Chương 1694: Ngươi cứ tiếp tục đánh


Bất quá cũng may Ngưu là một chuyên gia đánh nhau, biết chỗ nào đánh thì chết người, chỗ nào không. Cho nên Phạm Kim Triết tuy rằng bị đánh gào khóc um sùm, nhưng lại không có tổn thương thực chất nào, chỉ là thống khổ một chút mà thôi.
Ngưu dồn sức, mãnh liệt nện tới tấp, đem Phạm Kim Triết đánh cho kêu cha gọi mẹ. Muốn Ngưu đánh người, đây đúng là vẽ đường cho hươu chạy.
- Ca, anh đừng đánh nữa, rồi tôi sẽ mời anh bữa tiệc thật lớn, cho anh thật nhiều tiền mà, đừng đánh nữa . a .
Phạm Kim Triết khóc lóc ỏm tỏi, hắn bị đánh đến nỗi nước mắt nước mũi chảy ào ào.
Dương Minh không quan tâm Phạm Kim Triết sẽ thế nào, bằng không lấy thủ đoạn của hắn Phạm Kim Triết không chết cũng bị tàn phế vĩnh viễn. Chính là do còn có Tiểu Vương ở trong này, Dương Minh tuy có tín nhiệm hắn, nhưng còn chưa tới cái trình độ hoàn toàn tin tưởng.
Chí ít một số bí mật Dương Minh không thể để hắn biết, nên sẽ không giết người ở trước mặt hắn. Dương Minh có thể không hề cố kỵ gì mà làm bị thương, thậm chí đánh chết thủ hạ của Ngưu, là bởi vì Dương Minh tự vệ mà thôi.
Nhưng còn Phạm Kim Triết thì không giống với chúng, Dương Minh hiện tại sẽ không động đến hắn, song sau này rảnh rồi tìm cơ hội cho hắn rụng đi là xong, đây bất quá chỉ là một cái chuyện cỏn con.
Triệu Oánh che mắt, có chút không dám nhìn cảnh tượng tàn nhẫn như vậy, Phạm Kim Triết bị đánh cho kêu cha gọi mẹ, tuy rằng nàng không đồng tình với hắn, nhưng tràng diện bây giờ quả thật có chút dọa người.
Tiểu Vương trong lòng cảm thấy thật sảng khoái, cuối cùng cũng được trút giận, Dương ca thật vô đối, vừa ra tay đã cho bốn tên đo đất, lão đại của bọn chúng chẳng những không dám có một câu oán hận mà còn phải làm tay đấm cho Dương ca.
Ngưu đánh một chặp, cảm thấy có chút mệt mỏi, đánh một người như thế, hơn nữa không dám đánh chết, chỉ có thể khiến hắn đau đớn nhưng lại không bị thương . cái này quả thật không có gì to tát, nhưng rất nhàm chán:
- Đại ca, người xem hiện tại đã được chưa?
- Nga, được rồi, ngươi đi vá xe cho ta mau.
Dương Minh phất phất tay nói.
- Vâng, vâng, em đi ngay
Ngưu gật gật đầu:
- Cam đoan làm đại ca vừa lòng.
Phạm Kim Triết lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, bị đánh cho gần chết như thế rốt cục cũng đãdừng lại. Phạm Kim Triết âm thầm nắm chặt nắm tay, Dương Minh, tao thù mày, mày chờ đó, tao sẽ khiến mày mất hết danh dự, không được chết tử tế.
Tuy rằng, Phạm Kim Triết trong lòng tràn ngập oán hận Dương Minh, muốn đem hắn bầm thây vạn đoạn, nhưng ngoài mặt vẫn không dám lộ ra chút nào, vẫn là cái bộ dạng sợ hãi kia.
- Đợi một chút, ngươi gọi là Tiểu Mã phải không?
Dương Minh thấy tên mặc áo đầu lâu định đi theo Ngưu ra ngoài, mới gọi hắn lại.
- Đại ca. . .
Tiểu Mã hoảng sợ:
- Đại ca, ngài còn có chuyện gì sao?
Tiểu Mã lúc trước vẫn luôn nép mình một bên, không dám phát ra tiếng động nào là vì hắn sợ, sợ Dương Minh giận lây sang hắn, dù sao hắn cũng chính là người thêu dệt lên chuyện này. Hiện tại, thấy Dương Minh không truy cứu trách nhiệm của hắn, tha hắn một lần, hắn đã thầm cúng bái mười tám đời tổ tiên.
Vốn nghĩ có thể tránh được một kiếp, đi theo Ngưu ca chuồn ra ngoài vá xe, kết quả phát hiện lại có chuyện vẫn chưa xong, Dương Minh còn nhớ kỹ hắn.
- Vá xe thì cần một tên được rồi, ngươi cần gì phải ra ngoài? Ngươi ở lại, tiếp tục đánh tên tiểu tử này cho ta!
Dương Minh chỉ vào Phạm Kim Triết, nói.
- Cái này. . . Vâng, không thành vấn đề.
Tiểu Mã vội vàng gật đầu, chỉ cần không phải Dương Minh tìm mình gây phiền toái thì mọi chuyện không vấn đề gì. Đánh Phạm Kim Triết thì đánh, ai bảo tiểu tử này xui xẻo như vậy, có trách thì cũng trách chính hắn.
- A?
Phạm Kim Triết không nghĩ tới Dương Minh đến bây giờ còn chưa chịu buông tha hắn, đây cũng quá hiểm đi! Phạm Kim Triết muốn khóc nhưng không ra nước mắt - Dựa vào cái gì, ta không phải chỉ có một chút ý đồ với Triệu Oánh thôi sao, sao ngươi ăn rồi cứ đánh ta?
Song, không đợi Phạm Kim Triết nói ra mấy lời khẩn cầu cùng oán hận thì Tiểu Mã đã bay vào hành hung hắn.
Tiểu Mã tuy rằng hơi gầy, nhưng hắn là thủ hạ của Ngưu chẳng lẽ lại không biết đánh nhau? Hắn đánh người tuy rằng không mạnh như Ngưu, nhưng đập một tên mình mẩy bầm dập thì vẫn còn dư xăng. Coi như Tiểu Mã xuống tay không nặng, thì Phạm Kim Triết cũng bị đánh cho tè ra quần, không ngừng kêu khổ.
". . ."
Phạm Kim Triết ngay cả khí lực tru lên cũng không có, hắn ôm đầu, tùy ý để Tiểu Mã bạo hành.
Khoảng hai mươi phút sau, Ngưu vừa đi vừa cười a a bước vào:
- Đại ca, xe ngài đã vá xong!
- Nga, bao nhiêu tiền?
Dương Minh gật gật đầu hỏi.
- Không cần tiền, miễn phí, sao có thể đòi tiền anh đây?
Ngưu vội vàng lắc đầu không thôi, từ trong túi tiền móc ra một bao lì xì đưa cho Dương Minh:
- Đại ca, đây là một chút tấm lòng của chúng em, xin lỗi vì đã làm chậm trể thời gian của anh!
- Không cần, cấp cho tên kia làm tiền thuốc men đi.
Dương Minh khoát tay không nhận tiền của Ngưu. Hắn căn bản không có thiếu tiền, cần chi một ít tiền như vậy.
Hắn chỉ chỉ Phạm Kim Triết, để Ngưu cấp tiền cho Phạm Kim Triết.
- Vâng, vâng!
Ngưu liên tục gật đầu, hiện tại Dương Minh nói gì, hắn liền nghe theo cái đó, không dám có chút ý phản kháng.
- Oánh tỷ, Tiểu Vương, chúng ta đi thôi.
Dương Minh xoay người sang chỗ khác, không hề để ý Ngưu, kéo tay Triệu Oánh, cùng Tiểu Vương đi ra khỏi phòng nghỉ. Trong phòng chỉ còn lại Phạm Kim Triết đang nằm trên mặt đất, vẻ mặt cừu hận nhìn Dương Minh.
Ngoài sân trống của xưởng, lốp xe chẳng những đã được vá, hơn nữa xe còn được rửa sạch sẽ, dưới ánh mặt trời thập phần sang trọng.
Tiểu Vương đem cửa xe mở ra, mời Dương Minh cùng Triệu Oánh ngồi vào, đợi hai người ổn thỏa, Tiểu Vương mới khởi động xe rời khỏi xưởng sữa chữa.
Phạm Kim Triết được Ngưu cùng Tiểu Mã dìu ra, vẻ mặt Ngưu bất đắc dĩ nói:
- Phạm huynh đệ, xin lỗi rồi, chúng ta cũng không có cách nào a.
- Ta biết.
Phạm Kim Triết khoát tay, cắn răng nói:
- Chuyện này, ta sẽ tính trên đầu tiểu tử Dương Minh kia, ta tuyệt đối sẽ không buông tha hắn.
Phạm Kim Triết cũng biết, sự tình hôm nay thật sự chẳng thể trách Ngưu, là do mình đánh giá thấp thực lực Dương Minh, người này lại có thể cường đại như vậy, lập tức đánh ngã bốn người cao to vạm vỡ, đây còn là người bình thường sao?
Cho nên Phạm Kim Triết tuy rằng khó chịu, nhưng cũng không cảm thấy có gì không ổn, Dù sao với thực lực Dương Minh bày ra đó, bắt Ngưu đánh hắn, Ngưu cũng phải nhân nhượng vì lợi ích toàn cục.
- Phạm huynh đệ, ngươi hãy nghe ta nói mấy câu, ta cảm thấy chuyện này nếu có thể cho qua thì cho qua đi, ngươi đừng nghĩ nhiều làm gì.
Ngưu khuyên:
- Vị Dương đại ca kia không phải người bình thường a, ngươi xem, ta cũng không phải là đối thủ của hắn, ta tổn thất bốn tên huynh đệ cũng chẳng dám trả thù, ta nghĩ ngươi cứ quên đi!
- Hừ. . . Quên đi? Không dễ dàng như vậy đâu . . . Hắn tuy rằng có thể đánh nhau, bất quá không sao, ta sẽ xử hắn bằng cách khác.
Phạm Kim Triết bĩu môi, hắn sẽ không dễ dàng buông tha Dương Minh như vậy.
- Vậy ngươi tự mình bảo trọng đi, số tiền này là tiền thuốc men cho ngươi, lúc trước ta lấy tiền của ngươi sẽ trả lại cho ngươi, chuyện này ta không tiếp tục tham dự nữa!
Ngưu cũng không ngốc, thấy khuyên không được Phạm Kim Triết, mình tự lui mới là thượng sách.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1694


Báo Lỗi Truyện
Chương 1694/2205