Chương 17: Tampon


Chỉ thấy Triệu Oánh mở cửa toilet ra, sau đó lại liếc mắt về hướng phòng của Dương Minh, hắn lập tức giật mình, tưởng đâu nàng ta đã phát hiện ra hành vi mờ ám của mình, nhưng nhìn thấy Triệu Oánh quay đầu lại, Dương Minh mới yên lòng, tiếp tục an tâm rình coi.
Dương Minh nhìn thấy Triệu Oánh đi vào toilet, lát sau, một người đẹp chỉ mặc quần lót và áo ngực đi ra. Cái" meo meo"" thí thí" có thể là số một, bất quá nhìn rất cân xứng. Vừa mới tắm xong nên nhìn da tay rất trắng, giống như một cái dụ đầu trắng noãn. Cái bụng phẳng lỳ, không chút mỡ thừa, hai chân thon dài, có thể mặc váy mà không cần tất chân.
Dương Minh nuốt nước miếng ầm ầm, hạ thể bắt đầu ngo ngoe đứng dậy. Cực phẩm mỹ nữ, vừa rồi không thể nhìn rõ ràng được. Dương Minh còn muốn nhìn thêm chút nữa thì người đẹp đã xoay người sang chổ khác, quay lưng về hướng Dương Minh, đi vào phòng nàng.
Chỉ thấy phía dưới bên phải lại có một hình xâm con bướm nhỏ.
Cái hình xâm này sao lại ở đó? Hiển nhiên là nàng chắc cũng không phải tốt lành gì, một cô gái hấp dẫn như vậy, chắc là đã bị hàng ngàn tên đàn ông leo lên cỡi.
Dương Minh hối hận vì đã không trực tiếp mở cửa phòng ra nhì, nhưng… tại sao Triệu Oánh lại ở cùng một chổ với loại con gái như vậy? Chỉ dựa vào hình xâm trên người, Dương Minh đã trực tiếp đưa nàng lên hàng ngũ tiểu muội.
Đóng cửa lại, Triệu Oánh cũng xoay người đi đến phòng của Dương Minh, hắn vội vàng xoay người lại chụp đại một món đồ làm ra vẻ đang đánh giá.
"Dương Minh…" Cửa mở ra, Triệu Oánh nhìn thấy Dương Minh không khỏi sửng sốt, lời vừa nói một nửa đã dừng luôn.
Giờ phút này, Dương Minh mới chú ý thấy mình đang cầm một món đồ trên kệ sách, đó chính là một bao… tampon (băng vệ sinh dạng nút)! Trời đất chứng giám, Dương Minh chỉ là" chứng kiến" Triệu Oánh bước đến, tùy tiện chụp đại một món đò, nào có chút ý đến vật trước mắt là gì đâu.
Nhưng Triệu Oánh lúc này hết sức mẫn cảm, lúc đi mua tampon, tiện tay bỏ vào trong giỏ, về đến nhà nghe Vương Tiếu Yên nói, loại này có khả năng phá rách" màng xử nữ" , nên sợ đến nỗi mượn Vương Tiểu Yên vài miếng để dùng. Còn cái tampon này, Triệu Oánh lại không vứt bỏ, dù sao thời hạn bảo hành còn đến hai mươi bốn tháng, lỡ một ngày nào đó Vương Tiếu Yên có bạn trai, Triệu Oánh sẽ đem cái này cho nó dùng. Cho nên bây giờ mới để nó ở kệ sách.
"Em… xem cái gì vậy?" Triệu Oánh nhìn thấy Dương Minh vẫn còn đang có hứng thú với tampon trước mắt, vào phòng của người khác mà cũng không có chút cấm kỵ.
"Tùy tiện xem thôi" Dương Minh vẫn chưa ý thức được hành vi của mình đã làm Triệu Oánh đi đến gần nhanh hơn, chẳng qua, khi nàng hỏi hắn đang xem cái gì, ánh mắt của hắn cũng theo bản năng nhìn về vật thể trước mặt. Trời… tampon cao cấp!
Dương Minh đổ đầy mồ hôi, cái này là trùng hợp đến thành chuyện, làm cho Triệu Oánh tưởng mình ở phương diện nào đó có vấn đề! Bất quá Dương Minh không hổ là Dương Minh, năng lực phản ứng quả là siêu cường.
Chỉ thấy Dương Minh tự nhiên cầm lấy miếng tampon đó, xoay người lại, nói với Triệu Oánh: "Chị Oánh, nơi này của chị có rượu thuốc không? Hồi nãy em có kiểm tra, thấy trên người có chút máu bầm" Sau đó cầm lấy miếng tampon tiếp tục nói: "Em thấy có cái miếng bông này có thể thấm thuốc được!"
"Hả?" Lần này đến phiên Triệu Oánh xấu hổ! Sao hắn có thể xem thứ kia là bông được! Hắn không biết đó là thứ gì sao? Triệu Oánh có chút hồ nghi, nhưng nhìn thấy vẻ mặt Dương Minh rất tự nhiên, ngẫm lại tin tưởng. Dù sao miếng tampon này cũng không thông dụng, không giống như những loại khác, hắn lại là con trai thì làm sao biết được vấn đề này !
"Cái này… quá hạn rồi. Để chị tìm cho em cái khác!" Triệu Oánh chụp lấy miếng tampon trong tay của Dương Minh nói.
"Ừm? Hình như không phải, em nhìn không rõ. Chị để em coi lại ngày sản xuất xem nào" Vừa nói Dương Minh vừa làm ra vẻ muốn đoạt miếng tampon lại.
Đánh chết Triệu Oánh cũng không để hắn làm như thế, đỏ mặt đem cái ấy ấy tiện tay ném vào trong tủ quần áo, đóng cửa lại nói: "Không cần xem, chị mua mà chị không biết sao" .
Dương Minh cũng là ra vẻ quân tử, không muốn ra tay tranh đoạt, lại thấy Triệu Oánh phản ứng dữ dội như vậy, trong lòng buồn cười. Bất quá không biểu hình gì hết trên mặt.
Triệu Oánh sợ hắn lại gây thêm chuyện, nên không dám đóng cửa, chạy như bay ra phòng ngoài, chụp lấy hộp thuốc rồi bay vào.
"Bị thương ở đâu ? Để chị xem" Triệu Oánh lấy rượu thuốc và bông ra hỏi.
"Hả ? Thôi để em tự làm được rồi!" Dương Minh chỉ chỉ về hướng bụng mình, có chút ngượng ngùng nói.
"Nhanh lên, cởi quần áo ra, còn thẹn thùng cái gì, bị thương mà lại mắc cở!" Triệu Oánh thấy Dương Minh không có động tác này, có chút tức giận, bực mình nói không cần nghĩ: "Nơi nào chị cũng thấy qua rồi, còn sợ chị chưa thấy bụng của em hả?"
Dương Minh há hốc mồm, nhìn vị mỹ nữ lão sư này. Lời này không phải rất là mập mờ sao?
"Chúng ta là chị em, nhìn thì đã có gì" Triệu Oánh có gắng bình tĩnh giải thích.
"Vậy em cũng có thể nhìn chị?" Dương Minh tuy há hốc mồm, nhưng cái đầu không phải ngốc, phản ứng cực kì nhanh chóng.
"Không được ! Chị là chị lớn, em là đứa em nhỏ! Chị nhìn em là một việc rất bình thường!" Triệu Oánh cưỡng từ đoạt lý nói.
"Ồ!" Dương Minh biết đêm nay đã gây ra cho Triệu Oánh rất hiều đả kích, hắn sợ nàng không chịu nỗi kích thích, nên cũng không tranh cãi nữa. Ngoan ngoãn cởi áo khoác ra, rồi cởi luôn cái áo thun ra.
"Nghiêm trọng vậy !" Triệu Oánh nhìn thấy bụng Dương Minh đã sưng lên thành một cục, đọng huyết rất nhiều, cả kinh kêu lên.
Dương Minh thì rất xem thường, nói nhãm, tên kia có tập quyền anh mà, bị đánh một chút có thể không nghiêm trọng sao ? Bất quá vết thương này đối với Dương Minh căn bản chỉ là cơm bữa.
Triệu Oánh dùng bông thấm rượu, cẩn thận lau nơi vết thương của Dương Minh. Nàng không cẩn thận dùng sức một chút, Dương Minh liền cảm thấy đau nhức, cơ bụng căng ra, bày ra bốn ngấn cơ bụng.
"Thật không ngờ, cơ thể em lại cứng cáp như vậy!" Triệu Oánh cười trêu nói.
"Chị nghĩ vừa rồi em đánh gục hai thằng kia là ngẫu nhiên sao?" Dương Minh đắc ý nói.
"Bị đánh thành như vậy, còn cắn răng giả bộ" Triệu Oánh nói được một nửa, cảm giác những từ này con gái nói ra thì không tốt lắm.
"Cắn răng giả bộ thì sao?" Dương Minh tiếp tục nói: "Ít nhất… em còn có thể giả bộ. Còn hai người kia ngay cả giả bộ cũng không thể!"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #17


Báo Lỗi Truyện
Chương 17/2205