Chương 172: Tân sinh báo danh


"Lỡ mà mày mang về một người đàn bà dâm đãng về, cả người vợ của mày đi ngoại tình, vậy thì chỉ có nước chết!" Trương Giải Phóng nói: "Vợ chính là người biết chăm lo gia đình, sinh cho mày vài đứa con. Kiếm một người xinh đẹp đã không còn dễ dàng rồi, cái dạng giàu có dễ nhìn thì càng không thể"
"Ặc, cha à, cái này cha đừng nói trước mặt Triệu Tư Tư nha!" Trương Tân đỏ mặt dặn dò.
"Trời đất, làm cha của mày thật là mệt!" Trương Giải Phóng tức giận nói: "Mày nghĩ tao giống như mày sao, cả ngày đều nói những lời hết hồn!"
"Hắc hắc, về sau con sẽ không nói nữa!" Trương Tân vỗ ngực cam đoan.
"Như vậy mới được" Trương Giải Phóng gật đầu, nói: "Đã có bạn gái thì không thể keo kiệt, lát nữa tao kêu tài xế dẫn mày đi mua vài bộ đồ cho đẹp mắt"
Buổi chiều, Dương Minh đón xe đến tặng cho Lam Lăng áo sơ mi tình nhân. Trương Giải Phóng muốn dùng xe, cho nên Trương Tân không thể đưa Dương Minh đến.
Lam Lăng nhận lấy cái áo sơ mi, cũng không nói gì cả. Chỉ triền miên một lát rồi mới để hắn đi.
Ngày mai là ngày đại học báo danh, Dương Minh không thể ở đây được, còn phải về nhà dọn dẹp đồ đạc.
Thật ra. cũng chẳng có gì để thu dọn cả, ngày đầu tiên chủ yếu là giao tiền, rồi phân chia ký túc xá. Dương Minh cầm giấy trúng tuyển, thẻ căn cứ để trong túi. Rồi gọi điện cho Trương Tân và Trần Mộng Nghiên, hẹn ngày mai cùng đi báo danh.
Trương Tân mua xe mới, liền xung phong làm tài xế. Dương Minh gọi điện cho Trần Mộng Nghiên, làm nàng có chút khó xử: "A, ngày mai mình có hẹn với Triệu Tư Tư rồi, lỡ hẹn không tốt đâu"
"Vậy cũng được, tốt thôi" Dương Minh nói: "Vậy dẫn theo Triệu Tư Tư luôn đi, Trương Tân chắc chắn sẽ rất vui"
"Haha, để lát nữa mình gọi điện thoại báo cho Triệu Tư Tư biết" Trần Mộng Nghiên cười nói, đương nhiên nàng biết Trương Tân đang theo đuổi Triệu Tư Tư rồi.
Cúp điện thoại, Dương Minh đem chuyện đi đón Triệu Tư Tư cho Trương Tân nghe. Quả nhiên thằng ku này nghe xong nhảy tưng tưng lên.
Vốn dĩ Dương phụ và Dương mẫu muốn cùng đi với Dương Minh, dù sao con trai lên đại học cũng là một chuyện quan trọng. Nhưng do Dương Minh lỡ hứa với bạn học rồi, cho nên bọn họ chỉ có thể dặn dò Dương Minh, đến trường nhất định phải làm theo quy tắc, đừng gây chuyện gì hết.
Dương Minh đành phải cười khổ, bản thân đã không còn là con nít nữa, chuyện như vậy sao mà không thể làm được chứ.
Bởi vì ngày mai đi báo danh, cho nên hôm nay Dương Minh ngủ sớm, nhưng nằm lăn qua lăn lại không ngủ được, liền mò tay lên đầu giường tính lấy cái di động ra chơi game, ai dè chợt phát hiện ra cái mp4.
Hả? Là mp4 của Tôn Khiết. Chẳng qua nhìn người con gái kia có vẻ nhiều tiền, chắc không để ý đến cái mp4 này đâu"
Nhớ đến Tôn Khiết, khóe miệng Dương Minh lại cười. Thật là một cô gái nóng bỏng nha! Nhất là bộ ngực vĩ đại kia. Chỉ tiếc là, bữa đó Tôn Khiết không có cởi áo ra, không thể nhìn thấy được bên trong.
Dương Minh không khỏi hoài niệm cái cảm giác hôm đó, chẳng qua trực giác nói cho Dương Minh biết, người con gái này không dễ thu phục, cũng không dễ trêu chọc vào, cho nên Dương Minh cũng không muốn liên hệ với nàng.
Chỉ là cái Tâm Cổ kia không có gì khác thường? Chẳng lẽ mình mang bao cao su thì Tâm Cổ không phát tác Phỏng chừng là nguyên nhân này? Dương Minh tự an ủi mình.
Dương Minh cầm cái mp4 lên, hắn đối với Tôn Khiết, một lesbian có vẻ kỳ quái, con gái với con gái? Dương Minh lắc đầu, nếu để hắn cùng với đàn ông, chắc chắn là có nước ọc sữa.
Con gái với con gái nếu có thân mật một chút, thì mọi người chắc cũng có thể chấp nhận được. Nhưng Dương Minh cũng không thấy có gì, chỉ là, đàn ông với đàn ông. ghê tởm quá.
Dương Minh nhìn thấy trong mp4 chỉ có vài bộ phim của nước ngoài, không có hứng thú gì, đóng lại ngủ luôn.
Sáng hôm sau, Dương Minh thu dọn thỏa đáng rồi ở nhà chờ Trương Tân, buổi sáng chín giờ báo danh. Trương Tân đến khu nhà của Dương Minh lúc tám giờ, rồi hai người đi đón Trần Mộng Nghiên, sau đó nàng dẫn đường đến nhà Triệu Tư Tư.
Dương Minh cùng Trần Mộng Nghiên ngồi ở ghế sau do đã có thu xếp trước. Một lát sau, Triệu Tư Tư đi ra ngoài ngỏ, Trương Tân làm ra vẻ rất là ga lăng, đứng ra mở cửa mời nàng. Sau đó chờ cho nàng ngồi vào rồi đóng cửa lại. Làm cho Dương Minh và Trần Mộng Nghiên thấy buồn cười.
Triệu Tư Tư ngồi lên xe, vẫn còn thấy ngại.
Nhưng Trần Mộng Nghiên nói vài câu, cũng trở nên bình thường lại. Mọi người cùng thảo luận về chuyện trường mới lớp mới này nọ, dù sao cuộc sống đại học đối với các sinh viên mới vẫn còn là một điều bí ẩn.
Bãi đậu xe của đại học Tùng Giang, đã đầy ấp xe của sinh viên mới, Dương Minh nhìn thấy không khỏi cảm thán, gì nhiều quá vậy!
Xuống xe, Dương Minh bốn người cùng đi vào chổ đăng ký. Trong bốn người, Dương Minh là học kỹ thuật máy tính, Trần Mộng Nghiên và Trương Tân học tài chính quốc tế, còn Triệu Tư Tư học thiết kế quảng cáo. Ba cái học viện khác nhau, nhưng ghi danh cùng một chổ, bốn người đưa giấy trúng tuyển và thể căn cước lên, sau đó làm thủ tục đăng ký, rồi đi đến phòng tài vụ đóng tiền.
"
Bạn học, có cần hỗ trợ không?" Một tên sinh viên bốn mắt bu lại Trần Mộng Nghiên.
"
Bạn học, đi đóng tiền sao? Để mình dẫn bạn đi" Người nam sinh mặc bộ đồ vận động cũng bu lại.
"
Bạn muốn làm gì?" Người nam sinh bốn mắt nói: "Bạn không biết thứ tự trước sau hả?"
"
Mẹ mày, mày nói cái gì?" Người nam sinh mặc đồ vận động thấy tên bốn mắt cứ léo nhéo, lập tức nổi giận. Hắn là xã phó của Tae Kwon Do trường, còn có người dám đứng lãi nhãi trước mặt sao?
"
Mày nói cái gì? Nói lại xem? Muốn giành với tao hả?" Thằng bốn mắt hiển nhiên cũng không hiền lành như vẻ bề ngoài nhã nhặn, chỉ vào thằng kia mắng: "Không phục thì sao?"
"
Thằng ngu này!" Thằng nam sinh mặc đồ vận động nện thẳng một quyền vào mặt tên bốn mắt, làm cho mắt kính của hắn văng đi.
"
Mày đánh tao? Mẹ kiếp, mày ngon lắm! Mày chờ đó đi!" Thằng bốn mắt ôm mặt nói.
"
Con mẹ mày, mày bị ngu hả?" Người nam sinh mặc đồ vận động hiển nhiên không để ý chuyện này, xoay người bước đi.
Dương Minh đã kéo Trần Mộng Nghiên đi, nhìn hai thằng ngu vì Trần Mộng Nghiên mà cắn xé nhau, cảm thấy buồn cười vô cùng.
Bốn người đến phòng tài vụ, đều tự đóng tiền, lấy biên lại, sau đó cô tài vụ kêu bốn người đến chổ đăng ký để phân chia ký túc xá.
Đại học bây giờ phân chia theo phương thức đi bộ tự phục vụ khá nhiều. Việc này rõ ràng chỉ cần một chổ cũng có thể xong, sao lại chia ra làm nhiều nơi quá vậy?
Dương Minh khó hiểu, nhưng chế độ giáo dục của quốc gia là như vậy, hắn cũng không thể thay đổi!
Bốn người mang khăn và chậu rửa mặt đi đến chổ cuối cùng, đã là giữa trưa hơn mười hai giờ, đi qua đi lại suốt ba tiếng, giờ mới được làm thủ tục nhập học chính thức.
Lúc lựa chọn phòng ngủ, Dương Minh và Trương Tân chọn cái phòng ba người xa hoa, đây là loại phòng ba người có phòng vệ sinh riêng duy nhất. Loại phòng như vậy, mỗi tầng chỉ có vài phòng, bình thường đều dành cho sinh viên có tiền ở, mà Dương Minh cũng có thể xem là có chút tiền, ở nơi này cũng đúng.
Phòng ngủ này không phân phối chuyên nghiệp, mà là tự thu xếp, cho nên Trương Tân và Dương Minh phải chọn một gian ký túc xá. Bốn người đều tự đem hành lý trong tay về phòng ngủ, sau đó rửa mặt thay đồ rồi đi ăn cơm.
Cầm cái khăn mặt do trường học phát, Dương Minh không khỏi lắc đầu, đúng là cái gì miễn phí thì đừng đòi hỏi chất lượng, cái khăn mỏng như vậy, có thể chịu được bao nhiêu lâu
Hoàn cảnh xung quanh cũng không tệ, hơn nữa đều là phòng mặt tiền, Trương Tân và Dương Minh chọn hai phòng liền nhau, cùng vào. Phòng tuy rằng chỉ có sáu mét vuông, nhưng lại vô cùng sạch sẽ, có một cái giường, còn có một cái bàn học và một cái tủ đồ.
Dương Minh sở dĩ chọn phòng một người ở này cũng có nguyên nhân. Hắn chuẩn bị thừa dịp đi học đại học mà kiếm tiền, nếu ở chung với nhiều người quá thì không tốt, chắc chắn sẽ có ảnh hưởng.
Hơn nữa, phòng ngủ này cũng thật tốt, buổi tối không bị cắt điện, 24h đều được cung cấp đầy đủ, không lo bị cắt lúc nửa đêm.
Cất đồ xong, Dương Minh và Trương Tân khóa cửa phòng, phòng bên phải hai người còn chưa có ai ở, cho nên cả hai cũng không để ý.
Khi Dương Minh nhìn thấy người của phòng kia vào buổi tối, không khỏi cười ngất.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #172


Báo Lỗi Truyện
Chương 172/2205