Chương 168: Chuyện cũ của Dương Minh


Đưa vào đồn, tên cướp rất nhanh thừa nhận chuyện mình cướp là thật. Hắn vốn còn định nói vài câu tàn nhẫn như chờ tao ra ngoài, bọn mày sẽ biết tay.
Nhưng không đợi hắn nói, Dương Minh đã mở miệng trước: "Mày chờ đó cho tao. Chờ mày đi ra ngoài, nếu để tao gặp lại mày, tao đánh gãy chân mày"
Mẹ ơi. Tên cướp run lên, đây là người gì chứ, không ngờ lại uy hiếp mình. Chẳng qua tên cướp là bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh. Tên cướp bây giờ đang có cảm giác đó.
Có thể một tay xách mình lên, mình muốn trả thù hắn thật là có chút khó khăn. Vì vậy tên cướp ngoan ngoãn cúi đầu, không dám nhìn người này nữa.
Dương Minh còn định hỏi người bị hại tên là gì, nhưng cảnh sát nói người bị hại yêu cầu giữ bí mật, cho nên Dương Minh cũng không hỏi được gì. Hơn nữa bên cạnh còn có Trần Mộng Nghiên, Dương Minh không thể nào hỏi nhiều. Sau khi ký tên, liền cùng Trần Mộng Nghiên rời đi.
"Hai ta có phải là quần chúng tốt không?" Ra khỏi trụ sở cảnh sát, Dương Minh cười hỏi.
"Hì hì, lần thứ hai" Trần Mộng Nghiên cũng cười nói: "Nhưng mình không hy vọng bạn sau này bạo lực như vậy. Bạn nhìn tên cướp kìa, da đầu bị bạn túm đến tụ máu, đỏ ửng, ghê quá"
"Dùng bạo lực chế bạo lực, Mộng Nghiên chưa nghe qua sao. Mình nếu không đánh hắn, hắn có ngoan ngoãn vậy không?" Dương Minh hỏi ngược lại.
"Nói cũng đúng. Nhưng sau này bạn ít bạo lực đi, chẳng may đánh không lại người ta thì sao?" Trần Mộng Nghiên oán giận nói.
"Đánh không lại? Hắc hắc, ông xã bạn năm xưa được xưng là Dương điên, có ai là đối thủ chứ" Dương Minh đắc ý nói.
"Dương điên? Thật khó nghe, thì ra bạn còn có ngoại hiệu này" Trần Mộng Nghiên nói.
"Khó nghe?" Dương Minh thở dài, lắc đầu. Tô Nhã, bạn đã quên mình sao? Lâu như vậy, không một tin tức, bạn đã quên lời mình nói sao?"
"
Làm sao vậy?" Trần Mộng Nghiên thấy tâm trạng Dương Minh thay đổi, cẩn thận nói: "Dương Minh, nghe nói cấp hai bạn học rất giỏi. Sau này. tại sao lại trở nên. trở nên" Trần Mộng Nghiên không biết nói như thế nào, nàng có chút ngượng ngùng khi nói Dương Minh như vậy.
"
Trở nên sa đọa hả?" Dương Minh thở dài một hơi: "Biến thành học sinh cá biệt hả?"
"
Mình không phải có ý đó. Bạn nên biết, từ trước đến nay mình chưa bao giờ xem thường bạn." Trần Mộng Nghiên vội vàng giải thích.
"
Ha ha, đương nhiên, mình biết Mộng Nghiên không có ý khác. Nếu không bạn sao có thể thành bà xã của mình chứ" Dương Minh cười nói.
"
Ai là bà xã của bạn. Bạn rốt cuộc có nói hay không?" Trần Mộng Nghiên sợ Dương Minh nói linh tinh, vội vàng đổi chủ đề.
"
Bạn thật sự muốn biết?" Dương Minh nhìn Trần Mộng Nghiên: "Chẳng qua trước hết phải nói Mộng Nghiên không được ghen đó"
"
Ghen, ghen cái gì. Nhanh nói đi" Tính tò mò của phụ nữ một khi bị đánh động, vậy nhất định phải hỏi đến cùng.
Dương Minh ngẩng đầu, rơi vào trầm tư. Hắn từ từ kể lại chuyện giữa mình và Tô Nhã với Trần Mộng Nghiên. Tất nhiên, chuyện này là một khúc mắc ở trong lòng Dương Minh đã lâu.
Nhiều năm qua, Dương Minh chưa kể với bất cứ ai. Chuyện này hắn cũng không có cách nào nhắc với người. Đám Lý Đại Cương cũng chỉ biết Dương Minh vì chuyện tình cảm mới như vậy, nhưng không biết rõ chi tiết.
Lúc này thổ lộ hết với Trần Mộng Nghiên, Dương Minh cảm thấy dễ chịu hơn không ít.
Tình cảm thật trong sáng. Trần Mộng Nghiên nghe xong không khỏi có chút hâm mộ. Đây là thanh mai trúc mã sao? Tuy nói nàng và Dương Minh là tình đầu nhưng đây là tình yêu của người trưởng thành. So với lúc còn là học sinh ngây ngô là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau.
"
Bạn còn chưa quên được cô ấy sao?" Trần Mộng Nghiên có chút ghen hỏi.
"
Mộng Nghiên, mình không muốn lừa bạn. Mình không biết mình có yêu Tô Nhã hay không, nhưng mình thường xuyên nhớ đến cô ấy" Dương Minh cũng không muốn giấu Trần Mộng Nghiên, chuyện này càng không cần lừa gạt nàng. Hắn không tin Trần Mộng Nghiên sẽ canh cánh trong lòng vì chuyện này.
Trần Mộng Nghiên mặc dù có chút không thoải mái nhưng không đến mức hẹp hòi tức giận vì một cô bé trong đầu Dương Minh. Dù sao chuyện đã là quá khứ, đã trôi qua nhiều năm. Dù cho Dương Minh có thể gặp lại Tô Nhã, đã là cảnh còn người mất.
Chẳng qua Trần Mộng Nghiên cũng hạ quyết tâm, nhất định phải làm cho Dương Minh quên Tô Nhã kia. Nàng rất tự tin vào mình, chẳng lẽ tình cảm trong hiện tại không bằng ảo niệm tình yêu trong trí nhớ sao.
"
A, yên tâm đi, mình sẽ không giận đâu" Thực tế Trần Mộng Nghiên đúng là không giận. Dương Minh bởi vì một cô gái mà sa đọa, nhưng lại vì một cô gái khác mà đứng dậy.
Bên nặng bên nhẹ, người sáng suốt có thể nhìn ra. Cho nên Trần Mộng Nghiên rất tự hào. Bởi vì cô gái làm cho Dương Minh tỉnh lại chính là Trần Mộng Nghiên nàng.
Đương nhiên nàng cũng không biết mình chỉ là một nguyên nhân rất nhỏ. Nguyên nhân làm cho Dương Minh đứng dậy có rất nhiều. Có sự mong đợi của Dương Phụ, có việc Triệu Oánh không ngại phụ đạo cho hắn. Đương nhiên, nguyên nhân lớn nhất chính là cặp kính áp tròng thần bí đó. Đúng là vì cặp kính này làm cho cách nhìn của Dương Minh với cuộc sống hoàn toàn khác.
"
Nhưng mà. Chu Giai Giai kia quá ghê tởm" Trần Mộng Nghiên cảm thấy nếu là mình tuyệt đối sẽ không như vậy. Nàng và Chu Giai Giai mặc dù đều là lớp phó học tập nhưng trên cơ bản là khác nhau.
"
Chu Giai Giai, cô ấy chỉ là một mồi lửa mà thôi. Chủ nhiệm lớp mình khi đó mới là kẻ gây tội" Dương Minh bây giờ nhìn nhận sự việc rất thoáng, chuyện quá khứ cho nó qua đi.
Chu Giai Giai lúc đó vẫn còn nhỏ, có thể coi như trẻ con chưa hiểu chuyện. Nhưng Ngô Trì Nhân quả thực chính là châm dầu vào lửa. Đời này người mà Dương Minh hận nhất ngoài Vương Chí Đào thì chính là hắn.
Đối với cách làm của Ngô Trì Nhân, Trần Mộng Nghiên không đồng tình nhưng cũng không thể đánh giá. Dù sao giáo viên ngăn không cho học sinh yêu sớm là điều hiển nhiên, cũng không có gì đáng chê trách.
Có một số việc điểm đến là dừng, Trần Mộng Nghiên cũng không ngu đến độ đi hỏi nếu Tô Nhã xuất hiện, Dương Minh sẽ làm gì. điều này không cần thiết.
Bởi vì xảy ra chuyện nên Trần Mộng Nghiên không còn muốn tiếp tục đi dạo phố nữa. Mà Dương Minh bởi vì chuyện Triệu Oánh đi cùng Kim Cương nên có chút buồn bực.
Gọi một chiếc taxi đưa Trần Mộng Nghiên về nhà, Dương Minh trực tiếp chạy đến chỗ ở của Lam Lăng. Có đôi khi, Dương Minh cảm thấy mình đối xử quá bất công với Lam Lăng. Hắn cho đến bây giờ chưa bao giờ nghĩ Lam Lăng là đồ vật mà mình mua, mà coi nàng như một người vợ.
Những lúc hẹn nhau, Dương Minh đều dành thời gian cho Trần Mộng Nghiên trước, lúc nào rảnh mới đến với Lam Lăng. Mặc dù Lam Lăng không cảm thấy gì, nhưng Dương Minh cho rằng mình không có trách nhiệm.
Lam Lăng thấy Dương Minh đến sớm, vui vẻ mở cửa cho hắn, nhảy lên người hắn.
"
Được rồi, được rồi, đừng làm loạn, vừa nãy trên đường bắt một tên cướp, để anh nghỉ lát" Dương Minh vuốt vuốt lưng Lam Lăng: "Em suốt ngày ở nhà như vậy, lại không đi ra ngoài, sắp thành."
"
Người ta chỉ thích ở bên anh. Anh không có ở đây, em ngủ" Lam Lăng làm lũng không chịu xuống.
"
Được rồi, được rồi, anh ôm em lên giường, hai ta nằm một lát" Dương Minh thật sự có hơi mệt. Thật sự đúng như câu nói của ai đó, đàn ông làm việc không sợ mệt, sợ nhất là đi dạo phố.
Dương Minh còn chưa đi được bao nhiêu đã cảm thấy mệt.
"
Áo này của anh có phải là áo đôi tình nhân không? Em xem trên phim thấy thế" Trên giường, Lam Lăng đột nhiên nhìn chằm chằm vào chiếc áo của Dương Minh.
"
Hả?" Dương Minh càng thêm hoảng sợ? Nàng không nhìn ra chứ? Chẳng qua Dương Minh phản ứng cũng nhanh: "Ừ, là một đôi, còn có một chiếc, anh không mang theo, hôm nào sẽ cầm đến cho em"
"
Tốt quá, em chưa mặc áo đôi bao giờ" Lam Lăng nghe xong rất cao hứng gật đầu. Lam Lăng rất dễ dàng được thỏa mãn, một chuyện nhỏ đủ để làm nàng cao hứng rất lâu.
Dương Minh thầm kêu khổ trong lòng, chắc lát nữa mình phải quay lại cửa hàng kia rồi. Chỉ là nhân viên bán hàng ở đó có thể nghĩ mình có tật xấu không? Trên người mặc áo đôi, còn đi mua một chiếc giống như thế nữa?
Tâm trạng của Dương Minh hôm nay không tốt, cho nên chỉ ôm Lam Lăng không có hành động gì khác. Nhưng Lam Lăng có chút nóng nảy, hôm nay sao vậy, sao còn không đi vào chủ đề? Bao giờ mới làm chuyện yêu thích đó chứ?
"
Em đã tắm." Lam Lăng ám chỉ.
Dương Minh không rõ nàng nói gì.
"
Em có thơm không?" Lam Lăng hỏi tiếp.
"
Rất thơm, em dùng sữa tắm gì?" Dương Minh ngửi ngửi hỏi.
"
Ai nha, mau cởi quần áo đi, em muốn cái kia." Lam Lăng tức giận nghiến răng nghiến lợi: "Người ta ám chỉ thế mà không biết. Đúng là"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #168


Báo Lỗi Truyện
Chương 168/2205