Chương 1722: Bạn Gái Quan Tiểu Tường


- Hả? khách sạn quốc tế Tùng Giang à?
Dương minh hơi có vẻ ngạc nhiên, nói:
- Vậy thì đi đến đó đi.
- Nơi đó giá cả không rẻ đâu…hơn nữa đại sảnh của khách sạn thì giá cũng không rẻ…
Quan Tiểu Tường cũng chỉ là từng nghe một người bạn học gia đình có tiền nói, sự sang trọng bên trong của khách sạn quốc tế Tùng Giang giống như cảnh tiên trên thiên đàng.
- Haha, không vấn đề gì.
Dương Minh mỉm cười:
- Em biết địa chỉ ở đâu không??
- Sau khi đi qua trường học thì quẹo bên phải, sau đó đi thẳng chưa đến một km nữa là đến.
Quan Tiểu Tường đương nhiên là biết địa chỉ.
- TiểuVương, vậy thì đi đến đó đi.
Dương Minh gật đầu.
- Được thôi, Dương ca.
Tiểu Vương đương nhiên biết khách sạn quốc tế Tùng Giang là sản nghiệp của tập đoàn Danh Dương, hắn từng là đội trưởng đội bảo vệ an ninh khách sạn quốc tế Tùng Giang.
- Đúng rồi, em gọi điện thoại cho bạn gái em đi, cùng đi luôn đi.
Dương Minh nhìn Quan Tiểu Tường nói.
- Bạn gái của em ư? Gọi cô ấy đi à.
Quan Tiểu Tường hơi động lòng một chút, kể từ khi làm bạn trai với Tiểu Lan đến giờ, Quan Tiểu Tường chưa bao giờ dẫn cô ấy đến một khách sạn nào như thế, không phải là căn tin của trường thì các quán ăn vặt ở đầu cổng trường, tuy là Tiểu Lan không có đòi hỏi gì trong phương diện này nhưng mà Quan Tiểu Tường tự trong lòng cũng cảm thấy không thoải mái lắm.
Nhìn thấy các bạn có tiền trong lớp dẫn bạn gái vào nhà hàng khách sạn sang trọng, Quan Tiểu Tường lại cảm thấy khó chịu trong lòng, nhưng mà tiền tiêu vặt của hắn bị Quan Học Dân khống chế rất nghiêm khắc, mỗi tháng chỉ có mấy trăm đồng, đương nhiên là không dám hoang phí rồi.
Ngay cả trong lúc bình thường đi thuê phòng cho Tiểu Lan, thì cũng chỉ dám đi khách sạn giá rẽ, không những cách âm kém, mà môi trường cũng không tốt, nhưng Quan Tiểu Tường cũng không còn cách nào khác, cho nên hắn thực sự rất muốn kiếm tiền.
Tiểu Lan càng không nói gì thì Quan Tiểu Tường lại càng băn khoăn, đề nghị của Dương Minh làm Quan Tiểu Tường cảm động, đi khách sạn quốc tế Tùng Giang đủ để lên mặt với các đứa bạn cùng lớp hắn.
- Vậy có được không?
Quan Tiểu Tường sợ Dương Minh chỉ nói lời khách sáo thôi, cho nên cẩn thận xác nhận lại.
- Như vây thì có gì đâu mà không được, hơn nữa em với bạn gái phải cùng nhau xây dựng cuộc sống, vừa lúc có cơ hội nói kế hoạch đó ra.
- Vậy em gọi điện thoại cho cô ấy đây
Quan Tiểu Tường hết sức vui sướng, hắn cũng hiểu rõ, Dương Minh đối xử vơi mình như thế hoàn toàn vì nể mặt cha của mình, Quan Học Dân, nhưng mà coi như là Quan Học Dân giúp đỡ Dương Minh chữa bệnh cho Trầm Vũ Tích, Dương Minh cũng không nhất thiết phải giúp đỡ bản thân mình như thế? Hơn nữa, bệnh tình của Vũ Tích thì Quan Tiểu Tường cũng hiểu rõ, cơ bản là không có tia hi vọng gì, vậy Dương Minh giúp đõ mình để làm cái gì đây?
Quan Tiểu Tường rất cảm động gọi điện thoại cho bạn gái của mình, nhưng mà, khi gọi thì chỉ kịp nghe hai tiếng rồi bị cắt đứt, cùng với lúc đó, trong một ngôi nhà lớn ở bờ Diên Hoa Thủy thành phố Tùng Sơn, một cô bé rất hồi hộp ngắt điện thoại trên tay của mình.
- Tiểu Lan, là ai gọi đến vậy con?
Một người đàn ông nhìn bàn tay của cô gái đó, hỏi.
- Không có…không có ai hết ạ
Cô bé Tiểu Lan căng thẳng hẳn lên.
- Đưa điện thoại cho cha xem
Người đàn ông trợn mắt, rồi cướp điệnthoại trong tay của Tiểu Lan.
- Cha ơi.
Tiểu Lan hết cách rồi, chỉ có thể trả lời:
- Là Tiểu Tường gọi đến đó, cha làm đừng làm như thế nữa có được không?
- Không được làm như thế nữa? là không được làm như như thế nào hả?
Người đàn ông hét lên:
- Làm sao mà con không nghe điện thoại? Những lời trước đây cha và con nói với nhau thì không có tác dụng gì à?
- Cha, Tiểu Tường thật ra là rất tốt, nhưng hoàn cảnh gia đình không được tốt, chú Quan rất có danh tiếng trong giới y học.
Tiểu Lan giải thích:
Chỉ là chú Quan quá thanh liêm nên gia đình mới không có tiền.
- Thanh liêm cái gì hả? không kiếm được tiền chỉ có lý do đó sao? Cha của Trương Hoa Lan, Trương Điếm Hải coi thường nói:
- Cha không phải là nói với con những gì rồi sao? Cha lên chức rồi, trong thành phố Tùng Sơn này cũng coi là nhân vật nổi tiếng trong xã hội, quen biết đều là người có chức có quyền, dựa vào tướng mạo của con, cha giới thiệu cho con một người trẻ tuổi tài cao tốt gấp trăm lần tên chó Tiểu Tường Kia.
- Cái gì gọi là tuổi trẻ tài cao, không phải là đám công tử bột sao?
Trương Hoa Lan nhăn mặt:
- Cha, cha chưa hiểu Tiểu Tường rồi, Tiểu Tường sau này nhất định sẽ thành công, anh ấy có niềm tin làm nên sự nghiệp lớn.
- Niềm tin cái gì, không có chút thực tế nào hết, sẽ không làm nên trò trống gì đâu.
Trương Điếm Hải gào thét:
- Con không hiểu được đạo lý, đợi sau khi kết hôn con sẽ hiểu, không có tiền thì cái gì cũng gọi cha của con cho xem, mặc dù cha chỉ có thể kiếm được một chút thôi, nhưng nói cho cùng, tiền mà cha kiếm được hiện nay thì không đủ cho cha dưỡng già, cha chỉ hy vọng tương lai con tiền được một gia đình chồng có điều kiện kinh tế, nếu con mà không tìm được người chồng giàu có, vậy cha phải làm thế nào đây?
- Về sau, Tiểu Tường nhất định sẽ có tiền.
Trương Hoa Lan thanh minh.
- Thôi được rồi, đừng nói có hay không nữa, chuyện tương lai cha không biết, cha chỉ nhìn hiện tại thôi.
Trương Điếm Hải xua tay:
- Bây giờ con gọi điện thoại cho hắn, hẹn hắn ra, cha có chuyện muốn nói với hắn.
- Cha….cha nói chuyện gì vậy?
Trương Hoa Lan sửng sốt hỏi.
- Đương nhiên nói chuyện con với Tiểu Tường rồi, nói nó đưa cha 5 triệu đồng làm lễ vật, thì cha đồng ý cho tụi con qua lại với nhau, còn nếu không thì nó đừng gặp mặt con nữa.
Trương Điếm Hải nói.
- Năm triệu.
Trương Hoa Lan sửng sốt, cha biết hoàn cảnh gia đình Quan Tiểu Tường rồi đó, móc đâu ra 5 triệu đây, đừng nhìn vào cái biệt thự mà họ đang sống, là trường học cấp cho đấy, không phải họ mua được.
- Làm sao? Như thế mà kêu nhiều à? 5 triệu chỉ là chứng minh một chút thực lực của nó thôi, nếu mà hiện giờ đến 5 triệu mà làm không ra thì về sau làm sao bảo đảm hạnh phúc của con chứ? Còn làm nên sự nghiệp lớn gì nữa? vớ vẩn quá .
Trương Điếm Hải nói:
- Nếu như mà nó không làm ra 5 triệu thì cha làm sao tin tưởng năng lực của nó đây.
- Kìa.cha, cha cho anh ấy một thời gian đi, anh ấy nhất định sẽ có cách mà…
Trương Hoa Lan chỉ có thể kéo dài thời gian, đi được bước nào hay bước đó.
- Không có thời gian, ngày mai là hạn cuối , kiếm không ra thì cút đi cho ta.
Trương Điếm Hải nói:
- Hôm nay tổng giám đốc của khách sạn muốn giới thiệu bạn gái cho cháu ông ấy, dựa vào điều kiện của con, nhất định là không có vấn đề gì rồi, nếu như Quan Tiểu Tường kiếm không ra số tiền đó, cha sẽ giới thiệu người đó cho con.
- Cha, cha có thể nói một chút đạo lý đi.
Trương Hoa Lan gần khóc rồi.
- Lời của cha nói chính là đạo lý.
Trương Điếm Hải lạnh lùng nói:
- Chút nữa con gọi điện thoại cho hắn, hẹn hắn đến khách sạn của cha, cho hắn thấy thế nào gọi là cuộc sống của những người có tiền.
Trương Điếm Hải dự đoán Quan Tiểu Tường chưa bao giờ đi vào khách sạn nào sang như vậy, sau khi đến sẽ cảm thấy xấu hổ vô cùng, sau đó chủ động chia tay với con gái mình, trước kia khi tình cảm của ông dành cho con gái không tốt thì cũng không kịch liệt muốn chia cắt chuyện tình cảm của Quan tiểu Tường và Hoa Lan như thế này, chỉ có điều là vài ngày gần đây ông ấy vừa đến khách sạn quốc tế Tùng Giang nhận chức, hơn nữa lại được bổ nhiệm làm phó tổng giám đốc, chốc lát trở nên rất ngưu bức.
Điều cần biết là, khách sạn quốc tế Tùng Giang là một trong những khách sạn 5 sao tốt nhất ở thành phố Tùng Sơn này, chốc lát ông ấy cũng được tiếp xúc với đẳng cấp người cao hơn, cho nên con mắt của Trương Điếm Hải cũng có tầm cao mới.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1722


Báo Lỗi Truyện
Chương 1722/2205