Chương 1692: Hỏi một lần nữa


- Không được! mày là thằng nào? Nơi này có chỗ cho mày nói chuyện sao?
Ngưu ca trừng mắt đe dọa Dương Minh:
- Tao nhìn trúng hắn! Tên tiểu bạch kiểm này thích hợp diễn trò, mặc dù có chút yếu đuối, bất quá ta thích! Còn bộ dạng ngươi khó coi quá, không giống tiểu bạch kiểm, lão tử không thích ngươi!
Ngưu ca vừa nói vừa dùng ngón tay hướng về phía Phạm Kim Triết. Phạm Kim Triết có chút buồn bực, lão tử như thế nào lại biến thành tiểu bạch kiểm? Muốn nói tiểu bạch kiểm, cũng là cái tên Dương Minh kia có tiềm chất mới phải?
Bất quá giờ phút này mặc kệ ai là tiểu bạch kiểm, chỉ cần có thể gần gũi thân thiết với Triệu Oánh thì đều là chuyện tốt, như vậy mình cũng không để ý, xứng một lần tiểu bạch kiểm.
Nghĩ đến đây, Phạm Kim Triết cố gắng gượng nhìn Dương Minh:
- Người anh em, ngươi xem, đây không phải là ta không muốn mà là đại ca không muốn, hắn nhìn trúng ta a . Ta đây liền thành tiểu bạch . Kỳ thật ta làm sao mà là tiểu bạch kiểm? Bản thân ta cảm thấy, người anh em ngươi mới có tiềm chất tiểu bạch kiểm, nhưng đại ca là người lớn nhất nơi đây, hắn nói ta là tiểu bạch kiểm, ta đây cũng chỉ có thể nhận mình là tiểu bạch kiểm!
- Vậy sao?
Khóe miệng Dương Minh xẹt qua một tia tươi cười nghiền ngẫm. Hắn hiện tại rốt cuộc đã biết Phạm Kim Triết có chủ ý gì, không ngờ lại thấp kém, hèn mọn đến như thế!
Hắn muốn mượn sức Ngưu cùng thủ hạ gây áp lực cho nhóm người của mình, sau đó lợi dụng cơ hội để hắn thuận lợi làm một ít chuyện bất chính với Triệu Oánh. Bất quá, khoan hãy nói đến điều đó, tuy chiêu này của hắn hơi ngây thơ một chút, nhưng nếu ngày hôm nay người gặp không phải là mình, có lẽ Phạm Kim Triết sẽ thực hiện được ý đồ!
Cũng không có gì kỳ quái, xem như mấy người bình thường có thể đánh nhau, cũng không phải là đối thủ của mấy tên côn đồ tay cầm thiết khí. Những người này cùng tiến lên ẩu đả, cho dù có lợi hại cũng nằm dưới đất!
Đến lúc đó, vì bảo mệnh, cũng đành bất đắc dĩ để Triệu Oánh chịu ủy khuất cùng Phạm Kim Triết đi biểu diễn cái gì mà chân nhân tú.
Chờ sau khi sự tình chấm dứt, Phạm Kim Triết có thể đem trách nhiệm phủi sạch không còn một mẩu, dù sao cũng là Triệu Oánh tự nguyện, đến lúc đó hắn cầm kèn hô to phá hủy thanh danh Triệu Oánh, khiến nàng chỉ có thể theo hắn.
Không thể không nói, mưu tính của hắn coi như cũng có tiếng vang. Đáng tiếc, hắn đã tính sai ngay từ đầu, trong kế hoạch này không nên có mặt Dương Minh, đã có Dương Minh tồn tại, vậy chú định kế hoạch này chắc chắn thất bại.
- Đương nhiên, đương nhiên. Người anh em, ngươi cũng đừng oán trách.
Phạm Kim Triết nói xong quay sang Triệu Oánh:
- Triệu Oánh, ngươi xem, chúng ta vì bảo mệnh chỉ có thể làm như vậy. Ngươi yên tâm, cho dù chuyện này có qua đi, ta cũng sẽ chịu trách nhiệm với ngươi, ta là nam nhân đỉnh thiên lập địa, chuyện này mặc dù là ngoài ý muốn, nhưng ta chắc chắn sẽ không phủ nhận!
- Ha ha ha, ha ha ha.
Dương Minh đột nhiên nở nụ cười, tiếng cười trong lúc này có vẻ có chút cao vút, Dương Minh vỗ vỗ tay:
- Không sai, Phạm Kim Triết, ngươi rất có thiên phú diễn trò a!
- Diễn trò . Diễn cái gì mà diễn . Ngươi đang nói cái gì?
Phạm Kim Triết lặng đi một chút, lập tức nói:
- Dương Minh, ngươi đừng nói những lời vô ích, hiện tại bảo mệnh quan trọng hơn, chọc giận đại ca, ngươi chịu không nổi! Ngươi muốn chết thì tự đi tìm chết đi, đừng có hại những người khác!
- A.
Dương Minh nhìn thẳng vào Phạm Kim Triết:
- Ngươi đã không thừa nhận ngươi đang diễn trò, như vậy thật xin lỗi. Triệu Oánh sẽ không tham gia biểu diễn của ngươi, ngươi nguyện ý diễn cái gì mà chân nhân tú thì tự mình diễn đi!
- Ngươi muốn chết phải không? Chỗ này ngươi chõ mồm vào được à?
Ngưu không nghĩ tới Dương Minh kiêu ngạo như vậy, ở trên địa bàn của mình còn dám nói những lời này:
- Cái gì diễn trò hay không diễn trò, không muốn chết thì phải diễn cho lão tử!
- Xin lỗi, tao không có hứng thú.
Dương Minh từ trên ghế salon đứng dậy, kéo tay Triệu Oánh:
- Vá lốp xong chưa? Xong thì tao phải đi!
- Con mẹ mày ra!
Ngưu thấy Dương Minh chẳng để mình vào mắt như thế, lập tức phát hỏa:
- Mấy người các ngươi, trước tiên đem tiểu tử này đập nhừ cho ta, nữ nhân kia đứng im đó, lát nữa còn phải biểu diễn!
- Ok, đại ca!
Bốn đại hán vạm vỡ đang đứng sau lưng Ngưu lên tiếng, lặng lẽ cười cười hướng Dương Minh ép tới.
Một người cầm thiết côn nói :
- Tiểu tử này giao cho ta là xong, các ngươi hãy chờ xem!
- Haizzz, vậy lão Tam ngươi lên đi, vốn muốn luyện tập một chút, nhưng mà tiểu tử này quá yếu!
Mặt khác, ba người vạm vỡ có chút tiếc nuối lắc đầu.
- Tiểu tử, ngươi lại đây, ngoan ngoãn để cho ta đánh một trận, đừng tự tìm phiền phức!
Lão Tam vung thiết côn lên hướng Dương Minh nện tới.
"Phanh" một tiếng vang thật lớn.
"A" một tiếng hét thảm vang lên.
Lão Tam ôm đầu lăn lộn dưới đất, mà trên trán hắn thấy xuất hiện một cái lỗ máu thật lớn!
Dương Minh căn bản không có lưu thủ, đoạt lấy thiết côn, một kích trúng địch.
Tất cả người ở nơi này đều trợn tròn mắt, Ngưu choáng váng, Tiểu Mã choáng váng, ba người còn chưa kịp động thủ cùng choáng váng, ngay cả Phạm Kim Triết cũng lẳng lặng nhìn Dương Minh!
Không ai nghĩ đến, Dương Minh lại có thể đoạt lấy thiết côn trong tay lão Tam, bọn hắn còn không có thấy rõ ràng thì lão Tam đã ngã trên mặt đất, hơn nữa cái trán bị người đánh thủng một lỗ lớn!
Tâm ngoan thủ lạt! Ngưu rùng mình, hắn tuy rằng thường xuyên đánh nhau, nhưng cũng chưa có giống Dương Minh như vậy, vừa ra tay đã đánh chết người, thật đúng là hiếm thấy! Một gậy này giáng xuống, lão tam không chết cũng ngáp ngáp, có lẽ suốt đời chịu cảnh sống thực vật!
Đập vỡ đầu còn có chỗ tốt gì sao?
- Tiểu tử, có phải ngươi quá ác độc hay không?
Ngưu coi như cũng có chút lịch lãm, cũng đã từng thấy qua không ít cảnh tương tự nên không hạ lệnh cho thủ hạ tiếp tục tiến lên, mà thăm dò nội tình Dương Minh trước! Hắn cảm thấy, Dương Minh là một thằng cực kỳ khó chơi!
- Ta hỏi lại lần nữa, lốp xe vá xong chưa?
Dương Minh không để lời Ngưu lọt vào tai.
- Tiểu tử, làm người không nên quá kiêu ngạo, làm việc gì cũng nên chừa đường lùi, đừng tưởng rằng mình có chút thân thủ thì đã là vô địch!
Ngưu thực sự tức giận, vốn định dùng mấy lời để thăm dò bối cảnh, bất quá nếu Dương Minh đã chẳng nể tính như thế, vậy thì không cần tiếp tục nói chuyện! Đánh lão tam bị thương như vậy, không khiến ngươi ho ra máu, Ngưu ta cũng không cần lăn lộn nữa!
- Cùng tiến lên cho ta, không cần lưu thủ!
- Dạ!
Ba tên thuộc hạ đã muốn báo thù cho lão tam từ lâu! Tuy rằng lão Tam không phải anh em ruột thịt gì, nhưng ở chung một chỗ nhiều năm, cùng đánh nhau cùng tán gái, hơn hẳn thân huynh đệ. Hiện tại có người đem lão Tam đánh thành như vậy, trong con mắt của chúng đã sớm tràn ngập cừu hận, phải bầm thây Dương Minh vạn đoạn.
"Phanh!" "Phanh!" "Phanh!" Ba âm thanh thanh thúy vang lên.
Không ai thấy Dương Minh ra tay như thế nào, nhưng theo ba tiếng là ba tên thuộc hạ vạm vỡ nằm trên đất. Mỗi người trên đầu đều có lỗ máu, có mấy tên đã bắt đầu sùi bọt mép hiển nhiên là không sống nổi .
- Ngươi. Ngươi.
Ngưu lúc này rốt cuộc đã biết cái gì gọi là sợ, lúc trước, Dương Minh đánh lão Tam có thể xem như may mắn, nhưng hiện tại tuyệt đối không phải đơn giản là may mắn như vậy!
Ba gậy đã đánh ba người thành tàn phế, thân thủ này còn là của người sao?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1692


Báo Lỗi Truyện
Chương 1692/2205