Chương 1666: Mộng tưởng tốt đẹp


Dịch + Biên: Phong Lăng
- A . không phải, chúng em hẹn ở nhà hàng.
Trần Mộng Nghiên lắc lắc đầu, nói.
Vừa nghe Trần Mộng Nghiên phủ nhận, Vương giáo sư càng thêm chắc chắn, nào có nhà hàng gì ở đây? Đây là loại bạn bè gì a?
Trong suy nghĩ của Vương giáo sư, Trần Mộng Nghiên là một sinh viên, người mời nàng dùng cơm chắc hẳn cũng là sinh viên, sinh viên cùng nhau ăn cơm nào có ai đi một mình? Đây không phải chuyện phiếm sao?
- Nga? Người bạn kia của em làm nghề gì?
Vương giáo sư cũng không vạch trần ra, mà gật gật đầu hỏi.
- Cũng là sinh viên trường ta, bên hệ máy tính.
Trần Mộng Nghiên nói.
- Cũng là sinh viên trường ta a.
Vương giáo sư trừ bỏ bĩu môi, trong lòng không ngừng xoay chuyển, quả nhiên người mời cũng là sinh viên của trường a, như thế thì càng không có khả năng!
Học chung một trường sao không cùng đi? Lừa ai đó?
- Vâng .
Trần Mộng Nghiên câu được câu không, vẫn cùng Vương giáo sư nói chuyện, nhưng trong lòng cũng có chút không yên, không biết rốt cuộc Dương Minh sẽ xử lý chuyện này thế nào?
- Mộng Nghiên, lát nữa ngồi xe tôi, chúng ta cùng đi.
Vương giáo sư bây giờ chắc chắn Trần Mộng Nghiên đang lừa mình, cho nên nhất quyết phải đi theo nàng, đến lúc đó, xem xem nàng giải thích như thế nào?
- Không cần .
Trần Mộng Nghiên lắc lắc đầu, tỏ vẻ từ chối.
Vương giáo sư thấy Trần Mộng Nghiên cũng đi tới bãi đỗ xe với hắn, tuy rằng nàng ngoài miệng nói không cần nhưng Vương giáo sư nghĩ là nàng lịch sự, khiêm tốn nên không lưu tâm, bằng không, không lên xe thì đi tới bãi đỗ xe với mình làm quái gì? (DG: ý lão Vương là lên xe của hắn.)
Vào bãi đỗ xe, Vương giáo sư lấy chìa khóa, mở cửa một chiếc Mazda 6, liền muốn gọi Trần Mộng Nghiên. Ông ta muốn cho nàng thấy điều kiện gia đình mình, rất chi là không tệ, còn có xe ngon, nàng gả vào đây cũng không phải lỗ lã gì.
Bất quá, đương khi đang xoay người lại, thấy Trần Mộng Nghiên lấy chìa khóa mở cửa một chiếc Audi S5, hắn lập tức trợn mắt há mồm!
Chiếc Audi S5 này so với chiếc Mazda thì mắc hơn rất nhiều, mà loại này thì bán có giới hạn nha! Đến khi Trần Mộng Nghiên ngồi vào vị trí tay lái, Vương giáo sư mới dụi dụi con mắt, hắn không thể không nhìn kỹ nàng lần nữa!
Nguyên bổn, nhìn quần áo Trần Mộng Nghiên mặc thực bình thường, Vương giáo sư nghĩ gia đình nàng cũng là công nhân viên chức, nên không có bao nhiêu tiền. Bất quá giờ thấy nàng lái chiếc Audi S5, cái ý tưởng trước kia lập tức cải biến .
Xe này, trong nhà không có chút tiền, có thể mua nổi sao?
Như thế, Trần Mộng Nghiên gả cho cháu trai mình, làm cháu dâu mình thì cũng không tính là trèo cao . Mà hiện tại xem ra, đối sách của mình tựa hồ có điểm không đúng, gia cảnh nàng như thế chắc chắn sẽ không dễ dàng mà đáp ứng mình!
Vương giáo sư thở dài, cũng là do mình, mỗi ngày đều vội đến vội đi, chẳng bỏ ra chút công phu nào để xem hồ sơ sinh viên. Nếu sớm biết gia cảnh Trần Mộng Nghiên như thế, mình liền thay đổi đối sách, dùng một phương thức mềm mỏng hơn.
Vương giáo sư bình thường ở trường thường có thái độ không để ý tới chuyện bên ngoài, nhưng hiện tại xem ra, loại thái độ này chắc chắn không thể dùng được a!
Vương giáo sư suy tính thiệt hơn hồi lâu rồi mới khởi động xe, đi theo sau chiếc Audi của Trần Mộng Nghiên .
--------------------------------------------------------------------------
Trần Mộng Nghiên lái đến bãi đỗ xe tân khách sạn Quốc Tế Tùng Giang (cái ks đối diện lúc trước ấy - của douglas hay sao ý). Vương giáo sư không nghĩ đến nơi nàng dùng cơm lại chính là nơi đây! Đây chính là khách sạn cao cấp nhất Tùng Giang nha, ăn một bữa mà không đến mấy ngàn thì chẳng khác nào bị bẽ mặt .
Chẳng lẽ Trần Mộng Nghiên thực sự hẹn bạn ở đây sao? Vương giáo sư nhíu nhíu mày, song lại không quá tin tưởng. Theo như lời nàng nói lúc trước, thì có đến mấy trăm ngàn chỗ hở, cho nên hắn chỉ có thể cầu nguyện là Trần Mộng Nghiên đang gạt người mà thôi!
Hiện tại đã đến nơi này, đường lui cũng không còn. Bất kể thế nào mà nói, Vương giáo sư chỉ có thể kiên trì mà bước tiếp:
- Trần Mộng Nghiên, bạn em đến chưa? Đang ở chỗ nào?
- Hẳn là đến rồi . Em đi hỏi quầy phục vụ một chút .
Trần Mông Nghiên khóa xe lại, bươc tới đại sảnh khách sạn. Vương giáo sư lúc này càng thêm tin tưởng nàng đang lừa hắn!
Hỏi phục vụ đại sảnh? Phục vụ nào mà có trí nhớ tốt đến mức nhớ bạn bè ngươi có đến hay không? Không có thì nói không có, cần gì phải đi hỏi .
Vương giáo sư xem ra, Trần Mộng Nghiên khẳng định là đi đặt bàn, đến lúc đó nói với mình số phòng khiến mình thấy ngượng mà rút lui. Trong lòng Vương giáo sư đã đem âm mưu nhỏ của nàng vạch trần, sao có thể để nàng như nguyện?
Vì thế nên hắn không nói gì, chỉ cười nhìn Trần Mộng Nghiên đi tới quầy, còn giữ một bộ dáng bình tĩnh đứng trong hành lang khách sạn. Tuy rằng giá cả nơi này rất cao, bất quá với Vương giáo sư mà nói thì chẳng thấm tháp gì, không nói tới con trai mình làm giám đốc, mà bản thân tiền lương cũng rất cao à!
Nhất là gần đây, lão chủ nhiệm hệ sắp về hưu, nên đang tranh chức cùng một phó chủ nhiệm khác. Phó chủ nhiệm kia quen biết không bằng mình, mình chỉ cần nói vài câu là có thể lên ngồi rồi.
Vương giáo sư cân nhắc, xem xem có nên dành thời gian nói chuyện cùng chủ nhiêm hệ máy tính Tiếu Tình không, mua chút đồ tặng cha nuôi của nàng. Còn trực tiếp đi tìm Lưu Duy Sơn, nói thật có cho vàng thì Vương giáo sư cũng chả dám, bất quá chủ yếu là Tiếu Tình cùng bối phận vãn bối, nghĩ chắc nàng sẽ giúp cho.
Lưu Duy Sơn là phó hiệu trưởng trường, khâu bổ nhiệm cùng sát hạch có tiếng nói lớn, hiệu trưởng thường không thích nhúng tay vào việc này, cho nên quyền quyết định nằm trong tay Lưu Duy Sơn.
Kỳ thật, mặt ngoài Vương giáo sư thoạt nhìn thì thanh cao nhưng lại là người rất ham làm quan, nếu không, hắn cũng không đi ganh đua này nọ. Tiếp đó, cũng không lợi dụng chức vị mà chèn ép Trần Mộng Nghiên, bắt nàng phải quen với cháu mình.
Bất quá, cái là Vương giáo sư muốn chính là vị trí chủ nhiệm hệ kinh tế, cái chức này khẳng định là của mình rồi, chắc Trần Mộng Nghiên cũng biết, nên sẽ phải suy nghĩ kỹ lại!
Vương giáo sư đang hứng chí bừng bừng, còn Trần Mộng Nghiên lại bươc nhanh tới quầy phục vụ.
- Xin chào tiểu thư, cho hỏi có chuyện gì sao?
Thấy Trần Mộng Nghiên đi tới, một nhân viên phục vụ đứng sau quầy vội vàng dò hỏi.
- À, là như vậy, Dương Minh có đặt một gian phòng nơi đây! Hắn đã đến chưa?
- Dương Minh?
Nhân viên phục vụ hơi sửng sờ, vừa định hỏi nàng đặt mấy ghế thì đột nhiên nhớ ra.
Dương Minh không phải là người mà Tổng giám đốc Quách Kiến Siêu tự mình dặn dò sao?
Hơn nữa, mới vừa rồi, Quách Kiến Siêu còn đặc biệt nghênh đón ở cửa đại sảnh! Làm cho mấy nhân viên phục vụ đều nhớ kỹ a, Dương Minh là khách quý của khách sạn, tùy thời có thể sử dụng phòng VIP a.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1666


Báo Lỗi Truyện
Chương 1666/2205