Chương 1675: Có chút xấu hổ


Trầm mẫu sợ Dương Minh sẽ suy nghĩ lung tung, dù sao thì ngữ khí nói chuyện lúc trước của bà cũng hơi giống 'không chào đón Dương Minh đến nhà lần hai', cho nên mới vội vàng lại giải thích một câu, tránh việc Dương Minh sẽ hiểu lầm.
Tất nhiên, chắc chắn Dương Minh sẽ không hiểu lầm. Thái độ của Trầm mẫu, Dương Minh hiển nhiên nhận ra - đây là khát vọng của một người mẹ về tương lai, hạnh phúc của con gái.
Nếu như Trầm Vũ Tích không có khuyết điểm ở chân, cho dù Trầm mẫu vừa ý với gia thế của mình chăng nữa thì cũng không cần phải tác hợp con gái cho mình. Dù sao, chuyện mình có bạn gái không phải Trầm mẫu không biết.
Nhưng hiện tại, thái độ của Trầm mẫu, hoàn toàn là muốn gả con gái cho mình, bởi vì, chính bà cũng hiểu được, Trầm Vũ Tích cứ cả đởi nằm trên giường, không nơi nương tựa là một việc vô cùng tịch mịch và đáng sợ cỡ nào.
Hiện tại, con gái còn trẻ thì cũng không có gì, nhưng sau này thì sao đây? Mình và cha nàng cha cũng sẽ già, thời điểm ấy chăm sóc cho nàng thì sao? Chẳng nhẽ một nhà ba người cứ ở trong phòng mà chờ chết sao?
Cho nên Trầm mẫu không thể không vì lâu dài mà tính toán, cần phải phụ họa theo ý Dương Minh, muốn cho quan hệ giữa hắn và con gái tiến thêm một bước.
Dương Minh đương nhiên sẽ không vì thế mà xem thường Trầm mẫu, chuyện này cũng là nhân chi thường tình, tất nhiên hắn có thể lý giải được tâm tình lo lắng của bậc làm cha làm mẹ.
- Ha ha, đương nhiên không rồi, bác Thẩm, xem ra, bác thực hoan nghênh con tới ha?
Dương Minh cười cười, dò hỏi Trầm mẫu.
- Đúng . đúng vậy a.
Trầm mẫu liên tục gật đầu:
- Tôi còn muốn Dương tiên sinh đến đây mỗi ngày nữa cơ, chỉ là ngài bận trăm công ngàn việc, sao có thể như vậy được . Một tháng, hay nửa tháng tới một lần, tôi sẽ rất vui.
- A, bác gái, cứ gọi cháu là Dương Minh đi. Cháu đã nói nhiều lần rồi, đừng gọi cháu là Dương chủ tịch hay Dương tiên sinh, nghe không được thoải mái lắm.
Dương Minh cũng không còn biện pháp, Trầm mẫu xưng hô thế này cũng không phải chỉ một lần.
- Gọi thế sao được, dù sao đi nữa thì ngài cũng là lãnh đạo công ty của Vũ Tích.
Trầm mẫu vội vàng nói.
- Vậy nếu bác cứ tiếp tục gọi như thế, lần sau cháu sẽ không đến đây nữa.
Dương Minh thật sự có chút khó chịu. Mình và Trầm Vũ Tích dù sao cũng cùng một bối phận, nếu Trầm mẫu cứ gọi mình là Dương tiên sinh hoặc là Dương chủ tịch thì cực kì không phù hợp.
- Vậy được rồi . bác gọi cháu là Dương Minh vậy!
Trầm mẫu vừa nghe Dương Minh nói thế, mới vội vàng sửa miệng.
Kỳ thật, bà ấy cũng muốn cùng Dương Minh thân cận một chút, không xa lạ như vậy mới tốt, song lại không dám. Lúc này, nếu Dương Minh đã nói như vậy, hẳn là không có vấn đề gì.
- Bác gái, Vũ Tích đâu rồi?
Dương Minh có chút ứng phó không được với sự nhiệt tình của Trầm mẫu, chỉ có thể thay đổi đề tài.
- Ở . ở . Còn ở trong phòng, con cứ trực tiếp đi tìm nàng là được.
Trầm mẫu nói.
- À, là như vầy . cháu liên lạc được với một vị thánh thủ châm cứu Đông y, có lẽ, có thể cải thiện tình hình của Vũ Tích, nên cháu tính mang nàng đi xem một chút, không có vấn đề chứ ạ?
Dương Minh tuy vội nhưng cũng muốn xem xét ý kiến của trầm mẫu trước tiên.
Bất quá, Trầm mẫu làm sao mà có ý kiến gì? Thấy Dương Minh vì con gái mình mà để bụng như thế, cao hứng còn không kịp nữa là:
- Đương nhiên không có vấn đề, thật cám ơn cháu, Dương Minh.
- Bác đừng khách khí.
Dương Minh cười cười:
- Điều này vốn là điều cháu nên làm. Cháu vào xem Vũ Tích, nói chuyện cùng nàng một chút.
- Được, được.
Trầm mẫu liên tục gật đầu.
Dương Minh xoay người, hướng phòng Trầm Vũ Tích đi đến. Vốn định trực tiếp đẩy cửa đi vào, nhưng nghĩ đến - Nói như thế nào thì cũng là phòng của nữ hài tử người ta, tự tiện đi vào đúng là có chút không tiện, nên Dương Minh mới gõ cửa.
- Vào đi a .
Tất nhiên Trầm Vũ Tích không ngờ đến Dương Minh quay lại, còn tưởng rằng là mẹ mình. Không biết mụ mụ hôm nay làm sao vậy, lại còn gõ cửa nữa, bất quá nàng vẫn trả lời một tiếng.
Dương Minh nghe được thanh âm của Trầm Vũ Tích, mới đẩy cửa đi vào. Nhưng sau khi đi vào, thì có chút ngạc nhiên nhìn Trầm Vũ Tích . Nửa người dưới của nàng không hề mặc cái gì cả, hai chân thon dài đặt trên chăn, trực tiếp lộ ra trong không khí.
Trầm Vũ Tích nhìn thấy người vào lại là Dương Minh, cũng có chút choáng váng, vốn tưởng rằng là mụ mụ, cho nên mới không để ý.
Chân của nàng không thể cử động, Trầm Vũ Tích không muốn về lâu dài nó bị hoại tử, cho nên mỗi ngày đều để trần dưới ánh mặt trời trong chốc lát . Lại không nghĩ rằng.
Trầm Vũ Tích bây giờ cũng quên luôn kinh hô, chân không nhúc nhích được, cũng không thể thu hồi, cứ ngây ngốc vậy mà trân trối nhìn Dương Minh, không biết phải làm sao.
Thật ra, Trầm mẫu tất nhiên biết Trầm Vũ Tích có thói quen này, nhưng người đến là Dương Minh, nên bà cũng vui vẻ mà không nhắc nhở. Giữa con gái cùng Dương Minh có một chút ám muội cũng sẽ tốt hơn, hiển nhiên cũng không có hại gì. Nếu đổi lại người khác, Trầm mẫu chắc chắn sẽ không để cho hắn vào phòng con gái như vậy.
- Ách . Thực xin lỗi a, anh ra ngoài trước vậy.
Dương Minh nhất thời có chút ngượng. Mặc dù dùng dị năng cũng có thể dễ dàng nhìn thấy việc này, nhưng Dương Minh cũng chưa bao giờ dùng nó để làm loại việc bỉ ổi như thế, loại ngẫu nhiên này, hãy cứ để tự nhiên.
Tuy rằng lúc nãy Dương Minh cũng không thấy rõ ràng, bất quá cái loại cảm giác không rõ ràng, mông lung này càng khiến lòng người bị khiêu khích.
Trầm Vũ Tích lúc này mới kịp phản ứng, nhanh chóng cầm lấy một cái chăn đem của phủ lên nửa người dưới của mình, có chút mặt đỏ:
- Anh không cần ra ngoài. Em. Em . Em chính là sợ bị hoại tử, nên mỗi ngày phải phơi nắng một chút.
- Em không cần phải xin lỗi, vốn là do anh không tốt.
Dương Minh cười khổ nói:
- Xin lỗi, Vũ Tích.
Tuy hiện tại Trầm Vũ Tích có bộ dáng này, nhưng dù sao vẫn còn là một gái trong sạch, lại bị nhìn thấy hết - Điều này cũng khiến Dương Minh có chút áy náy.
- Thực sự là không có gì!
Trầm Vũ Tích kỳ thật một chút cũng không để ý việc bị Dương Minh nhìn thấy, chỉ là có chút ngượng ngùng mà thôi. Theo nàng thì, nếu như Dương Minh có hứng thú với mình, mình càng vui vẻ hơn.
Cho nên lúc sau, thấy Dương Minh nhìn qua mình lại có chút quẫn bách, cũng khiến Trầm Vũ Tích mừng thầm.
- Được rồi, không nói tới chuyện này!
Dương Minh có chút xấu hổ, đành phải bỏ qua cái đề tài này:
- Vũ Tích, anh trở lại tìm em là muốn nói cho em biết. Anh đã nhờ cha nuôi anh liên hệ giúp với một thánh thủ châm cứu, chắc là có tác dụng với chân em.
- Là thực sao?
Vốn Trầm Vũ Tích không ôn bất cứ hi vọng nào về đôi chân mình, nhưng nghe được Dương Minh nói thế, nhất thời có chút vui sướng:
- Dương Minh, anh nói chân của em còn có cách chữa?
- Có thể đứng lên hay không thì anh cũng chưa thể nói được, bất quá, cha nuôi anh nói người kia là chuyên gia, nên anh nghĩ, hẳn là có thể khôi phục cho em.
Dương Minh không dám cam đoan, tất nhiên cũng sẽ không dám tự tin thái quá. Như vậy sẽ chỉ làm Trầm Vũ Tích ôm hi vọng càng lớn, nếu được thì không sao, bất quá . Dương Minh cũng không muốn đả kích hi vọng của nàng.
Cho nên hắn chỉ có thể nói 'hẳn là có thể khôi phục tri giác', như vậy cũng khiến Trầm Vũ Tích tin tưởng, có điều chờ mong.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1675


Báo Lỗi Truyện
Chương 1675/2205