Chương 1665: Cứ để hắn cùng đi


Dịch + Biên: Phong Lăng
Thời gian nghỉ giữa tiết, Vương giáo thụ xem qua điện thoại một chút, phát hiện có một cuộc gọi lỡ trong lúc mình đang dạy, vì để điện thoại rung nên không nhận thấy.
Kiểm tra một chút, té ra là thằng cháu Vương Diễn mới vừa gọi.
Vương giáo thụ vội vàng gọi lại, hắn đối với đứa cháu này, có thể nói là yêu thương có thừa, là truyền nhân duy nhất của Vương gia hắn.
"Vừa rồi con gọi cho ông nội có chuyện gì vậy?" Vương giáo thụ hỏi.
"Ông nội, chuyện con nói với người, người tìm Trần Mộng Nghiên nói chuyện, nàng đồng ý không?" Vương Diễn đến trường ông nội dự thính một buổi, vừa mới gặp Trần Mộng Nghiên trong lớp một lần liền nhớ mãi không quên, vì thế mới tìm ông nội, nhờ làm mối một chút!
Tại cái trường hắn học, đa số toàn là gà móng đỏ chứ nào có loại khác! Hoặc giả có có đi chăng nữa, không thuộc dạng khó coi, thì cũng thuộc hàng không đứng đắn. Vì vậy, Vương Diễn mới vừa nhìn thấy Trần Mộng Nghiên thì lập tức chết mê chết mệt.
"Ông còn đang lo liệu, đừng có gấp, yên tâm đi, ông nội sẽ giúp con có nàng!" Vương giáo thụ không muốn làm thằng cháu thất vọng, cho nên chuyện Trần Mộng Nghiên cự tuyệt lúc trước cũng không có nói ra.
"Vậy a, người nhanh nhah lên một chút, cháu vội muốn chết." Vương Diễn có chút lo lắng, thúc giục.
"Kiểu này . để giữa trưa ông hẹn nàng đi ăn chút gì, tiếp tục công tác tư tưởng với nàng vậy." Vương giáo thụ vốn muốn gây phiền toái vài ngày cho Trần Mộng Nghiên, làm cho nàng chịu không nổi mà chủ động nhận thua, song bây giờ đứa cháu thúc giục, vậy thì đợi không được nữa, ước chừng trưa nay hẹn nàng đi ăn chút gì rồi phân tích thiệt hơn!
"Được, ông nội, con chờ tin tốt của người a!" Vương Diễn mới vừa nghe đã mừng rỡ, vội vàng đáp lại.
Dập điện thoại, Vương giáo thụ nghĩ nghĩ, liền xoay sang hướng Trần Mộng Nghiên nói: "Trần Mộng Nghiên, em lại đây chút!"
"Nga? Vâng ." Bây giờ là thời gian nghỉ giữa tiết, Trần Mộng Nghiên chẳng biết tại sao Vương giáo sư lại gọi mình, bất quá khẳng định chẳng có chuyện gì tốt.
"Vương giáo sư, có chuyện gì ạ?" Trần Mộng Nghiên đi tới trước mặt Vương giáo sư hỏi.
"Trần Mộng Nghiên, chốc nữa tan học em xuống trước chờ tôi. Tôi với em đi ăn chút gì đó, tôi có chuyện muốn nói với em!" Vương giáo sư lo lắng Trần Mộng Nghiên cự tuyệt, cho nên dùng một loại khẩu khí ra lệnh, toan tính buộc Trần Mộng Nghiên chỉ có thể tiếp nhận.
"A? Vương giáo sư . giữa trưa em. em ." Giữa trưa, Trần Mộng Nghiên đã hẹn ăn cơm cùng Dương Minh, cho nên không có khả năng nhận lời Vương giáo sư. Hơn nữa, cái Vương giáo sư gọi là 'có chuyện muốn nói' khẳng định không phải chuyện tốt lành gì . phỏng chừng là chuyện cháu ông ấy. Song chưa chờ Trần Mộng Nghiên trả lời hết, Vương giáo sư đã phất phất tay: "Vậy thôi, em lui xuống, chuẩn bị học tiếp." (DG: Gặp tui, tui đám vào mẹt thằng này)
Nói xong, cũng không đợi Trần Mộng Nghiên tiếp tục trả lời, liền bước lên bục giảng, nói với đám học sinh phía dưới: "Nào, chúng ta tiếp tục!"
Trần Mộng Nghiên cảm thấy bất đắc dĩ, chỉ có thể về chỗ ngồi trước, nhưng ngay sau đó liền nhắn tin cho Dương Minh.
"Dương Minh, Vương giáo sư mời em giữa trưa đi ăn cơm với ổng, làm sao bây giờ?"
------------
Dương Minh lái xe gần đến trường ĐH Công Nghiệp Tùng Giang, tin nhắn di động vang lên, mới vừa lấy ra xem không khỏi tức cười. Giáo sư dạy Trần Mộng Nghiên mời nàng ăn cơm? Không thể nào, không phải chuyện giáo sư háo sắc muốn cưa kéo đấy chứ?
Lúc này, Dương Minh mới gửi lại một tin: "Hắn mời em ăn cơm làm gì? Vì sao phải mời em?"
Rất nhanh Trần Mộng Nghiên đã trả lời: "Ông ta muốn giới thiệu cháu ổng làm bạn trai em, nhưng em không đồng ý, nên những lúc ổng dạy liền làm khó dễ em. Phỏng chừng, trưa nay mời em ăn cơm cũng vì chuyện này."
"Mời em ăn cơm? Hảo, vậy em nói cho hăn biết là em đã có hẹn rồi, nếu hắn nguyện ý thì có thể cùng đi." Dương Minh hồi âm.
"Thế nhưng . được rồi." Trần Mộng Nghiên nghiền ngẫm một hồi rồi mới đáp lại.
Dương Minh dừng xe trước ký túc xá dành cho lãnh đạo, sau đó gọi điện thoại cho cha nuôi, nói cho ông biết mình đã tới, đang chờ người xuống.
Sau đó lại nhắn cho Trần Mộng Nghiên, nói địa điểm ăn cơm cho nàng, bảo nàng sau khi tan học thì liên hệ với mình, hoặc là trực tiếp cùng giáo sư của nàng đến.
-------------
Sau khi tan học, Trần Mộng Nghiên tất nhiên bị Vương giáo sư gọi lại. Vương giáo sư sợ nàng chuồn mất, cho nên ngó nàng chằm chằm. Hắn đã đáp ứng với đứa cháu rồi, cho nên cần phải làm cho xong.
"Trần Mộng Nghiên, đi thôi! Giữa trưa đi ăn chút gì, tôi có chuyện muốn nói!" Vương giáo sư đi tới bên người nàng, nói.
"Vương giáo sư, hôm nay em có hẹn cùng bạn rồi ." Nàng đã suy nghĩ kỹ những gì cần nói.
"Bạn bè cái gì? Không thể thoái thác sao?" Vương giáo sư nhíu nhíu mày, theo bản năng cho rằng lời Mộng Nghiên là nói dối, nếu không sao lại trùng hợp vậy, lúc mình mời nàng ăn cơm, cớ sao nàng không nói?
"Cũng đã đặt chỗ trước rồi, không tiện để thoái thác." Trần Mộng Nghiên tỏ vẻ khó xử nói: "Nếu không, Vương giáo sư, thầy đi cùng em đi?"
"Nga? Cùng đi với em?" Vương giáo sư do dự một chút: "Tuy rằng không tốt cho lắm nhưng quả thật là tôi có chuyện phải nói với em. Vậy thì cùng đi thôi!"
Trong tiềm thức của ông ta, đây chỉ là lời nói dối để nàng cự tuyệt mình, nếu đổi lại là người bình thường mà nghe được nàng mời như thế, chắc chắn thấy ngượng mà phải bỏ qua.
Dù sao, cũng là bữa ăn của người ta, ngươi đi theo xem náo nhiệt làm gì? Đạo lý này, Vương giáo sư tất nhiên hiểu được. Nhưng hắn xem ra, Trần Mộng Nghiên căn bản không có bữa cơm nào cả, hoàn toàn chỉ là lấy cớ, cho nên hắn mới mặt dày mày dạn đi theo. Cứ như vậy, có thể vạch trần lời nói dối này, sau đó mình lại mượn cơ hội mà bắt chẹt nàng!
"A . vậy được . Vậy cùng đi thôi." Trần Mộng Nghiên gật gật đầu, dù sao Dương Minh cũng đã để cho mình đưa ông ta theo nên cũng không cần quá lo.
Nếu đổi lại là trước kia, nàng tuyệt đối sẽ không đồng ý, bởi vì lúc ấy, Dương Minh xử lý mấy loại vấn đề này thường là tay đấm chân đá. Nàng cũng không muốn vì chuyện này mà Vương giáo sư bị Dương Minh hành hung.
Mặc dù Dương Minh hiện nay quen biết rất nhiều, nhưng Trần Mộng Nghiên cũng không muốn loại chuyện này phát sinh, bản thân nàng không thích bạo lực. Song bây giờ, thái độ làm người của Dương Minh cũng trầm ổn hơn, nên nàng cũng hơi hơi yên lòng, bởi nàng tin tưởng, Dương Minh sẽ không dùng loại phương pháp thô bạo mà đơn giản ấy để giải quyết vấn đề.
Đi thì đi, ai sợ ai? Vương giáo sư chắc chắn Trần Mộng Nghiên đang phô trương thanh thế, cho nên không thể tỏ ra mình yếu đuối được. Đi theo nàng xuống lầu, thật ra hắn muốn xem, bằng hữu trong lời Trần Mộng Nghiên tột cùng ở chỗ nào: "Trần Mộng Nghiên, bạn em đâu? Đang ở dưới lầu chờ em sao?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1665


Báo Lỗi Truyện
Chương 1665/2205