Chương 1703:Mạo Hiểm Trong Nháy Mắt


Cho nên, Dương Minh rõ ràng có thể nhắc nhở Triệu Oánh, nhưng lại không thể đánh động.
Trần Mộng Nghiên lại gọi Triệu Oánh một tiếng, mà Triệu Oánh vẫn không nghe thấy. Vẫn tươi cười hạnh phúc bước nhanh tới chỗ Dương Minh.
Dương Minh trong lòng cấp bách. Hắn không thể quay đầu chạy đi. Vì chỉ cần hắn chạy, Triệu Oánh tất nhiên sẽ kêu tên của hắn. Như vậy để Trần Mộng Nghiên nghe thấy, chỉ càng thêm gay go.
Dương Minh nhìn thoáng qua gầm xe buýt bên cạnh, âm thầm quyết định.
Vì không làm cho Triệu Oánh có hành vi khác thường, Dương Minh lúc này chỉ có thể giả vờ như hoan nghênh và chờ đợi Triệu Oánh đi tới , chờ nàng đi qua rồi rồi hãy nói.
Quả nhiên, Triệu Oánh không có biểu hiện gì khác thường mà đi tới. Có điều, ngay khi Triệu Oánh vừa đi tới, Dương Minh mãnh liệt ôm cổ Triệu Oánh, thuận tay mang theo nàng, cùng mình ngã trên mặt đất, sau đó lăn ngay vào gầm xe buýt.
- …
Triệu Oánh hoảng sợ, kinh ngạc nhìn Dương Minh. Nàng không biết Dương Minh bị gì nữa, tại sao đột nhiên ôm theo nàng lăn vào gầm xe ?! Nàng vừa định mở miệng hỏi rõ ràng, liền cảm giác được môi đã bị người ta chặn lại. . .
Dương Minh thấy được Triệu Oánh muốn kêu lên, dưới tình thế cấp bách, vội vàng dùng miệng ngăn miệng Triệu Oánh.
- Uhm. . .
Triệu Oánh không nghĩ tới Dương Minh lại to gan như vậy. Ôm nàng kéo vào gầm xe mà hôn. Triệu Oánh mở to hai mắt nhìn, trong đôi mắt đẹp tràn ngập ý thẹn thùng nhưng cũng lại mừng vui.
Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đến nơi ở của nghiên cứu sinh để bàn chuyện liên quan đến hoạt động liên kết. Trần Mộng Nghiên thân là cán bộ hội học sinh, đương nhiên phải gánh vác trách nhiệm này.
Bất quá, ở cửa tòa nhà, Trần Mộng Nghiên lại đột nhiên nhìn thấy Triệu Oánh đi từ trong ra, có chút mừng rỡ, muốn gọi nàng lát nữa cùng tham gia hoạt động với mình. Nhưng gọi Triệu Oánh hai tiếng, Triệu Oánh cũng không nghe được, chỉ vội vã chạy tới giữa hai xe buýt cỡ lớn kia. . .
- Oánh tỷ không nghe thấy sao?
Trần Mộng Nghiên có chút nghi hoặc.
- Có thể là bởi vì buổi tối gió lớn, Oánh tỷ lại có chuyện gấp, cho nên không nghe được. . .
Lâm Chỉ Vận lắc đầu.
- Chúng ta đi tới xem một chút đi. . .
Trần Mộng Nghiên lôi kéo Lâm Chỉ Vận đi về giữa hai xe buýt, nhưng lại không thấy bóng dáng Triệu Oánh, không khỏi có chút khó hiểu :
- Ấy ? Oánh tỷ đâu ? Mới vừa rồi rõ ràng đã thấy chị ấy đi đến đây mà. .
- Thế. . .thật không….
Con mắt Lâm Chỉ Vận xẹt qua gầm chiếc xe buýt bên canh, thấy được một góc váy của Triệu Oánh. Do dự một chút, dùng chân đem góc váy kia đá vào trong gầm, mới nói:
- Có thể là đã đi xa rồi. . . cũng không chừng chị ấy là có việc gì gấp. . .
Triệu Oánh ở dưới gầm xe, thật sự bị dọa cho sợ mất mật. Nghe thấy giọng Trần Mộng Nghiên, nàng lấy tay gắt gao bám lấy tay Dương Minh, cũng chẳng lo nổi chuyện Dương Minh đang hôn nàng nữa . . .
Dương Minh có thể cảm nhận được Triệu Oánh đang hồi hộp, nhẹ nhàng ôm lấy thân thể của nàng, vỗ nhẹ hai cái trên lưng, ý bảo nàng đừng nên sợ hãi.
Đột nhiên, cả người Triệu Oánh đều run lên. Bởi vì, nàng đột nhiên cảm thấy có người vừa đá nàng.
Trong nháy mắt, trái tim Triệu Oánh sợ đến muốn nổ tung. Chẳng lẽ là Trần Mộng Nghiên phát hiện mình rồi ?
Thế nhưng, Dương Minh thì lại nhìn rất rõ ràng, người đá Triệu Oánh một cước là Lâm Chỉ Vận, là giầy của nàng đá tới. Dương Minh mỉm cười, cô gái nhỏ này khẳng định là phát hiện được gì rồi, thế nhưng không lộ ra, mà là giúp Triệu Oánh giải vây. . .
Sợ rằng, Lâm muội muội ắt hẳn đã nhận ra cái gì rồi. Nhưng chỉ vì lo Trần Mộng Nghiên sẽ tức giận, cho nên không nói.
Dương Minh vỗ Triệu Oánh hai cái, ý bảo nàng đừng sợ, không sao cả.
- Cũng có thể lắm. Quên đi, chúng ta đi tìm người phụ trách nghiên cứu sinh, tiện thể nghiên cứu một chút hoạt động liên kết lần này.
Trần Mộng Nghiên tuy rằng không thấy Triệu Oánh, thế nhưng bởi vì có việc chính phải làm, nên cũng không đuổi theo.
Tiếng nói của hai người dần dần đi xa, hiển nhiên là đã vào trong nhà, Dương Minh mới rời ra đôi môi Triệu Oánh. Nhưng Triệu Oánh dường như có chút động tình, dưới tình huống như vậy, có một loại cảm giác rất kích thích.
Triệu Oánh gắt gao ôm lấy Dương Minh, hô hấp dồn dập. Hai người thật ra cũng không phải lần đầu tiên hôn môi, tại hội chùa, đã từng có một lần hôn ngoài ý muốn, đây là lần thứ hai.
Triệu Oánh trong lòng rất khẩn trương nhưng mặt rất kích động. Nụ hôn ngoài ý muốn trước kia, là lúc hai người vẫn còn không có quan hệ đặc biệt gì. Thế nhưng hiện tại Triệu Oánh đã mở rộng nội tâm, hoàn toàn không có bất cứ cố kỵ gì. Cho nên cũng trở nên lớn mật.
Điều này khiến Dương Minh thật bất ngờ. Ở trong hoàn cảnh và tình huống này, Triệu Oánh còn có thể chủ động như thế.
Thật lâu sau, hai người mới rời ra, Triệu Oánh mặt đỏ bừng, dường như vì hành vi của mình mà cảm thấy ngượng ngùng.
- Oánh tỷ, chúng ta mau đi thôi, lát nữa Mộng Nghiên đi ra, chúng ta liền chạy không được.
Dương Minh mặc dù cũng rất thích cảm giác hai người nằm ở dưới gầm xe. Có điều, lát nữa Trần Mộng Nghiên mà đi ra, vậy không phải chuyện đùa rồi .
- A. . .
Triệu Oánh lúc này mới nhớ ra, còn có Trần Mộng Nghiên ở đây, có chút ngượng ngùng :
- Vậy. . . Chúng ta mau đi thôi. . . Thật xin lỗi, em vừa rồi có chút xúc động. . .
- Ha hả, không có gì, anh vui mừng còn không còn kịp nữa là.
Dương Minh cười ôm Triệu Oánh chui ra từ gầm xe buýt.
- Đúng rồi, mới vừa rồi là ai đá em vậy. . . Các nàng có phải hay không đã phát hiện ra chúng ta rồi ?
Triệu Oánh đột nhiên nhớ đến ban nãy có người đã góc váy nàng, lền hỏi
- Là Lâm Chỉ Vận. Không sao cả, em ấy sẽ không nói ra đâu.
Dương Minh rất hiểu tính tình Lâm Chỉ Vận, biết nàng sẽ không mách với Trần Mộng Nghiên.
- Haiz. Vậy là tốt rồi, làm em sợ muốn chết, thật sự là rất mạo hiểm
Triệu Oánh vỗ vỗ ngực:
- Chúng ta vẫn nên mau chóng quay về biệt thự đi, đừng ở bên ngoài để Trần Mộng Nghiên bắt gặp lần nữa.
Vốn dĩ hai người có kế hoạch đi tản bộ, giờ phút này cũng chỉ có thể hủy bỏ. Triệu Oánh đã bị kinh hãi, làm sao còn dám đi nữa ? Bị Trần Mộng Nghiên phát hiện không phải chuyện đùa đâu.
- Không ra bờ biển sao?
Dương Minh cảm thấy có chút tiếc nuối. Hai người lần đầu tiên chân chính hẹn hò, mà lại qua loa kết thúc như vậy.
- Không đi , sau này có cơ hội rồi nói sau, hôm nay nhất định không đi.
Triệu Oánh kiên quyết lắc đầu.
- Vậy cũng được.
Dương Minh biết Triệu Oánh là bị dọa sợ, nếu như lại đi tản bộ, xem chừng không những không thể vui vẻ, ngược lại còn mang theo lo lắng đề phòng, như vậy còn không băng không đi tản bộ.
Dương Minh mang theo Triệu Oánh vội vàng rời tòa nhà nghiên cứu sinh. Sau khi chạy mau đến biệt thự bên bờ biển, điện thoại di động Dương Minh lập tức vang lên. Cầm lấy nhìn qua, là tin nhắn của Lâm Chỉ Vận:
-Anh có phải cùng Oánh tỷ trốn dưới gầm xe buýt hay không? Nhanh đi đi, em và Mộng Nghiên tỷ lập tức sẽ xuống lầu.
- A.
Dương Minh mỉm cười nhìn tin nhắn:
- Mới vừa rồi đá em một nhát chính là Lâm Chỉ Vận, mà em ấy còn nhắn tin nói cho chúng ta biết, bảo chúng ta mau chóng rời đi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1703


Báo Lỗi Truyện
Chương 1703/2205