Chương 1678: Gặp Quan Học Dân


- Thật không hiểu nổi hai người! Muốn không nói thì mau mau thừa nhận a.
Trầm Cuồng Ngưu bĩu môi:
- Tỷ, hắn hiện tại là giám đốc công ty, ở Tùng Giang là đại nhân vật a, nếu không phải tỷ phu ta thì chẳng lẻ không có chuyện làm nên đưa người đi xem bệnh? Tỷ nếu không phải nữ nhân của hắn sao lại để cho hắn ôm, như thế nào một chút phản kháng cũng không có?
Dương Minh cười khổ, không nghĩ tới nãy giờ Trầm Cuồng Ngưu nói còn chê ít, còn đi phân tích rõ ràng mạch lạc ra nữa.
- Tiểu hài tử thì biết gì? Dương Minh vì có chuyện nên mới làm vậy, cùng chuyện ngươi nói có quan hệ gì?
Trầm Vũ Tích khiển trách đệ đệ một câu.
- Hảo nha, không nói nữa còn không được sao?
Trầm Cuồng Ngưu đảo cặp mắt trắng dã, sau đó nói:
- Tỷ phu, xe này thật thoải mái a, bữa nào đệ mang bạn gái đến ngồi một chút được không?
- Cuồng Ngưu, ngươi nói cái gì đó?
Trầm Vũ Tích tức điên:
- Tuổi nhỏ không lo học lo bạn gái? Bạn gái ngươi là ai? Ta đi tìm nàng, trước kia ta đi làm để cho ngươi đến trường, ngươi lại đến trường làm bậy?
"."
Trầm Cuồng Ngưu thè lưỡi, nhất thời im miệng, chuyện này, trước kia căn bản hắn không dám nói cho Trầm Vũ Tích, nhưng hiện nay thấy Dương Minh, cho là tỷ phu nên cũng rất tự nhiên mà nói ra bí mật của mình.
- Tại sao không nói nữa? Rốt cuộc có nói hay không?
Trầm Vũ Tích trừng mắt, nhìn Trầm Cuồng Ngưu.
- Được rồi Vũ Tích, loại chuyện này ngươi muốn cũng quản không được, chi bằng cứ để cho nó tự mình xử lý.
Dương Minh cười nói:
- Miễn sao điều kiện tiên quyết là không ảnh hưởng học tập thì vẫn có thể.
- Hắc hắc, vẫn là tỷ phu hiểu ta.
Trầm Cuồng Ngưu có chút đắc ý:
- Ta ở trong lớp cũng thuộc top mười, thi vào trường ĐH Công Nghiệp Tùng Giang hẳn không thành vấn đề.
Trầm Vũ Tích có chút bất đắc dĩ, liếc Dương Minh một cái. Nàng cũng biết lời hắn có đạo lý, loại chuyện này chắn không bằng thông, nếu càng can thiệp không chừng còn phản tác dụng.
o0o
Trường đại học y Tùng Giang nằm trong địa phận Tùng Sơn, là một thành thị cấp hai trung bình, bởi vì phát triển tương đối sớm, cho nên phồn hoa hơn Tùng Giang một chút .
Từ nơi đây đến Tùng Sơn ước chừng cần khoảng một giờ, trên đường có hai cái trấn nhỏ nhỏ, Dương Minh tuy rằng lái rất nhanh, nhưng vẫn suýt soát sáu giờ mới đến được nơi dành cho mấy giáo sư.
Bảo vệ trị an khu này kiểm tra cực kỳ chặt chẽ, bất quá Dương Minh có văn kiện thông hành nên cũng thoải mái đôi chút. Dựa theo địa chỉ mà Lưu Duy Sơn cung cấp, Dương Minh dừng xe trước mặt một dãy biệt.
- Cuồng Ngưu, trước tiên ngươi cùng tỷ tỷ ngươi ở trong xe chờ một lát, ta xuống xem tình hình. Nếu ổn thỏa, ngươi cõng tỷ tỷ ngươi đi ra, không thành vấn đề chứ?
Dương Minh quay mặt lại, nói vớiTrầm Cuồng Ngưu.
- Tỷ phu, ngươi cũng không xem ta gọi là gì? Là Trầm Cuồng Ngưu, cuồng ngưu có thể không có khí lực sao? Đừng nói tỷ của ta rất nhẹ, cho dù có hai người ta đều cõng được.
Trầm Cuồng Ngưu không phục nói.
- A, được rồi.
Dương Minh cười cười, xuống xe, sau đó đi đến trước cổng biệt thự. Mới vừa nhấn chuông, đã thấy một nam một nữ từ trong biệt thự đi ra , nam sàn sàn khoảng hai mươi, nữ thì kém hơn một chút, trông hai người rất giống một đôi tình lữ.
- Di! Ngươi là.
Người thanh niên nhìn thấy Dương Minh ở cửa, cảm thấy có chút kỳ quái:
- Ngươi tìm ai?
- Ta tìm Quan giáo sư, ngươi là . ?
Dương Minh đoán, người này sử dụng xe bên trong biệt thự, đại khái chắc là con cháu Quan Học Dân.
- Nga, ngươi tìm ta cha a?
Hắn gật đầu:
- Ngươi chờ một chút!
Nói xong hắn liền chạy ra mở cổng, sau đó quay vào trong biệt thự hô:
- Cha, có người tìm người!
- Nga? Tiểu Tường, khách nào vậy?
Quan Học Dân cầm trong tay một quyển sách vừa đi xuống lầu, thấy Dương Minh đứng ở cửa lập tức sững sờ:
- Ngươi là, Lưu lão.
- Quan giáo sư, nhĩ hảo, cháu là Dương Minh, con nuôi Lưu lão. Cha nuôi lúc trước có cùng ngài nói qua, là vì bệnh tình của bạn cháu .
Dương Minh giải thích nói.
- Ta biết, Lưu lão nói qua rồi.
Quan Học Dân gật gật đầu:
- Bạn ngươi đâu? Đưa vào để ta nhìn xem!
- Quan giáo sư chờ một chút, cháu liền đưa nàng vào .
Dương Minh đánh giá Quan Học Dân từ trên xuống dưới, đại khái khoảng bốn mươi tuổi, chính trực, tráng niên, dáng người thích hợp làm lớn, bộ dáng điển hình của người Đông Bắc. (Đông Bắc TQ). Bất quá lại hào hoa phong nhã, rất có phong phạm của kẻ học cứu.
Quan Học Dân gật đầu nói:
- Tiểu Tường, ngươi đi pha chút nước, sau đó vào trong chơi đi.
- Vâng thưa cha.
Thanh niên gọi là Tiểu Tường gật gật đầu, muốn đi rót nước, song cô gái trẻ bên cạnh lại giành nói:
- Vẫn là để ta đi cho!
Dương Minh ra biệt thự, đánh một cái thủ thế với Trầm Cuồng Ngưu.
Trầm Cuồng Ngưu liền xuống xe, cõng Trầm Vũ Tích vào biệt thự. Quan Học Dân bảo hắn đưa nàng vào một gian phòng độc lập, sát phòng khách.
Phòng có một cái giường, một cái bàn làm việc cùng một bộ sô pha, Quan Học Dân bảo Trầm Cuồng Ngưu đặt Trầm Vũ Tích nằm lên giường, sau đó cùng Dương Minh ngồi ghế đợi.
Lúc này, bạn gái Tiểu Tường mang nước vào, đưa cho Dương Minh cùng Trầm Cuồng Ngưu mỗi người một ly, còn lại hai ly, một ly cho Quan Học Dân, một ly đặt ở trên bàn, hiển nhiên là chuẩn bị cho Trầm Vũ Tích.
- Bác trai,cháu ra ngoài trước.
Nữ hài tử hướng Quan Học Dân xin phép.
Quan Học Dân gật gật đầu:
- Đóng cửa lại đi.
Nữ hài tử nghe xong cung kính lui ra ngoài, đóng lại cửa phòng.
Tiếp theo, Quan Học Dân bắt đầu kiểm tra Trầm Vũ Tích, dùng châm bạc thử độc đâm vài cái lên chân nàng, một bên đâm một bên hỏi nàng có cảm giác hay không.
Nhìn thấy Trầm Vũ Tích không ngừng lắc đầu, Quan Học Dân có chút thất vọng, thở dài:
- Thực sự nghiêm trọng a.
Dương Minh mặc dù không ôm hy vọng quá lớn, nhưng nghe được lời Quan Học Dân vẫn nhịn không được, có chút thất vọng:
- Quan giáo sư, ngài là nói, không có hi vọng?
- Hi vọng thì cũng có.
Quan Học Dân cũng không chắc chắn:
- Nhưng ta chỉ có thể cố gắng để chân nàng có lại cảm giác, đây đã là cực hạn của ta!
- Như vậy cũng đã rất tốt rồi!
Dương Minh cũng hiểu điều này khó khăn thế nào.
- A, có lẽ sẽ có kỳ tích.
Quan Học Dân nói.
- Cứ hi vọng là thế đi
Dương Minh gật gật đầu:
- Quan giáo sư, cám ơn người.
- A, ngươi là con nuôi Lưu lão, còn cảm tạ cái gì? Ta cùng Lưu lão quan hệ không tồi, ta thực ra rất kính nể hắn.
Quan Học Dân nói:
- Yên tâm, ta sẽ cố hết sức đích.
- Vậy đa tạ, quan giáo sư, phí xem bệnh .
Dương Minh tự nhiên không thể không trả, tuy rằng Quan Học Dân chưa nói, nhưng hắn không thể phớt lờ a.
- Còn nói cái gì tiền? Dương Minh, ta đây là cấp cho lão bằng hữu một chút hỗ trợ, ngươi nói như vậy, ta không tức giận sao?
Quan Học Dân không phải là người quá để ý tiền tài linh tinh, cho nên trực tiếp phát hỏa.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1678


Báo Lỗi Truyện
Chương 1678/2205