Chương 1700: Sắp Đặt Âm Mưu


Nghe Tôn Khiết nói xong, Dương Minh cuối cùng thở dài một hơi.
Dương Minh sợ nhất chính là Tôn Khiết muốn cùng Trần Mộng Nghiên tranh đoạt, ví dụ như vị trí hậu cung chi chủ, hay là danh hiệu chính quy bạn gái gì đó. Những thứ này Dương Minh đều không có cách nào cho nàng.
Bởi vì những thứ đó, ngay từ đầu đã đáp ứng cho Trần Mộng Nghiên, Dương Minh không có cách nào lại cho Tôn Khiết nữa. Nếu như Tôn Khiết thật sự muốn tranh lấy, Dương Minh bị kẹt ở giữa, lại càng thêm khó khăn.
Cứ cho là hắn không đáp ứng, không tham dự vào, nhưng đồng thời hắn cũng rất lo lắng. Dù gì thì Trần Mộng Nghiên sao làm đối thủ của Tôn Khiết được ? Nếu như Tôn Khiết thực sự muốn tranh đoạt vị trí hậu cung chi chủ này,như vậy Trần Mộng Nghiên chỉ có nước chắp tay mà dâng thôi.
Nhưng bây giờ Tôn Khiết cũng không tranh những thứ này. Nàng chỉ là muốn duy trì một chút địa vị và ích lợi của bọn họ, muốn Trần Mộng Nghiên đón nhận bọn họ. Nếu như Trần Mộng Nghiên không chấp nhận, bọn họ sẽ hợp lại, khiến cho Trần Mộng Nghiên buộc phải đón nhận bọn họ.
Chuyện này tuy đối với Trần Mộng Nghiên có chút không công bằng, nhưng nếu Dương Minh không cho Tôn Khiết làm như vậy, thì đối với Tôn Khiết, Tiếu Tình, thậm chí cả Triệu Oánh đến sau đều là một loại không công bằng.
Hai bên đều là không công bằng, Dương Minh chỉ có thể làm bộ như không biết.không dính vào việc này. Mà chỉ cần hắn không tham dự, không thiên vị bên nào, thì cuối cùng bọn họ có xung đột đi nữa, cũng sẽ không mà ra chuyện gì lớn được.
Nhưng nếu một khi mình thiên về bên nào đó, vậy hậu quả sẽ nghiêm trọng rồi. Thiên vị Trần Mộng Nghiên, Tôn Khiết và Tiếu Tình bên này làm sao bây giờ ? Mà nghiêng về phía Tôn Khiết, thì bản thân sẽ làm gì để giúp nàng đối phó với Trần Mộng Nghiên?
Chuyện của nữ nhân, hãy để cho nữ nhân giải quyết đi, quan trọng là mình không tham gia vào.
Dương Minh thở dài, nếu Tôn Khiết là người hiểu lí lẽ, nàng hẳn là sẽ không gây khó dễ cho mình, mà sẽ hiểu được nên làm như thế nào mới khiến mình bớt lo nghĩ. Dương Minh cười khổ một phen, chung quy cũng chỉ là tự mình quá lo lắng thôi.
Mà trong phòng, Chu Giai Giai nghe được Tôn Khiết nói như vậy, cũng thở dài một hơi, gật đầu:
- Chỉ cần không phải đối nghịch với Mộng Nghiên tỷ là tốt rồi. Nếu như chỉ là nghĩ cách bảo toàn ích lợi của mọi người và khiến Mộng Nghiên tỷ đón nhận các tỷ, vậy thì em cũng ủng hộ.
Tâm địa Chu Giai Giai kỳ thật rất là thiện lương, bản thân nàng cũng khó khăn lắm mới được ở chung cùng Dương Minh, nên nàng cũng muốn người khác có thể hạnh phúc, cho nên nghe tới Tôn Khiết nói như vậy, cũng tỏ vẻ ủng hộ.
Được sự đồng tình của Chu Giai Giai, Tôn Khiết rất cao hứng, nhìn Tiếu Tình bằng đôi mắt tán thưởng. Không nghĩ tới Tiếu Tình có thể vô thanh vô thức mà nắm bắt được Chu Giai Giai, khiến nàng đứng về phía mình.
- Vậy Giai Giai, muội phải giữ bí mật cho chúng ta nha.
Tôn Khiết cười nói.
- Cái đó.đó là đương nhiên .
Chu Giai Giai đỏ mặt gật đầu.
- Ha ha, nếu chúng ta đã đạt thành đồng minh, như vậy hãy cùng nghiên cứu xem, nếu như Trần Mộng Nghiên không chấp nhận chúng ta, chúng ta phải làm sao mới tốt ?
Tôn Khiết nói:
- Mọi người cùng nhau trao đổi ý kiến xem.
Nghe đến đó, Dương Minh cũng không định nghe tiếp nữa. Chỉ cần Tôn Khiết không có ý định chủ động đối nghịch với Trần Mộng Nghiên, mà đơn giản là muốn duy trì ích lợi của bọn họ, vậy Dương Minh an tâm rồi.
Về phần bọn họ rốt cuộc có kế hoạch gì, Dương Minh cũng không muốn quản. Biết rồi trái lại cũng không tốt, vẫn nên cho bọn họ một chút không gian đi.
.
Phạm Kim Triết trước tiên tìm một phòng khám xử lý vết thương trên mặt và trên người. Miệng thì hùng hùng hổ hổ đem tổ tông mười tám đời nhà Dương Minh mắng một trận. Xử lý xong vết thương, lái xe chạy nhanh về phía làng du lịch Minh Nguyệt trên biển Đông Hải.
- Dương Minh, chúng ta đấu nhau ngoài sáng không được, vậy thì tao sẽ chơi với ngươi trong tối. Xem tao làm sao chơi chết ngươi, đem ngươi đùa giỡn đến tàn phế.
Phạm Kim Triết cười lạnh nghĩ:
- Ngươi không phải ở chung với Triệu Oánh sao? Vậy được, ta đem chuyện này nói cho Trần Mộng Nghiên biết, xem ngươi chết như thế nào, oa nha ha haa.
Trong lòng Phạm Kim Triết thật sự đen tối, muốn mượn tay Trần Mộng Nghiên trút giận thay mình. Đến lúc đó, chỉ cần Trần Mộng Nghiên thấy Dương Minh và Triệu Oánh ở chung, thì khẳng định sẽ tìm Dương Minh tranh cãi kịch liệt. Một khi như vậy, Dương Minh cũng không thể ở bên Triệu Oánh nữa, bản thân sẽ lại có cơ hội rồi.
Chỉ có điều, mình phải biết chọn đúng thời gian thích hợp, tốt nhất là lúc chỉ có Triệu Oánh ở cùng Dương Minh, mới dẫn Trần Mộng Nghiên đi bắt kẻ thông dâm, cứ như vậy mới có hiệu quả. Nếu không thì hai người ở chung một chỗ nhưng làm chuyện khác, vạn nhất tiểu tử Dương Minh kia giỏi ngụy biện, vậy không phải uổng phí công sức của mình hay sao?
Cho nên, Phạm Kim Triết cảm thấy, mình nhất định phải kích bọn họ. Phạm Kim Triết lái xe vào làng du lịch Minh Nguyệt trên biển Đông Hải. Nhưng hắn cũng không đi gặp mọi người trước, mà là tìm xem xe của Dương Minh ở nơi nào.
Theo suy đoán của hắn, Dương Minh và Triệu Oánh khẳng định sẽ không ở cùng một chỗ với cả đám người kia, mà cả hai sẽ ở một phòng riêng.Trong lòng Phạm Kim Triết lại có chút không thoải mái.
Nữ nhân mình thích lại đi với người khác? Mà còn là ở cùng một chỗ? Nhưng mà, Phạm Kim Triết cũng không để tâm , thời đại này cũng không phải như trước kia nữa, hắn cũng không ngại cái gì là dùng hàng qua tay, chỉ cần có thể có được Triệu Oánh là đủ.
Trong lòng của hắn đã sinh ra dục vọng chiếm hữu cực kỳ biến thái.Trước kia cũng không mãnh liệt như vậy, nhưng là hiện tại, sau khi bị Dương Minh xui khiến bọn Ngưu ca đánh hắn một trận, hắn đã đến bước đường có thù không báo thì không sống nổi rồi.
Phạm Kim Triết lái xe, vòng quanh làng du lịch Minh Nguyệt. Hắn thấy được vài cái xe bus của trường học, chỉ có điều xung quanh lại không có bóng dáng chiếc Audi A8 kia của Dương Minh.
Tiểu tử này đem xe lái đến chỗ nào rồi ? Phạm Kim Triết có chút nghi hoặc, dạo qua một vòng quanh xe bus trường học , lại vòng quanh nhà nghỉ này mấy vòng, vẫn là không phát hiện tung tích xe của Dương Minh.
Chẳng lẽ hắn không ở trong này ? Phạm Kim Triết nhíu nhíu mày, lại lái xe lại quanh quanh sang mấy nhà gần đó, vẫn không phát hiện xe Dương Minh.
- Tên nầy chẳng lẽ lại ở trong biệt thự?
Phạm Kim Triết nghĩ nghĩ, Dương Minh nhìn qua trông cũng rất có tiền, ở biệt thự cũng không lạ gì. Chỉ có điều, nếu ở biệt thự thì khó tìm rồi. Chung quanh đây có hơn ba chục tòa biệt thự độc lập. Mỗi một tòa không gần nhau, nếu như đi vòng quanh một vòng, thế nào cũng phải mất đến hai giờ đồng hồ.
Thế nhưng, vì trả thù Dương Minh, cho dù có khó tìm hơn, Phạm Kim Triết cũng sẽ không buông tha. Hắn lái xe tìm một vòng khắp làng du lịch. Rốt cục, tại, tìm thấy được Audi A8 của Dương Minh ở cửa một tòa biệt thự độc lập ven biển.
- Di? Tại sao lại thêm một chiếc R8 cùng A6? Đây là xe ai?
Phạm Kim Triết nhíu nhíu mày, đột nhiên vỗ trán, lập tức nghĩ tới một người:
- Chẳng lẽ là Tôn Khiết?
Chẳng lẽ Dương Minh muốn một mũi tên bắn hai con chim? Phạm Kim Triết vừa hâm mộ, nhưng trong lòng cũng lại vô cùng ghen ghét với Dương Minh. Hắn cũng muốn bản thân đổi làm Dương Minh, nhưng mà rõ ràng là không thể. Có thể theo đuổi được Triệu Oánh cũng đã tốt lắm rồi, Tôn Khiết thì nghĩ cũng không dám nghĩ tới. Tôn Khiết đó thực sự là một hồ ly ăn người không nhả xương, bản thân không thể chọc đến nàng ta.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1700


Báo Lỗi Truyện
Chương 1700/2205