Chương 1693: Đá trúng thiết bản


Ngưu bây giờ minh bạch rồi, đã biết như thế nào là đá trúng thiết bản! Người trước mặt này, chẳng những là cao thủ mà còn là một cao thủ nhất lưu!
- Ta cái gì mà ta? Ngươi còn muốn nói gì, làm người phàm làm chuyện gì cũng cần chừa đường lùi thật không?
Dương Minh cười như không cười, nhìn Ngưu hỏi.
- Cái này .
Ngưu có chút nghẹn lời, không biết nên nói thế nào cho phải! Đúng vậy a, mình bây giờ nếu vẫn nói Dương Minh làm người tốt nhất nên chừa đường lui, như vậy chẳng phải tự tìm chết sao? Nhưng nếu bỏ qua thì chẳng khác nào nói rõ, Dương Minh hãy đánh tao đi, đánh tao nằm luôn trên đất sao?
Cho nên Ngưu có chút tiến thoái lưỡng nan, đây chính là lần đầu tiên hắn gặp sự tình khó lựa chọn vậy, đối mặt với loại tồn tại cường đại như Dương Minh, hắn căn bản không có lời nào để nói.
- Người anh em, thật không phải, hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm. Chúng ta chỉ là vui đùa một chút mà thôi .
Ngưu mềm nhũn, hắn không thể không nhận lỗi, hắn không thể không nhún nhường, không thì liền bị đánh càng thêm thảm thiết!
- Hiểu lầm? Ta như thế nào lại không thấy nhỉ? Ngươi vừa mới còn gọi người đánh chết ta mà, không phải sao?
Dương Minh nhìn nhìn Ngưu, đùa thiết côn trong tay.
- Không . không có, thật sự chỉ là hiểu lầm, ta chỉ là. chỉ là nói đùa một chút mà thôi, đúng rồi, chính là vui đùa, ha ha ha ha .
Ngưu nở nụ cười gượng gạo.
- Ồ, thoạt nhìn ngươi hình như rất sợ ta?
Dương Minh nhìn thân thể không ngừng run rẩy của Ngưu, hỏi.
- Vâng . vâng, người anh em, ngươi đừng đánh ta!
Ánh mắt Ngưu hiện ra một tia cầu xin, dù gì bản thân hắn cũng rất sợ chết.
- Ồ, yên tâm đi, ta sẽ không đem ngươi đánh chết. Đem ngươi đánh chết, thì ai sẽ vá xe cho ta ?
Dương Minh cười cười:
- Ngươi nói xem, có đúng không?
- Đúng! Đúng! Ta . ta vá xe ngay bây giờ.
Ngưu liên tục gật đầu không ngừng.
- Trước kia, tại sao ngươi không vá? Vậy lúc đó ngươi làm gì?
Nhãn thần Dương Minh thoáng đanh lại, quát hỏi.
- Cái này . ta!
Ngưu liếc mắt nhìn Phạm Kim Triết một cái, hắn thu chỗ tốt của Phạm Kim Triết, tất nhiên sẽ không bán đứng Phạm Kim Triết.
- Ồ, xem ra ngươi không muốn nói nhỉ?
Dương Minh đem thiết côn vỗ vỗ trong tay:
- Nếu không, chúng ta lại chơi cái trò thiết côn gõ đầu? Hình như rất thú vị đây?
- Không . không a! Ngàn vạn lần không mà, ta xin ngươi.
Ngưu lắc đầu quầy quậy, trong tay hắn mặc dù có cái cờ-lê lớn, nhưng khi đối mặt với Dương Minh, hắn cũng không có dũng khí mà vung nó!
Bốn huynh đệ của mình, thân thủ người nào so với mình đều không kém, hơn nữa trong tay bọn họ cũng có vũ khí, kết quả lại bị Dương Minh đánh cho sống dở chết dở.
Cho nên, Ngưu không dám trái ý Dương Minh, sợ bị cho ăn trực tiếp một gậy vào đầu.
- Không hả? Vậy ngươi có nói hay không? Ngươi vì cái gì mà không vá xe? Thời gian qua lâu như vậy, làm sao bây giờ mới tới?
Dương Minh quát hỏi.
- Vậy . được rồi, ta nói!
Ngưu không còn cách nào khác, chỉ đành thành thành thật thật nói ra:
Lúc trước chúng ta căn bản không có vá xe, chúng ta một mực chờ đợi cơ hội khiêu khích các ngươi .
- Ồ ? Vì cái gì không vá xe? Vì cái gì lại chờ khiêu khích?
Dương Minh tiếp tục hỏi .
- Là . là Phạm Kim Triết, chính tiểu tử này cho ta tiền, để ta phối hợp cùng hắn diễn trò .
Ngưu lúc này cũng bất chấp tất cả, tuy rằng hắn làm như thế có phá hư chữ tín, nhưng chữ tín đem so cùng mạng nhỏ thì căn bản không thấm vào đâu, mạng không còn thì chữ tín không bằng cả rắm!
- Không! Không phải ta! Ngưu ca, ngươi đừng nói lung tung, chuyện này cùng ta không có chút quan hệ.
Phạm Kim Triết cũng sợ, Dương Minh vừa rồi rất mãnh liệt, hắn luôn luôn thật cẩn thận, sợ hãi rụt rè nhằm tránh sang một bên, chính là không muốn Dương Minh giận lây sang hắn, nhưng Ngưu lại đem hắn bán đứng, trong lòng Phạm Kim Triết run bắn lên!
Dương Minh không thèm lưu tình chút nào, đem bốn thủ hạ phe mình đánh cho sống chết còn chưa biết, bây giờ quay lại đánh hắn, hắn làm sao có thể chịu nổi.
- Ca? Nghe cũng thân thiết lắm nha. Hắn cũng bị ta đánh cho thần hồn điên đảo, ngươi cứ thỏa sức mà gọi, hắn cũng không nghe thấy gì, vậy ngươi còn lấy lòng hắn. Ngươi nói xem, chuyện này cùng ngươi không quan hệ, ta sẽ tin sao?
Dương Minh cười châm chọc, nhìn Phạm Kim Triết.
- Cái này .
Phạm Kim Triết ngạc nhiên, lập tức mắng :
- Được rồi, đừng nghe thằng ngu ngốc này nói bậy bạ, ta căn bản là không quen biết hắn, cũng không cho hắn chỗ tốt gì!
- Ngươi mắng ta?!
Chân mày Ngưu hơi nhíu lại, nổi giận quát:
- Tốt, ngươi đã bất nhân cũng đừng trách ta bất nghĩa! Đại ca, chính là tiểu tử này, lúc trước hắn tìm tới ta, cho ta một khoản tiền, để cho ta đến trường học chặn đường đánh ngươi, nhưng khi đó ngươi không có đến. Lần này, hắn gọi điện thoại cho ta, nói ngươi sẽ từ con đường này đi qua, để cho ta theo sau ngươi. Trên đường đi, sắp đặt sẵn mai phục, để cho ta dẫn ngươi đến đây. Tiểu tử Phan Kim Thiết này thích nữ nhân kia, nên nói với ta giúp hắn một phen, vì thế ta mới nói ta thích cô bé đó, kỳ thật cũng là vì tác hợp cho hắn.
Ngưu một hơi đem âm mưu của Phạm Kim Triêt nói hết ra .
- Ha ha, không sai, ngươi trái lại rất biết điều đấy.
Dương Minh cười, vỗ vỗ khuôn mặt của Ngưu:
- Ta rất vừa ý!
- Đại ca, ngươi có thể buông tha ta được không?
Ngưu vui vẻ hỏi.
- Vậy phải xem biểu hiện của ngươi thế nào!
Dương Minh thản nhiên nói.
- Ách .
Ngưu sửng sốt, lập tức nói:
- Đại ca yên tâm đi, ta sẽ lập tức đi vá xe, hơn nữa chẳng những không cần phí tổn, tiểu đệ còn tặng cho đại ca một số .
- Ta nói không phải ý này.
Dương Minh lắc đầu nói.
- Xin hỏi đại ca, ngài muốn thế nào mới buông tha tiểu đệ đây?
Ngưu tuy bề ngoài tướng mạo thô kệch, nhưng tuyệt đối không phải kẻ thiếu I-Ốt. Dương Minh bây giờ chưa xử lý hắn, vậy rõ ràng đã tha thứ hành vi của hắn. Hắn bản tính rõ ràng, thẳng thắn, nguyện nghe Dương Minh giao phó.
- À, ngươi trước tiên đem tiểu tử đó khởi động một chút
Dương Minh chỉ Phạm Kim Triết, nói.
- Cái này . tốt
Ngưu ca do dự một chút, lập tức gật đầu, lúc này cũng không bận tâm tới vấn đề khác, chỉ cần mạng mình còn giữ, thì cái gì cũng làm được cả. Không phải chỉ giáo huấn tên Phạm Kim Triết thôi sao ! Đây vốn là sở trường của hắn a, với lại, vừa rồi Phạm Kim Triết chửi bản thân hắn, vì thế hắn cũng không cần lưu tình gì cả.
- Không a, Ngưu ca .
Phạm Kim Thiết lúc này nhận sai, thấy Ngưu hướng mình đi tới, hắn sợ tới mức chỉ xém tí đã tè ra quần.
- Ngươi không phải mắng ta ức hiếp người sao? Vậy để ta ức hiếp ngươi một chút đi!
Ngưu cười lạnh, vẫy vẫy cờ lê trong tay, hướng Phạm Kim Triết đánh tới.
Dương Minh có dũng khí đem người đánh chết, nhưng Ngưu không dám! Chuyện này nói ra, Dương Minh bất quá cũng vì tự vệ mà thôi, chính bản thân Ngưu trước tiên phái người muốn đánh Dương Minh tàn phế, Dương Minh phản kích đem đám thủ hạ đánh chết, chuyện này bất quá cũng chỉ là trò đùa mà thôi.
Đương nhiên, Ngưu cũng không biết Dương Minh có một thân phận đặc thù khác, hắn chỉ dựa theo lẽ thường mà phán đoán, nếu hắn biết Dương Minh trong tay có giấy chứng nhận đặc thù, căn bản sẽ không dám đối nghịch Dương Minh .

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1693


Báo Lỗi Truyện
Chương 1693/2205