp nhận được, nhưng bây giờ nói như vậy, thật sự là vô cớ gây sự rồi:
-Một nghìn vạn vẫn còn ít? Vậy cậu nói đi, Tiểu Tường có thể kiếm được bao nhiêu tiền?
-Ah…, tôi nói thế nào cũng phải là một trăm triệu? Mặt khác, một tuần lâu quá, một ngày đi, một ngày một trăm triệu!
Dương Minh nói:
-Bảo Tiểu Tường một ngày kiếm một trăm triệu đầu tư, như vậy mới coi là lợi hại!
-Hahahahaha!
Trương Điếm Hải sau khi nghe Dương Minh nói liền cười to! Thật là nói mà không sợ! Còn một trăm triệu nữa? có mấy người có được một trăm triệu đây? Công ty có vốn một trăm triệu ở Tùng Sơn đã ít gặp, đừng nói là có thể đưa một trăm triệu cho người khác đầu tư! Huống hồ, còn là đưa cho một thằng ranh con không tên tuổi để đầu tư, việc này thật sự là cuộc buôn bán rủi ro cao mà lợi nhuận thì thấp, ai sẽ làm đây?
Dương Minh nói như vậy thật sự là đang đào một cái hố để chôn sống Tiểu Tường mà!
-Chú Trương, chú cười gì vậy? cảm thấy một trăm triệu quá ít hay sao?
Dương Minh hỏi ngược lại.
-Dát?
Trương Điếm Hải lúc này thật sự là cảm thấy đầu của Dương Minh có vấn đề rồi, mình cười mà không hiểu được ý gì à? Đây là cười nhạo, cười nhạo lộ liễu, Dương Minh vẫn không hiểu sao? Trương Điếm Hải kiêu ngạo nói:
-Nếu cậu ta trong một ngày kiếm được một trăm triệu, ta không những gả Tiểu Lan cho cậu ta, sau này ở nhà, ta đều nghe theo cậu ta, cậu ta chính là gia trưởng của nhà chúng ta!
-Ah.thế à, vậy Tiểu Tường sẽ kiếm một trăm triệu cho chú xem.
Dương Minh thản nhiên nói:
Nhưng làm sao mới có thể chứng minh cậu ấy kiếm được một trăm triệu?
-Việc này không phải là đơn giản sao? đến ngân hàng mở một tài khoản lấy tên của cậu ta, sau đó gửi một trăm triệu cho ta xem!
Trương Điếm Hải nhìn Dương Minh với vẻ châm biếm.
-Được, công bằng đấy! vậy chúng ta ăn cơm trước nhé!
Dương Minh gật đầu nói.
Trương Điếm Hải lúc này trong lòng sảng khoái vô cùng, chỉ cảm thấy những món ăn giá vài chục nghìn mời Dương Minh thật sự là rất đáng mời! người này quả thật là phúc tinh của mình!
Trước đó, ông ta đưa ra vấn đề nan giải là năm trăm vạn, mặc dù có chút khó khăn, nhưng Trương Điếm Hải thật sự sợ Tiểu Tường lấy danh nghĩa của cha cậu ta mượn đủ năm trăm vạn, lúc đấy thật sự là khó xử lý rồi!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1725


Báo Lỗi Truyện
Chương 1725/2205