Chương 1724: Biết Chênh Lệch Đi


Sau khi đặt xong phòng, Trương Điếm Hải căn bản cũng không nhiều lời với trưởng ban Ngô, trực tiếp đưa Trương Hoa Lan, Quan Tiểu Tường, Dương Minh và Tiểu Vương vào thang máy.
Trương Hoa Lan áy náy nhìn Quan Tiểu Tường, nhưng Tiểu Tường lại nở một nụ cười an ủi cô ấy:
-Hãy tin anh, không có gì đâu!
-Ừm…
Trương Hoa Lan gật đầu.
-Các ngươi thì thầm nói gì đấy?
Trương Điếm Hải lúc này lại nhíu mày nói:
-Trong thang máy không được nói chuyện nhiều,để người khác trông thấy rất là không có tố chất?
Trương Hoa Lan lè lưỡi, còn Tiểu Tường thì trong lòng có chút tức tối, trong thang máy nói chuyện làm sao lại không có tố chất?
Bất quá đối phương là cha của Trương Hoa Lan, Tiểu Tường cũng không nói gì, đành nhẫn nhịn vậy.
Thang máy dừng ở tầng cao nhất dành cho khách VIP, Trương Điếm Hải rất ngưu bức mang theo mọi người đi tới trước gian phòng lớn, mở gian phòng ra, một mình dẫn đầu tiêu sái đi vào trong trước.
Quan Tiểu Tường nhìn mọi việc thứ trước mắt mình, quả nhiên giống như những gì người bạn học nói, mức độ xa hoa nơi này thật sự nằm ngoài sức tưởng tượng! Đúng là địa phương của những người có tiền!
Mà cha của Trương Hoa Lan, Trương Điếm Hải, người ở đây đều gọi ông ta là "Trương Tổng", chẳng lẽ khách sạn này là của ông ta sao? Nghĩ đến đây, Tiểu Tường lập tức cảm thấy kinh hãi, không ngờ bối cảnh gia đình của Hoa Lan lại mạnh mẻ như vậy?
Trước đó, mặc dù biết cha của Hoa Lan là một nhân vật nổi tiếng, nhưng cũng không biết ông lại có thành tựu như vậy, bởi vì khi Hoa Lan nhắc đến cha của nàng, chỉ là nói qua loa vài câu mà thôi, bây giờ Tiểu Tường càng có thêm một cảm giác lo lắng nữa, cậu cảm thấy Trương Điếm Hải hôm nay đến sẽ có dụng ý không tốt.
-Tiểu Quan, chưa bao giờ đến khách sạn đắt tiền như vậy chứ gì? Đưa bạn của cậu đi xem xung quanh đi, sau đó chụp vài tấm hình!
Trương Điếm Hải khua tay đỉnh đạc nói.
Trương Điếm Hải rõ ràng là xem thường Quan Tiểu Tường, nói chuyện chanh chua hà khắc, ngụ ý mười phần là chế giễu, bất quá Tiểu Tường thật sự vẫn chưa có tới địa phương sa hoa như vậy, vì vậy cũng không có cách nào để phản bác, nhưng lại làm liên lụy Dương Minh, có chút áy náy cười với Dương Minh:
-Dương ca……
-Ha ha, không có gì , khách sạn quốc tế Tùng Giang ở Tùng Sơn tôi cũng là lần đầu tiên đến.
Dương Minh thản nhiên cười nói. Dương Minh cũng không hề nói dối, khách sạn quốc tế Tùng Giang ở thành phố Tùng sơn này thật sự là hắn lần đầu tiên đến, bất quá không có nghĩa là những khách sạn quốc tế Tùng Giang ở nơi khác hắn chưa đến qua.
Trương Điếm Hải lại hiểu nhầm ý của Dương Minh:
-Cậu cùng Tiểu Quan nhân cơ hộ này, lúc này đây xem nhiều một chút đi, sau này chỉ sợ cũng không có cơ hội nữa đâu!
-Haha…, nói cũng đúng, không chừng vài năm cũng sẽ không trở lại nơi này nữa.
Dương Minh thản nhiên cười nói.
Quan Tiểu Tường tự nhiên nghe ra ý tứ của Dương Minh nói, có chút buồn cười, nhưng lại không dám cười, chỉ có thể nhếch hé miệng, nhìn về phía Trương Hoa Lan, mà Trương Hoa Lan cũng có chút bất đắc dĩ, nhưng lại cảm thấy có chút khó hiểu với người bạn mà Quan Tiểu Tường mang đến!
Làm sao anh ấy chẳng những không có cảm giác bị xem thường, ngược lại xem đó là chuyện đương nhiên? Chẳng lẽ anh nghe không hiểu lời của cha là đang châm biếm anh ta sao?
-Các cậu ăn gì? Tùy tiện gọi, trong khách sạn này có món gì, đều có thể gọi được!
Trương Điếm Hải khua tay nói.
-Nga, vậy thì gọi nhiều nhiều mấy món ngon đi.
Dương Minh thản nhiên nói, cầm thực đơn lên.
Trương Điếm Hải nhìn hành vi đỉnh đạc của Dương Minh,hơi nhíu nhíu mày, thầm nghĩ, ngươi một bằng hữu Quan Tiểu Tường mang theo còn giả bộ làm ra vẻ "chủ nhà"? Bất quá hắn cũng không nói gì thêm, Dương Minh càng làm ra vẻ chưa hiểu sự đời, thích tham tiểu tiện nghi, thì Trương Điếm Hải càng vui mừng.
-Cứ gọi tự nhiên, muốn ăn món gì thì gọi món đó!
Trương Điếm Hải nói:
-Nhưng qua lần này, có thể sẽ không có đến khách sạn này đấy!
-Tiểu Tường, chú Trương đã nhiệt tình khoản đãi như vậy, vậy chúng ta gọi những món đắt tiền nhé!
Dương Minh nói.
-Việc này…cũng được!
Quan Tiểu Tường cùng Dương Minh tới là giúp hắn ra mặt, cho nên đối với biểu hiện không biết sự đời của Dương Minh cũng có chút hiếu kì, bất quá hắn biết Dương Minh không có khả năng hại hắn, khẳng định là đang giúp hắn, vì thế cũng sẽ không nhiều lời nữa, đợi hành động phía sau của Dương Minh vậy.
Dương Minh mở thực đơn ra, chỉ gọi những món đắt tiền, trong chốc lát đã gọi được mười món, đều là những món siêu đắt, cộng lại cũng hơn mấy vạn đồng, việc này làm cho sắc mặt của Trương Điếm Hải trong chốc lát đã biến thành màu "đen" !
Mặc dù ông ta là phó tổng giám đốc khách sạn này, nhưng tiền lương cả năm là hơn một trăm vạn đồng, bình quân lại một tháng chỉ được mười vạn, trừ đi chi tiêu cá nhân cũng chỉ còn dư trên dưới tám vạn, mà bữa tiệc này Dương Minh đã gọi bốn năm vạn gì đó, thực sự là đã tiêu tốn hơn nữa tiền lương một tháng của ông ta, ông ta có thể không đau lòng sao?
Dù ông ấy là phó tổng giám đốc khách sạn này, ăn cơm cũng cần phải trả tiền chứ! Nhiều nhất là có thể hưởng ưu đãi giảm 20% cho khách quý, vậy cũng cần phải tiêu tốn hết ba bốn vạn! Vì thế vẻ mặt Trương Điếm Hải trầm xuống, nhìn chằm chằm Dương Minh với vẻ tức giận :
-Hừm…, đồ nhà quê chưa nhìn thấy sự đời, không sợ ăn chết à!
Mặc dù oán trách, nhưng lại hết cách kêu Dương Minh không gọi món, nếu như ông ta không cho Dương Minh gọi, đấy không phải là nói rõ ông ta đang tiếc tiền hay sao? Mục đích cũng không đạt được nữa rồi! ông ta hôm nay muốn gặp Quan Tiểu Tường mục đích chủ yếu chính là cho Quan Tiểu Tường thấy cuộc sống của xã hội thượng lưu, cho hắn thấy người có tiền thì hưởng thụ như thế nào! Hắn không có tiền, sau này thì cũng không có cách nào cho Hoa Lan cuộc sống như vậy, làm cho hắn biết khó mà rút lui!
Vì vậy, cho dù trong lòng Trương Điếm Hải đang chảy máu, cũng chỉ có thể phùng má, không ngăn cản Dương Minh gọi món, nhiều nhất cũng chỉ oán giận vài câu mà thôi.
-Như thế này đi, nhiều hơn cũng ăn không hết đâu, Tiểu Tường, cậu xem có cần gọi thêm gì không ?
Dương Minh đỉnh đạc nói, đưa thực đơn cho Quan Tiểu Tường.
-Không cần nữa đâu, như vậy là được rồi……
Tiểu Tường đương nhiên không đỉnh đạc giống như Dương Minh, có chút ngại ngùng xua tay.
-Vậy được rồi, những món này nhé!
Dương Minh nói với nhân viên phục vụ.
Nhân viên phục vụ nhìn Trương Điếm Hải, nói cho cùng thì Dương Minh gọi đều là món đắt tiền, vài vạn rồi, vì thế cần phải hỏi qua ý kiến của Trương Điếm Hải.
Trương Điếm Hải mặc dù đau lòng, nhưng cũng hết cách, trước đó đã to mồm nói ra rồi, chỉ có thể xua tay nói:
-Đưa lên trước những món này đi, căn dặn đầu bếp làm nhanh nhanh, nói là khách của tôi!
Trương Điếm Hải bao giờ cũng thể hiện ông ta là người đặc quyền ở đây, có thể ưu tiên gọi món ăn.
-Vâng…,Trương Tổng!
Nhân viên phục vụ đã có câu trả lời chắc chắn, cầm tờ gọi món rời khỏi.
Trương Điếm Hải làm cho giọng thanh thanh, nói với Quan Tiểu Tường:
-Tiểu Tường, cậu biết tôi làm gì không?
-Chú là……chú là tổng giám đốc ở đây phải không?
Quan Tiểu Tường đại khái là đã đoán ra một ít, song cảm thấy khó hiểu là tại sao Trương Điếm Hải lại hỏi cậu ấy như vậy.
-Không sai, tôi là phó tổng giám đốc ở đây!
Trương Điếm Hải đắc ý nói:
-Cậu hiện nay biết nhà của Tiểu Lan làm gì rồi đấy? Cậu biết chênh lệch giữa Tiểu Lan và bản thân rồi chứ.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1724


Báo Lỗi Truyện
Chương 1724/2205