Chương 1687: Ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi


"Phanh", Tiểu Vương lại không cho hắn thêm bao nhiêu thời gian, trực tiếp đóng cửa xe. Xe cách âm thập phần hoàn hảo, bên ngoài mắng người thì bên trong cũng chả nghe thấy .
- Ngươi không biến phải không? Được rồi, hai ta tìm chỗ nào luyện quyền một chút!
Tiểu Vương túm một phát trúng ngay cổ áo Phạm Kim Triết, đem hắn xách lên, sau đó quẳng lên vỉa hè:
- Ngươi không phải thích gõ xe sao? Đến phiên ta gõ gõ ngươi thử xem!
- Mày đụng đến tao thử xem? Mày có biết tao là ai không? Hôm nay mày dám đụng đến tao, tao cam đoan sẽ khiến mày phải hối hận!
Phạm Kim Triết tuy nhìn mạnh mẽ bất quá trong lòng khiếp đảm tột độ, người này cao to vạm vỡ, nếu đánh nhau, mình khẳng định không phải là đối thủ của hắn a!
Cho nên Phạm Kim Triết ngoài cứng trong nhũn, chỉ đành dùng cách uy hiếp Tiểu Vương.
- Không biết, bất quá mày gõ cửa xe của tao, còn dám mắng lão bản của tao thì phải bị đập!
Tiểu Vương nói :
- Giờ mày muốn có cơ hội hoàn thủ, hai ta đánh nhau hay là một mình tao đập bầm dập mày?
- Mày . mày dám?
Đương nhiên cả hai cách Phạm Kim Triết đều không muốn chọn, trong hai cái, cái nào mà không ăn đòn, đã chắc chắn phải ăn đòn thì ngu sao mà còn nhiệt tình chọn lựa?
- Có cái quái gì mà không dám? Mày đã không chọn thì tao chọn dùm mày!
Tiểu Vương nói xong, liền vung tay lên, đánh cho Phạm Kim Triết mặt mày nở hoa.
- Dương Minh, hắn làm vậy hình như có chút quá tay nha, đạo sư còn ở phía xa kia kìa?
Triệu Oánh nhìn thấy Tiểu Vương đánh đập Phạm Kim Triết, nhất thời có chút lo lắng:
- Hơn nữa, chung quy đánh nhau cũng không tốt cho lắm!
- Ngươi chính là rất thiện lương a, người như thế mà không đánh, thì hắn lại càng lên mặt, rồi cũng cùng một loại như Kim Cương lúc trước.
- Ác nhân thì phải có ác nhân trị, ngươi xem, không phải Kim Cương lúc sau không còn gây rối ngươi nữa sao? Thành thành thật thật hơn nhiều, chính là do sợ ta .
Triệu Oánh có chút không biết nói gì, từng là lão sư Dương Minh, nàng thật ra cũng không tán thành Dương Minh dùng bạo lực giải quyết sự việc, nhưng cũng có tình huống không thể không thừa nhận, bạo lực quả thực rất có hiệu quả!
Nếu chỉ riêng giảng giải đạo lý, có thể căn bản không có chỗ dùng, ý kiến Dương Minh quả thực rất đúng. Giống như Kim Cương lúc trước, chính mình cự tuyệt hắn rất nhiều lần, nhưng hắn cứ lải nhải dây dưa thật khó chịu, chính mình tận tình khuyên bảo, cũng không bằng Dương Minh một trận quyền đấm cước đá mà hữu hiệu.
- Chỉ là . chung quy như vậy vẫn không tốt.
Triệu Oánh vẫn không thể thuyết phục mình dung túng để Dương Minh sử dụng bạo lực được.
- Vậy thì đừng nhìn, nhắm mắt lại thôi!
Dương Minh nói xong, liền đưa tay lên, muốn bịt kín hai mắt Triệu Oánh. Triệu Oánh muốn tránh, lại không nghĩ quay mặt đi khiến tay hắn chạm vào đôi môi anh đào của mình, nên khẽ kinh hô một tiếng, sắc mặt thoáng chút đỏ lên, có chút không dám ngẩng đầu nhìn Dương Minh .
Mình sao lại nhát gan như vậy? Triệu Oánh trong lòng có chút ai oán chính mình, vừa rồi mới kích động, sao lại nói những lời đầy chí khí đến vậy?
Lúc trước, Triệu Oánh ở dưới tình thế cấp bách, cứ giống như một con người hoàn toàn khác, nói ra những lời quả quyết lớn gan như vậy, nhưng thời gian vừa vặn mới qua không lâu rồi lại cẩm thấy có chút nhút nhát, ngay cả chuyện bị Dương Minh đụng đụng phải môi, cũng khiến nàng thẹn thùng . Chính mình buổi tối, còn có thể làm ra cái dạng người can đảm quả quyết nữa hay không?
Dù sao Triệu Oánh chung quy vẫn là Triệu Oánh, tuy rằng nhất thời có chút xúc động, nhưng bản chất không có thay đổi, chỉ bị chạm phải môi mà đã phải suy tính thiệt hơn về việc này . haizzz (ta còn tưởng chạm phải vôi)
Haizz! Mình không thể tiếp tục kiên quyết một lần sao? Ngẫm lại, tình hình vừa rồi, nếu đổi lại là Vương Tiếu Yên hay Tôn Khiết, chỉ sợ sẽ nhân cơ hội mà hôn tay Dương Minh hai cái a, sau đó có lẽ hai người liền thuận lý thành chương ở cùng một chỗ mà hôn . ôi chao, ta đang nghĩ cái gì vậy? Triệu Oánh thoáng có chút không được tự nhiên, cảm giác như mình bắt đầu muốn làm những chuyện xấu hổ như vậy, nhưng mà những chuyện thế này . sao mình lại nghĩ đến nó chứ?
Ngay tại lúc Triệu Oánh đang suy tính hơn thiệt, cửa xe lại mở ra, Tiểu Vương quay lại ngồi trong xe, mà Phạm Kim Triết bị đánh cho bầm dập ngã xuống ven đường, hung tợn trừng mắt Tiểu Vương, trong mắt tràn ngập thần sắc oán độc .
- Dương Minh, ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi! Các ngươi chờ đó cho ta, ta cho các ngươi không chết tử tế được!
Phạm Kim Triết mắng xong, cũng không quản Dương Minh có nghe hay không, đứng dậy từ trên mặt, bước nhanh tới chỗ đậu xe của hắn.
Kỳ thật lời hắn nói, Dương Minh tuy rằng nghe không được, song lại thông qua khẩu hình miệng khi hắn phát âm, cũng đại khái đoán được ý tứ của hắn, Dương Minh chỉ cười trừ. Trên thế giới này, kêu gào làm cho mình chết không tử tế thì có rất nhiều, nhưng hiện tại chính mình cẫn còn đang sống sờ sờ đây, mà đại bộ phận những tên kêu gào đều đã chết rồi.
Sau khi Phạm Kim Triết trở lại xe của mình, cũng không có nhàn rỗi mà trực tiếp lấy điện thoại di động ra, bấm một cái mã số.
- Uy? Ca sao? Ta là Phạm Kim Triết a.
- Tiểu Phạm à, có chuyện gì sao?
Người gọi là ca bên phía đầu dây kia hỏi, người này họ Ngưu, nên gọi là ngưu, là một lão bản tiệm sửa xe, bất quá cũng không phải làm ăn chân chính, mà dưới tay có một đám thuộc hạ đầu trâu mặt ngựa, chuyên dụa vào hãm hại lừa gạt kiếm tiền sống qua ngày.
Đương nhiên, nếu đối phương bỏ ra nhiều nhiều tiền một chút, hắn không ngại mà cho thủ hạ đi đánh nhau, phục vụ theo yêu cầu. Đương nhiên có thể gọi hắn là một tên bán hắc đạo cũng được.
Hơn một lần, Phạm Kim Triết tìm người chặn đường Dương Minh chính là hắn, chẳng qua cũng chưa có làm gì, nhưng Phạm Kim Triết thực hào sảng, chẳng những thanh toán phí ra tay mà còn đãi Ngưu ăn cơm.
Cho nên Ngưucó ấn tượng cũng được với Phạm Kim Triết, cảm giác có chút bất an khi cầm tiền mà chưa làm gì được, hắn cũng định kiếm cơ hội nào đó để báo đáp.
- Ca, lần này ta phải làm phiền anh a!
Phạm Kim Triết nói.
- Nga? Tiểu Phạm, ngươi có chuyện gì, cứ thẳng thán nói ra! Quan hệ của ta và ngươi không cần phải nói, chỉ cần ta có thể làm được, sẽ không thành vấn đề!
Ngưu vỗ vỗ ngực đồng ý.
- Ca, vậy cám ơn anh trước, anh yên tâm, tuyệt đối sẽ không thiếu tiền thù lao!
- Tiền thù lao chẳng qua chỉ là thứ yếu, cái chính chính là giao tình hai ta, nên muốn giúp ngươi một chút!
Ngưu ca nghe Phạm Kim Triết nói xong nhất thời mừng rỡ! Lần này còn có tiền thù lao? Vốn Ngưu nghĩ rằng làm phiền lần này chỉ là đơn thuần là hỗ trợ thôi!
- Vâng vâng, chuyện chính là vậy, chính là cái tên em muốn anh chặn đường giáo huấn một chút!
Phạm Kim Triết giải thích nói:
- Hắn hiện tại đã xuất hiện, chốc nữa, chúng em sẽ đi Đông Hải, chắc chắn đi ngang qua tiệm sửa xe của anh, đến lúc đó, anh tìm một chiếc xe chặn đường chúng nó lại .
- Không thành vấn đề, loại chuyện này ta am hiểu nhất, ta cam đoan buộc hắn phải dừng xe!
Ngưu ca cười hắc hắc, hỏi:
- Loại xe gì? Biển số bao nhiêu?
Ngưu ca thường xuyên xuất hiện phụ cận đường cao tốc để canh rải đinh sắt, chờ xe bị lủng lốp, đến tiệm của hắn, để hắn hảo hảo kiếm chút tiền. Cho nên, chỉ cần hắn chặn thì chẳng có xe nào thoát được!
1953: Chặn bọn hắn lại
- . Thật tốt quá!
Phạm Kim Triết nghe Ngưu bảo có biện pháp, liền cao hứng nói:
- Xe chúng là một chiếc Audi A8L, bảng số BK9999, chút nữa em sẽ nghĩ biện pháp làm cho chúng chạy châm lại, sau đó đến phiên anh .
- Hảo!
Ngưu lên tiếng:
- Khi nào gần tới thì gọi điện, để ta chuẩn bị đinh sắt .
- Còn có chuyện này, xin ca hỗ trợ em một chút!
Phạm Kim Triết do dự một chút, nói.
- Chuyện gì? Cứ việc nói!
Ngưu đáp ứng không hề do dự!
- Bên trong xe có hai người, một là nam nhân kia, chính là người mà em muốn nhờ đại ca thu thập. Còn nữ nhân . là người mà em thích. Đại ca xem .
Phạm Kim Triết nói:
- Đại ca, anh xem xem, có biện pháp cho hai người chúng em ở chung một chỗ hay không?
- Ngươi là muốn chơi cái trò anh hùng cứu mỹ nhân phải không?
Ngưu hỏi:
- Không thành vấn đề, cái này ta hơi bị được! Cứ tính thế này, thời điểm chúng ta thu thập nam nhân kia xong, sẽ giả đò chuẩn bị vũ nhục nữ nhân kia, hắc hắc, ngươi cứ thế mà hành động, hiểu không? Người của ta sẽ phối hợp diễn trò cùng ngươi. Đến lúc đó ngươi đại phát thần uy, đánh ngã hết đám chúng ta, sau đó cứu nàng, nàng còn không lấy thân báo đáp sao . hắc hắc.
- Như vậy sao?
Phạm Kim Triết nghe Ngưu nói thì có chút động tâm, bất quá tâm động nhưng cũng chưa vì động mà đần ra. Cái này cũng quá giả dối đi? Tay đấm như vậy, đừng nói Dương Minh bên kia còn có Tiểu VƯơng, coi như không có Tiểu Vương thì Dương Minh và Triệu Oánh liên hợp đều đánh không lại mấy thằng khốn đó, một mình mình có thể đại phát thần uy, đả bại những những tên ấy sao? Cái này có thể sao?
Hơn nữa, lúc trước mình vừa mới bị Tiểu Vương đánh một trận, rõ ràng không thân thủ gì, làm sao có thể đánh thắng được? Đến lúc đó khẳng định sẽ lộ ra, Triệu Oánh chẳng những sẽ không lấy thân báo đáp, trái lại sẽ xem thường mình vô cùng.
Nghĩ đến đây, Phạm Kim Triết vẫn là nói :
- Quên đi, đại ca, như vậy nhìn rất giả dối, ta đánh một người còn không có cửa thắng, đến lúc đó đừng nói trộm gà không được mà còn mất nắm gạo thì toi, càng biến sự việc thêm be bét .
- Ngươi nói cũng đúng, bất quá trừ cách này ra, ta không nghĩ ra biện pháp nào tốt hơn a!
Ngưu trình độ văn hóa hơi bị thấp, hắn có thể nghĩ ra biện pháp như thế thì cũng được rồi, ngoài ra chẳng còn cách nào.
- Để em ngẫm lại chút . Ân, như vậy đi .
Nhãn châu Phạm Kim Triết liên tục xoay chuyển, nghĩ ra một cái chủ ý quỷ quái:
- Lúc ấy, anh cũng đem xe em đục thủng lốp đi, để em có cơ hội cùng đi vá xe với bọn chúng. Sau đó chúng ta làm bộ như không biết nhau, lúc ấy . hắc hắc . chúng ta cứ làm thế này . thế này .
Phạm Kim Triết đem ý tưởng của mình nói cho Ngưu, vừa nói vừa âm thầm cười trộm. Mình thật sự là thiên tài a, chủ ý độc đáo như vậy mà cũng nghĩ ra được, ôi ta phục ta quá!
- Hay a, được đấy!
Ngưu nghe chủ ý Phạm Kim Triết xong, nhất thời vỗ đùi hét to:
- Tiểu phạm, không nghĩ tới ngươi còn là đại hành gia trong chuyên bày mưu tính kế a. Chủ ý tuyệt diệu như vậy cũng có thể nghĩ ra! Được, cứ định như vậy, đến lúc đó ta sẽ làm như thế!
- Ân, hảo. Vậy một lời đã định!
Phạm Kim Triết cười lạnh một tiếng, cúp điện thoại, từ trong kính chiếu hậu nhìn thấy chiêc Audi A8L phía sau, hắn thì thào tự nói:
- Lập tức các ngươi sẽ được đẹp mặt, xem xem, người còn dám chơi ta?
Đúng chín giờ sáng, mọi người tham gia chơi xuân đều đến đông đủ, người đi xe riêng hay không cũng đều dàn xếp ổn thỏa, ba chiếc xe bus đi phía trước mở đường, thành viên tự lái xe đi theo phía sau, chỉ cần không chạy trước xe bus là ổn.
Ba chiếc xe bus chậm rãi khởi hành, phía sau một loạt xe riêng bám sát. Không thể không nói, nghiên cứu sinh hệ kinh tế hệ quả thật người có tiền không ít, rất nhiều kẻ đều có xe riêng, coi như không phải của bọn họ, thì cũng là bằng hữu hoặc là người nhà. Mặc dù xe tốt không nhiều lắm, nhưng cơ bản đều suýt soát bảy tám vạn, bất quá có xe so với không có thì vẫn hơn
- Dương ca, chúng ta theo sau sao?
Tiểu Vương thấy xe buýt khởi hành, liền hỏi Dương Minh.
Chờ một chút đi . Chúng ta theo sau cùng!
Dương Minh do dự một chút rồi nói, hắn sợ mình chạy gần xe bus quá sẽ bị Trần Mộng Nghiên phát giác. Kỳ thật đây chính là tự làm phiền mình, Trần Mộng Nghiên ở bên trong xe bus, không có khả năng lúc nào cũng quay đầu lại nhìn phía sau xe.
Bất quá cách xa xa một chút, Dương Minh cùng Triệu Oánh đều an tâm hơn một tí.
- OK!
Tiểu Vương không có hỏi nhiều, gật gật đầu đồng ý.
Chờ xe dẫn đường cách không xa lắm, Tiểu Vương mới khởi động xe, bám sát sau cùng. Làng du lịch Minh Nguyệt, Đông Hải, Tiểu Vương vốn đã biết địa chỉ, cho nên cũng không sợ lạc đường, cho dù có không theo kịp cũng chẳng là gì to tát.
Huống chi trình độ lái của Tiểu Vương trong đội xe xem như đứng đầu, chắc chắn không thể bị mất dấu.
Phạm Kim Triết vốn đang suy nghĩ, làm cách nào mới có thể ép Dương Minh đi sau cùng, chỉ có đi sau cùng mới có thể thực hiện kế hoạch to lớn của hắn, bằng không thì cả đoàn xe đều cán phải đinh hết, đến lúc ấy thì kế hoạch coi như toi.
Mà bây giờ, Phạm Kim Triết thấy xe Dương Minh chủ động đi sau cùng, nhất thời mừng rỡ ra mặt. Thật sự là trời cũng giúp ta a, chính mình nghĩ biện pháp đều không nghĩ ra, Dương Minh lại phối hợp tốt thế, tự chạy tới sau cùng. Cứ như vậy, mình căn bản không cần phí công phu lại có thể đem xe Dương Minh phá hỏng.
Nghĩ đến đây, Phạm Kim Triết không khỏi vui mừng hớn hở. Hắc hắc, Dương Minh ơi là Dương Minh, người tính không bằng trời tính a, tuy rằng không biết ngươi vì cái gì lại chạy theo sau đít, bất quá cũng không cần biết làm gì, chỉ cần biết rằng, ngươi sắp bị ca chỉnh cho nằm trên giường dăm bữa nửa tháng, còn Triệu Oánh thì sắp trở thành nữ nhân của ca thì đủ rồi!
Dương Minh tất nhiên không biết kế hoạch của Phạm Kim Triết, bất quá coi như biết cũng chỉ cười trừ, bởi vì trong mắt hắn, kế hoạch Phạm Kim Triết đề ra chính là chỉ dùng được cho kẻ bại não.
Xe chạy trên đường, tốc độ Tiểu Vương lái vô cùng ổn, không xa không gần, không nhanh không chậm, không để mình bị tụt lại phía sau, cũng không vượt những chiếc xe phía trước.
- Dương Minh, Mộng Nghiên vừa rồi có hẹn ta, buổi tối cùng đi chơi.
Triệu Oánh chợt nhớ tới chuyện Trần Mộng Nghiên hẹn nàng lúc trước.
- Nga?
Dương Minh tất nhiên là không muốn Triệu Oánh đi gặp Trần Mộng Nghiên. Dưới loại tình huống này, có thể không gặp mặt đối phương là tốt nhất, dù sao mình cùng Triệu Oánh chung một chỗ, gặp mặt liền thêm một phần nguy hiểm.
- Oánh tỷ, ngươi tìm cớ thoái thác đi. Ta sợ lúc sau gặp phiền toái không cần thiết!
Dương Minh do dự một chút nói.
- Ta cũng nghĩ như vậy!
Triệu Oánh gật gật đầu:
- Bất quá tránh thoát đêm nay, ngày mai còn có một ngày, ta sợ Mộng Nghiên vẫn sẽ tìm ta.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1687


Báo Lỗi Truyện
Chương 1687/2205