Chương 1669: Vỡ mộng


Dương Minh cảm thấy có chút tức cười, đứng nhìn Vương giáo sư đang đứng trước mặt này.
Kỳ thật, cũng không phải toàn bộ các giáo sư đều có được cái tố chất thanh cao không màng danh lợi, chắc hẳn sẽ phải có những con sâu làm rầu nồi canh, ví dụ như Vương giáo sư đây.
- Tôi có nghỉ học hay không thì liên quan quái gì ông?
Dương Minh cười như không cười nói:
- Huống hồ, người xông vào phòng mà la hét chính là ông, tôi còn chưa biết ông là ai, ông đã mắng tôi như tát nước a? Không những mắng tôi mà còn mắng cả trưởng bối tôi nữa . Xong rồi, chính xác là cha nuôi tôi đang ngồi đây!
- Cha nuôi ngươi? Hừ, ta đứng đây lâu như vậy rồi mà hắn còn không tiến tới bắt tay chào hỏi, đây là kiểu thái độ gì? Cha nuôi chó má chứ cha nuôi !
Trong lòng Vương giáo sư vốn đang nén lửa giận, tâm tình vô cùng không tốt, vì thế vừa mới nói mấy câu liền mắng ngay.
Sau khi Vương giáo sư xông vào, Lưu Duy Sơn chợt nghe thanh âm của hắn thì thấy có chút quen thuộc, sau hắn lại tự xưng là Vương chủ nhiệm hệ kinh tế, thì ông đã nghĩ ra người đến là ai.
Mấy ngày nay, vì chuyện có thể lên làm chủ nhiệm hay không mà Vương giáo sư không ít lần chạy tới chạy lui, hướng phòng làm việc của mình lượn lờ để nộp báo cáo công tác, kỳ thực, cũng chỉ muốn lo lót cho tốt. Điểm này trong lòng Lưu Duy Sơn biết rõ.
Bất quá Lưu Duy Sơn vốn là người không bao giờ đặt tiền lên cao quá đầu, hơn nữa thái độ làm người lại rất quy củ, nên đối với cử chỉ tặng quá của Vương giáo sư cứ coi như không hay.
Vốn, Lưu Duy Sơn thấy hắn cũng tội nên ông cũng kệ, muốn chừa chút tình cảm cho hắn, nên lâu lâu cũng châm chước một ít, ai ngờ hắn càng ngày càng lấn tới, càng không thể tưởng tượng được. Thậm chí còn đem mình ra mà chửi, điều này khiến Lưu Duy Sơn dở khóc dở cười, đồng thời thật sự có chút tức giận!
- Vương giáo sư, ngươi hồ nháo nãy giờ đủ chưa?
Lưu Duy Sơn đứng thẳng người lên, xoay mặt sang hướng nói với hắn:
- Đây là nơi công cộng, ngươi cãi nhau ở đây còn ra thể thống gì nữa?
- A?
Vương giáo sư thấy Lưu Duy Sơn, liền lập tức trợn tròn mắt, hắn có chút không hiểu ra sao cả, Lưu hiệu trưởng mình cần phải lấy lòng như thế nào lại chạy đến chỗ này?
Bất quá kỳ quái qua đi, điều Vương giáo đón nhận chính là sợ hãi thật sâu, mồ hôi lạnh trên trán liền chảy xuống! Trong gian phòng này, người lớn tuổi nhất cũng chỉ có một mình Lưu Duy Sơn, ngoài hắn ra đều đồng dạng là học sinh, suy ra cha nuôi trong miệng thằng nhãi kia chính là ông ấy .
Như vậy, ực, người mình vừa mắng ấy không phải là Lưu Duy Sơn sao? Cái này, mình sao lại đem phó hiệu trưởng ra mà mắng chứ? Người kia có quyền quyết định vị trí tương lai của mình a!
Nguy hiểm hơn là không biết có còn giữ được cái chức phó chủ nhiệm hay không đây? Mẹ nó chứ, đâu đâu cũng là nguy hiểm, lý lịch mình tuy rằng lão thành, nhưng lớn thì tính là gì! Mấy trường đại học khắp nơi tuy có mời giáo sư về hưu dạy, nhưng người ta là hiệu trưởng, một câu nói thôi là đã ảnh hưởng đến công tác mình rồi!
- Lưu hiệu trưởng, sao ngài lại ở chỗ này?
Vương giáo sư đầu đầy mồ hôi len lén nhìn Lưu Duy Sơn, chỉ hận không thể tự tát mình hai cái thật đau. Đúng là cái miệng hại cái thân, chuyến này thì thôi, tiêu rồi !
- Tan sở ta được nhi tử mời ăn cơm, tại sao ta lại không được ở trong này?
Lưu Duy Sơn nhíu nhíu mày:
- Nhưng thật ra ngươi, Vương giáo sư, ngươi đột nhiên xông vào đây, sau đó còn nói mấy câu làm ta không hiểu ra sao cả, ngươi là có ý gì?
- Thực sự xin lỗi, Lưu hiệu trưởng. Ta chỉ là . có chút kích động nên mới nói bừa.
Vương giáo sư cẩn thận nhận lỗi:
- Bất quá thật sự ta không phải mắng ngài, ta không có ý mằng ngài!
- Không phải mắng ta? Ta nghe được chính là ngươi mắng ta a?
Lưu Duy Sơn hừ lạnh một tiếng:
- Vương giáo sư, làm người đứng đầu trong ngành giáo, đầu tiên chúng ta cần phải có tố chất vốn có, tiếp theo là đầu óc! Ngươi đầu tiên đã thất thố xông vào, chẳng phân biệt rõ trắng đen liền hảo hảo mắng người. Ngươi nói ngươi là do kích động nên nói bừa, ta sẽ không truy cứu. Bất quá, đầu óc của ngươi có vấn đề a? Ngươi vừa rồi luôn mồm mắng nghĩa phụ của Dương Minh, không phải là mắng ta sao? Chẳng lẽ trong gian phòng này còn có người cha nuôi thứ hai của hắn sao?
- Cái này .
Vương giáo sư nhất thời nghẹn lời, không nghĩ tới mình nguỵ biện cho đã, ngược lại càng làm cho Lưu Duy Sơn thêm ấn tượng xấu, nhất thời rất chi là hối hận. Sớm biết như vậy, không bằng mình thống khoái thừa nhận sai lầm a, may ra còn có thể tranh thủ được chút ấn tượng 'có thành thật' . Con mẹ nó chứ !
Giờ thì trộm gà không được còn mất nắm gạo, Vương giáo sư buồn bực không thôi. Nhìn thấy Lưu Duy Sơn dáng vẻ phẫn nộ, nhất định là giấc mộng của mình vỡ rồi! Mong sao cái chức phó chủ nhiệm không mất là đại cát lắm lắm.
Hôm nay mình rốt cuộc làm sao vậy? Như thế nào lại không lý trí mà chạy đến đây?
- Mộng Nghiên, ngươi đến rồi a, mau ngồi!
Lưu Duy Sơn cũng không rảnh đi phản ứng với Vương giáo sư, vẫy tay gọi Trần Mộng Nghiên đang choáng váng phía sau.
Lúc trước Trần Mộng Nghiên đã nghĩ tới rất nhiều loại phương thức mà Dương Minh có thể dùng để đối phó Vương giáo sư, nhưng cũng chưa từng nghĩ tới, Dương Minh lại có thể mời Lưu Duy Sơn, dùng phương thức này khiến Vương giáo sư biết khó mà lui!
Đương nhiên, nếu Vương giáo sư biết trước có Luy Duy Sơn ở đây thì đã cụp đuôi chạy trước rồi, nhưng hiện tại đã làm đến nước này, đừng nói hắn có thể đi, kết thúc được hay không cũng còn chưa biết à.
- Vương giáo sư phải không? Ta cùng nữ minh hữu của ta mời nghĩa phụ ăn cơm, ngươi muốn thì có thể ngồi xuống ăn một chút?
Dương Minh cười như không cười, kéo Trần Mộng Nghiên ngồi xuống bên cạnh mình, sau đó nói với Vương giáo sư:
- Nếu nghĩa phụ nhận thức ngươi, vậy tạm thời tin tưởng ngươi là Vương giáo sư đi. Lúc trước đắc tội, xin bỏ qua a!
- Cái này .
Vương giáo sư nhất thời đỏ mặt, Dương Minh nói lời này, mặc dù là giải thích, nhưng rõ ràng đang châm chọc hắn, khiến cho Vương giáo sư rất xấu hổ, chỉ biêt cúi đầu, không biêt nên nói cái gì.
- Lão Vương a, không phải ta nói ngươi, nhưng ngươi hôm nay làm ra chuyện này thật có chút không phải!
Lưu Duy Sơn lắc lắc đầu, có chút thất vọng:
- Đúng rồi, ngươi tới nơi này, rốt cuộc có sự tình gì? Làm sao ngươi đi cùng Trần Mộng Nghiên?
Vương giáo sư giờ phút này làm sao còn dám nói ra mục đích thực sự của mình? Trần Mộng Nghiên lại là con dâu Lưu Duy Sơn, cho mình mười lá gan cũng không dám ép buộc nàng với thằng cháu mình a!
Cái này không phải tự tìm chết sao? Tuy rằng rất thương cháu trai, nhưng Vương giáo sư còn chưa ngốc đến mức đó! Hơn nữa, từ chiếc xe thể thao Trần Mộng Nghiên lái cũng có thể thấy rõ nhà nàng căn bản không thiếu tiền, người ta cũng sẽ không nhìn trúng chút gia sản nhà mình .
Haizz, thật sự là lấy đá đập chân mình a! Vương giáo sư có cảm giác 'nếu biết vậy thì chả làm', sao lại không chịu nghe lời Trần Mộng Nghiên nói, tin tưởng nàng, bỏ đi là được rồi!
- Không . không có việc gì . Ta đây chỉ là tùy ý đi dạo .
Vương giáo sư xấu hổ nói .
- Thật không? Tùy tiện đi dạo một chút?
Lưu Duy Sơn lắc lắc đầu:
- Chắc ngươi cũng không nói thật a, thôi bỏ đi, ngươi tới làm gì ta cũng không cần biết, người trở về hảo hảo suy ngẫm lại một chút .

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1669


Báo Lỗi Truyện
Chương 1669/2205