Chương 171: Sống chết cũng phải giống Dương Minh


Buổi tối, Trương Tân về nhà cùng Trương Giải Phóng nghiên cứu nên mua xe gì, Trương Giải Phóng vẫn kiên quyết đòi mua Czechoslovakia, kết quả Trương Tân phán một câu: "Không phải ba muốn mua hai chiếc cho rẻ sao?"
Trương mẫu nghe xong, lập tức kỳ quái hỏi: "Mua hai chiếc? Mua hai chiếc làm gì?"
Trương Giải Phóng đổ mồ hôi, sợ đến mức nói nhanh: "Mua hai chiếc cái gì, một chiếc còn chưa đủ cho mày sao, vậy mua FAW"
Vì thế, Trương Tân liền thoải mái lấy mười lăm vạn mua xe.
Ngày hôm sau, Trương Tân kể lại chuyện này cho Dương Minh nghe, hắn nghe xong cười đến mức đau bụng: "Trương Tân à, mày cũng thật là, dám dùng chuyện này uy hiếp ổng hoài, mày không sợ ổng giết mày diệt khẩu sao?"
"Cút đi, nếu ổng không muốn có người thừa kế thì cứ giết tao đi"
Lái chiếc Chrysler đến, xem ra cũng khá là sang trọng. Đầu năm đến giờ có nhiều người đến mua xe, có khi là người lớn đi một mình, có khi là một đứa nhỏ đi mua. Còn có khi là bạn dẫn đến mua, giống như là Trương Tân và Dương Minh vậy, tự nhiên được xem là bạn dẫn đến mua xe.
Nhìn thấy Trương Tân mở cửa xe, cho nên người bán hàng cứ tưởng là Dương Minh muốn mua xe, kéo Dương Minh đi giới thiệu, làm cho hắn dở khóc dở cười, chỉ vào Trương Tân nói: "Là hắn muốn mua xe."
"A?" Cô bán hàng sửng sốt, chẳng qua lập tức nói: "Tiên sinh, ngài cũng là khách, nên giới thiệu cho ngài cũng đúng vậy"
"Ha ha, em gái biết ăn nói lắm!" Trương Tân lại giở trò cũ, bắt đầu tán tỉnh cô bán hàng.
"Haha, cái gì cũng có thể nói được. Chúng tôi phục vụ nhiệt tình mà" Cô bán hàng dĩ nhiên là rất già đời, hóa giải khiêu khích của Trương Tân.
"Anh muốn mua một chiếc FAW, có giá gì cho anh?" Trương Tân thấy cô bán hàng không dễ bị dụ, liền đi vào vấn đề chính, dù sao cũng đến mua xe, nói ra vẫn tốt hơn.
"Nhìn thấy chiếc nào vừa mắt thì giá cả có là bao" Cô bán hàng nghe Trương Tân nói, không hề nhắc đến tiền, cũng không nói nhãm, loại khách hàng như vậy, nàng rất mong được gặp nhất.
"Đời 2.0 kiểu tự động" Trương Tân chỉ vào tờ quảng cáo trong tay, nói.
"Cái này giá xuất xưởng là mười sáu vạn năm ngàn tám trăm đồng, ghế ngồi cũng được thiết kế kiểu dáng mới, được bộc da." Cô bán hàng giới thiệu.
"Được rồi! Mấy cái đó anh đã nghiên cứu trên mạng hết rồi, anh hỏi là em có thể đưa cái giá thấp nhất là bao nhiêu!" Trương Tân khoát tay nói.
"Hihi" Cô bán hàng cười nói: "Chiếc xe này bọn em có thể giảm giá còn mười lăm vạn năm ngàn, tạp thêm một màn che nắn, tay lái và bộ chống trộm miễn phí"
Trương Tân nghe nói, lắc đầu liên tục. Bản thân chỉ có mười lăm vạn thôi, còn thừa ra năm ngàn thì không tốt"
Cô bán hàng thấy Trương Tân lắc đầu, liền hỏi: "
Sao vậy, tiên sinh, anh còn thấy đắt sao? Thật ra giá này không hề đắt đâu"
"
Không được, nhiều hơn dự đoán. Hay là đi xem chổ khác!" Trương Tân giả bộ thấy đắc quá, liền quay lại nói với Dương Minh.
"
Vậy tiên sinh muốn bao nhiêu?" Cô bán hàng dĩ nhiên không thể để cho Trương Tân đi rồi.
"
Giá này khẳng định không được, bọn anh đã xem trên mạng. Người khác ra giá thấp hơn đây rất nhiều" Dương Minh nhìn cô bán hàng, nói.
"
Để em xem lại bảng giá, coi có thể giảm cho anh được không" Cô bán hàng do dự một chút rồi nói: "Mười lăm vạn là mức thấp nhất rồi, nếu anh đồng ý, thì em để giá này cho anh"
"
Mười lăm vạn? Ha ha, cô bé, em nghĩ bọn anh không biết gì sao" Dương Minh cười nói: "Như vậy đi, anh cũng đã xem qua giá, nếu em muốn bán thì phải bán đúng giá"
"
Vậy bao nhiêu?" Cô bán hàng hỏi.
"
Mười bốn vạn!" Dương Minh nói.
"
A" Cô bán hàng sửng sốt: "Giá này em chưa bán bao giờ, sợ rằng không có khả năng"
"
Vậy em đi hỏi thư đi, nếu được thì bọn anh lập tức giao tiền, không được thì thôi" Dương Minh nói như đúng rồi, không chừa đường lui.
"
Được rồi, hai anh chờ một chút, để em đi hỏi quản lý" Cô bán hàng gật đầu, sau đó chạy vào phòng quản lý.
"
Trời dất, sao mày lại ép giá dữ vậy, trực tiếp bớt một vạn" Trương Tân lắc đầu.
"
Giao dịch trên mạng cũng là giá này" Dương Minh đáp.
Một lát sau, cô bán hàng chạy ra, nhỏ giọng nói với Trương Tân và Dương Minh: "
Quản lý của em nói là, giá thấp nhất là mười bốn vạn một ngàn, không tặng kèm gì hết, kể cả thiết bị chống trộm"
Dương Minh và Trương Tân nhìn nhau, ở sàn giao dịch trên mạng thì giá cũng tương tự như vậy, nghĩ rằng thấp quá thì không thể, không thể ép người khác vào đường cùng như vậy được!
"
được rồi, xem xe trước, sao đó làm thủ tục" Trương Tân gật đầu, xem như đồng ý.
Thật ra, xe không có gì để xem, Trương Tân và Dương Minh chủ yếu là muốn kiểm tra xem xe có bị những bệnh như trên mạng nói không, sau đó không có vấn đề gì, lại nghe âm thanh của động cơ.
Rồi, Trương Tân lái xe đi thưa, xúc cảm của xe cũng không tệ, thiết kế độc đáo.
Giao tiền xong, rồi lái xe đi, Dương Minh chạy Chrysler, còn Trương Tân lái FAW đi về công ty của Trương Giải Phóng. Chuyện thủ tục, để cho tài xế của Trương Giải Phóng giải quyết, dù sao cũng chỉ là việc chạy qua chạy lại.
Khối phỉ thúy bị mất kia, còn chưa có tin tức, Trương Giải Phóng trực tiếp đem hai mươi vạn bồi thường cho Dương Minh. Mặc dù Dương Minh luôn từ chối, nhưng Trương Giải Phóng là trưởng bối, không muốn chiếm tiện nghi của tiểu bối, hơn nữa, gia đình của Trương Giải Phóng cũng không thiếu chút tiền ấy.
Dương Minh không có biện pháp, người ta là trưởng bối, nếu đã nói như vậy, mà mình còn cự tuyệt nữa là coi như khinh thường người ta. Vì vậy đành đồng ý. Và như thế tài khoản ngân hàng của Dương Minh lại tăng bốn mươi sáu vạn, là con số không nhỏ.
"
Dương Minh, mày cũng mua một chiếc đi" Trương Tân nhìn thấy tờ quảng cáo trong tay Dương Minh, nói: "Bây giờ mày còn giàu hơn tao, mua BMWs cũng không vấn đề"
"
Nhìn kỹ hẵn nói, ít nhất bây giờ không phải lúc" Dương Minh lắc đầu.
"
Mẹ kiếp, nhìn cái gì, mày mua đi rồi chúng ta đổi" Trương Tân đề nghị.
"
Mày nghĩ tao không muốn mua xe sao? Nhưng dùng danh nghĩa gì? Ông bà gia tao hỏi thì phải làm sao? Bây giờ tao vẫn đang kiếm tiền mờ ám, cược thạch, mặc dù là một nghề đứng đắn, nhưng cũng là đánh bạc, tao không muốn để ổng bả lo lắng" Dương Minh nói: "Bây giờ tao làm công cho nhà mày, người làm công mua xe còn tốt hơn ông chủ, có thể sao?"
"
Mày nói cũng đúng, cái nghề cược thạch này trong mắt người khác cũng khó giải thích" Trương Tân nghe xong gật đầu: "Vậy khi nào mua xe?"
"
Nhanh thôi, khi đi học, tao chuẩn bị đi làm, có việc làm rồi, thì sẽ mua xe dễ hơn" Dương Minh nói: "Điều kiện nhà tao như vậy, thình lình mua một chiếc xe, không phải chuyện nhỏ, ít nhất phải để cha mẹ tao chuẩn bị tâm lý"
"
Mẹ kiếp, thằng nhãi con!" Trương Giải Phóng nhìn chiếc xe của Trương Tân, mắng: "Mày thấy Dương Minh hiếu thuận không, còn mày suốt ngày chỉ biết tiêu tiền của tao, chưa bao giờ mua cho tao cái gì hết! Sống chết cũng phải được như Dương Minh, chẳng những kiếm ra tiền, mà còn có con dâu xinh đẹp"
"
Đủ rồi, con tìm cho ba một đứa con dâu là được chứ gì" Trương Tân vội khoát tay nói.
"
Gì? Thiệt hay giả?" Trương Giải Phóng sửng sốt, nói: "Tiểu tử này nói chuyện không có chừng mực, có phải là bạn quen trên mạng không?"
"
Dĩ nhiên là không, là bạn trung học, cùng một lớp, giờ thi vào trường đại học Tùng Giang!" Trương Tân sợ ông già không tin, vội bổ sung: "Không tin cứ hỏi Dương Minh!"
"
Dương Minh, thật không? Con đừng lừa chú!" Trương Giải Phóng quả nhiên không tin.
"
Dạ, đúng vậy, là bạn học thời trung học, là bạn gái thật tốt, tên là Triệu Tư Tư, nhân phẩm không tồi" Dương Minh cười nói.
"
Hà? Tốt, tốt lắm, Trương Tân, có cơ hội dẫn về nhà cho ba và mẹ xem mặt!" Trương Giải Phóng nói.
"
Cha, người ta chưa đồng ý, gấp làm gì vậy!" Trương Tân cười khổ.
"
Sao mà không gấp, bất hiếu có ba cái, mà không có con cháu là tội lớn nhất! Mày chỉ cần sinh cho tao một đứa cháu, tao không quản mày nữa!" Trương Giải Phóng vội la lên.
"
Cha, mới lên đại học mà, không được đâu" Trương Tân bất đắc dĩ thở dài: "Yêu cầu của cha phải chờ vài năm nữa"
"
Không vội, không vội!" Trương Giải Phóng cũng ý thức được mình hơi gấp, nên mỉm cười nói: "Con trai à, ba nói cho con nghe, con dâu không cần phải xinh đẹp, nhưng nhất định phải là người có phẩm chất tốt, hiền lành, có thể quản gia đình được."

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #171


Báo Lỗi Truyện
Chương 171/2205