Chương 1684: Kiên định, chấp nhất


- Biểu đạt cái gì?
Dương Minh hơi sửng sờ.
- Ngươi là muốn làm rõ quan hệ hiện tại của chúng ta trong ngày hôm nay luôn, đúng không?
Triệu Oánh hỏi.
- Có thể nói là như thế.
Dương Minh thở dài:
- Oánh tỷ, chúng ta trong lúc trước, tuy rằng đã xảy ra rất nhiều chuyện, chỉ là chung quy không thể đến với nhau, cho nên ngươi cùng Mộng Nghiên các nàng bất đồng, ngươi còn có cuộc sống của mình, sau khi ta đi rồi, ngươi cũng có thể tìm một người tốt hơn.
Tuy rằng trong đáy lòng Dương Minh không hy vọng Triệu Oánh đi tìm người khác, nhưng Dương Minh lập tức phải đi ngay, cũng không thể làm chậm trễ Triệu Oánh. Triệu Oánh cùng mình, cũng chưa chân chính cùng một chỗ, không tính là có quan hệ gì, nên không thể ích kỷ.
- Dương Minh, lời này của ngươi là có ý gì?
Triệu Oánh nghe xong bỗng nhiên có vẻ rất kích động:
- Ngươi là nói, các nàng có thể, ta không thể?
- Cái này .
Dương Minh không nghĩ tới Triệu Oánh vốn đang yên ổn tốt lành như thế, lập tức lại trở nên kích động như vậy, nhất thời có chút xấu hổ:
- Oánh tỷ, ngươi đừng kích động, ý của ta, ngươi không hiểu được!
- Không, ta hiểu được, là ngươi không hiểu được ý của ta!
Triệu Oánh càng có vẻ kích động không thôi:
- Dương Minh, ngươi nghĩ rằng ta và ngươi hôm nay . không chính xác thì cùng "thế giới nào có chân tình" gặp mặt, là bởi vì ta thích hắn? Ta muốn cùng hắn phát sinh quan hệ chứ gì?
- Cái này.
Dương Minh căn bản không nghĩ tới điều này, hắn chỉ nghĩ là, hắn chính là "thế giới nào có chân tình", "thế giới nào có chân tình" chính là bản thân hắn, Triệu Oánh vô luận thích ai, đều là thích Dương Minh hắn, có cái gì phân biệt đâu?
- Ngươi trước tiên đừng nói chuyện, hãy nghe ta nói hết!
Triệu Oánh đang ôn nhu lại không lưu tình chút nào, cắt đứt ngay lời Dương Minh:
- Dương Minh, kỳ thật, lúc này đây, ta là muốn cùng "thế giới nào có chân tình" ngả bài xuống, cũng không phải là muốn cùng hắn tiếp tục phát triển cái gì!
- Ân? Ngươi cũng cần ngả bài?
Dương Minh kinh ngạc không thôi, không nghĩ tới Triệu Oánh tìm mình cũng vì muốn ngả bài.
- Dương Minh, kỳ thật ta không thể phủ nhận, ta ở trên internet, đối với "thế giới nào có chân tình" có một chút hảo cảm. Bất quá cũng xây dựng trên cơ sở, ta cảm thấy hắn và ngươi rất giống nhau, ngữ khí nói chuyện hay phong cách làm việc khiến ta đem hắn trở thành người thay thế ngươi, cho nên mới phát sinh một chút hảo cảm.
Triệu Oánh nói:
- Bất quá, vậy cũng đã là cực hạn, bởi vì ta cũng rõ, mặc dù hắn cùng ngươi không sai biệt lắm, song thủy chung không thể nào hoàn toàn giống nhau. Gặp mặt, bất luận thế nào dung mạo vẫn là khác, khó có khả năng giống ngươi, cho nên ta cũng không tính toán cùng hắn tiếp tục phát triển. Gặp rồi cũng có thể dập tắt cái hảo cảm trong nội tâm ta, vật thay thế chỉ là vật thay thế, không có khả năng trở thành vật thật!
Dương Minh kinh ngạc, không ngờ Triệu Oánh lại hiểu lầm chính mình:
- Oánh tỷ, kỳ thật theo góc độ suy nghĩ của ta thì "thế giới nào có chân tình" chính là ta, bọn hắn vốn cùng là một người, cho nên ngươi có hảo cảm đối với người nào thì ta cũng không cảm thấy có gì không ổn, cũng không có nghĩ đến ngươi muốn chấm dút !
- Đúng vậy sao?
Triệu Oánh sửng sốt, không nghĩ tới Dương Minh lại có thể nghĩ như vậy, chẳng lẽ hắn không cảm thấy mình không muốn tiếp tục nên mới hẹn gặp ngày hôm nay sao ?
- Dương nhiên là vậy, Oánh tỷ của ta, cho tới bây giờ ta cũng chưa từng nghĩ tới chuyện kia, cũng không như lời ngươi nói, hai chúng ta cùng là một người, ngươi thật sự thích ta thì sinh ra hảo cảm với võng hữu kia cũng là bình thường, cái này cũng không rôi rắm gì!
Dương Minh cười khổ nói:
Bất quá Oánh tỷ, ý ta là chúng ta bây giờ nếu còn chưa có quan hệ thực chất, ta không muốn chậm trễ ngươi!
- Thực chất? Như thế nào mới tính là thực chất đây?
Triệu Oánh lại mỉm cười:
- Dương Minh, kỳ thật, chúng ta lúc trước, thời gian bắt đầu có hảo cảm hẳn là so với ngươi cùng Trần Mộng Nghiên còn sớm nhỉ?
Chuyện Triệu Oánh nói chính là buổi đêm học kèm kia, nàng cùng Dương Minh phát sinh một chút ám muội.
- Cái này.
Dương Minh cười khổ một cái:
- Xem như thế đi.
- Cho nên, nói cho đúng là, tình cảm của ta đối với ngươi, không thể nói là thiếu so với bất cứ ai! Thậm chí còn nhiều hơn!
Triệu Oánh nói:
- Nếu không phải như vậy, ta cũng sẽ không bỏ công việc ở trường, chạy đến đây làm nghiên cứu sinh.
ương Minh không nghĩ tới thái độ Triệu Oánh chính là kịch liệt cùng kiên quyết như thế, có chút không biết nói cái gì cho phải, cười khổ cúi đầu:
- Oánh tỷ, coi như điều ngươi nói chính là sự thật, nhưng trên thực tế chúng ta thật sự không có gì đúng không?
- Như thế nào lại không có gì! Chỉ còn thiếu chưa có ngủ cùng nhau?
Triệu Oánh nghe Dương Minh nói sắp đi, một ít tâm tình thẹn thùng trong lòng cũng ném sang môt bên, bởi vì nàng cũng rõ đây là cơ hội cuối cùng! Nếu không bắt lấy nữa, có lẽ cả đời đều sẽ hối hận:
- Trừ cái đó ra, còn kém cái gì?
- Cái này chính là khác biệt a!
Dương Minh nói :
- Oánh tỷ, ngươi hiện tại vừa lúc không cùng ta phát sinh cái gì, sau này cũng dễ tìm được tình yêu mới.
- Hảo, ngươi đã nói như vậy, qua đêm nay, ta sẽ cùng các nàng giống nhau!
Triệu Oánh lại quật cường ngẩng đầu, từ lúc quen biết Dương Minh tới nay, đây là lần duy nhất nàng nói ra một câu như vậy!
Tình thế bây giờ, bức Triệu Oánh phải quyết định làm ra một bước này! Nếu đổi lại là Triệu Oánh trước kia, tyệt đối sẽ không nói ra lời hiện tại, cũng sẽ không quyết định kiên quyết như thế. Nhưng thời gian không đợi người, Triệu Oánh biết, chính mình nếu cứ tiếp tục do do dự dự thì có thể cả đời cũng không còn cơ hội.
- Oánh tỷ, ngươi.
Dương Minh trong nhất thời trừ bỏ khiếp sợ, cũng có chút không biết nói gì, không rõ Triệu Oánh vì sao lại chấp nhất cùng kiên quyết như thế, Triệu Oánh bây giờ và Triệu Oánh hay do do dự dự, mất tự nhiên trước kia hoàn toàn như hai người khác nhau!
Bất quá, Dương Minh nếu như có thể tĩnh hạ tâm lai, tinh tế suy nghĩ thì sẽ dễ dàng phát hiện, Triệu Oánh tuy rằng nhìn như nhu nhược, nhưng nhu nhược trong đó lại mang theo cái loại kiên định chấp nhất.
Tòng nhất nhi chung, bất ly bất khí. Mặc dù không có nói ra cái gì, nhưng lại luôn luôn âm thầm đi theo Dương Minh, theo từ Tứ Trung đến đại học cho tới bây giờ.
- Dương Minh, không chỉ nói, ta đã bỏ lỡ một lần, ta hối hận, thật sự hối hận!
Triệu Oánh nói:
- Cho nên, ta tuyệt không muốn bỏ qua lần thứ hai! Thậm chí cả đời! Ta không muốn!
Thanh âm Triệu Oánh bỗng dưng lớn lên, nếu không phải xe có cách âm, Tiểu Vương bên ngoài chắc chắn nghe thấy. Triệu Oánh có chút kích động, ngực thở phập phồng, ánh mắt bình tĩnh nhìn Dương Minh:
- Dương Minh! Chúng ta bây giờ đều có thân phận giống nhau, đều là sinh viên đại học, ta không muốn giữa chúng ta còn có tầng ngăn cách nào nứa!
- Oánh tỷ, ngươi quá kích động rồi, bình tĩnh một chút đi, bình tĩnh một chút mới tốt.
Dương Minh có chút bất đắc dĩ đành phải khuyên giải, cảm xúc hiện tại của Triệu Oánh thật quá kích động, Dương Minh cũng không có nghĩ Triệu Oánh sẽ như thế.
- Không, không phải ta kích động, lời nói của ta, không phải ý nghĩ nhất thời, ta có tỉnh táo thì cũng giống như vậy!
Triệu Oánh lại nói:
- Trước kia ta cũng đã nghĩ kỹ, ta muốn cùng Tiếu Tình, Tôn Khiết, Tiếu Yên làm tỷ muội . chân chính là tỷ muội!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1684


Báo Lỗi Truyện
Chương 1684/2205