Chương 1657: Bội phục


Dịch + Biên: Phong Lăng
Lưu Diệp xác nhận chip hoàn hảo không tổn hao gì, lúc sau mới thở phào một cái. Nghĩ đến cảnh mình ngày đêm theo dõi Lý Lôi Trì, cuối cùng theo hắn tới Ma cao . dưới sự hiệp trợ của Dương Minh mới bắt được hắn, kết quả đồ vật trong tay hắn cũng đã chuyển giao ra ngoài . loại này tâm tình mất mát này thật thấm sâu trong người.
Dẫn theo mấy đồng sự ưu tú, kết quả ở trước mặt Kevin đều không chịu nổi một kích, trực tiếp gãy xương phải vào bệnh viện.
Điều này làm cho Lưu Diệp kinh hãi đồng thời lại rất thất vọng, thậm chí đã cmuốn buông bỏ trở về nước, dù sao ở hoàn cảnh không thể đối kháng, tiếp tục đưa nhiều người xông lên cũng đều là chịu chết.
Chip cố nhiên trọng yếu, nhưng vì nó mà hy sinh quá nhiều sẽ không có ý nghĩa. Cũng không nên mượn lý do chip quan trọng . phải bảo tồn thực lực bên ta mới là trọng yếu.
Cho nên sau khi hồi báo lên trên, Lưu Diệp không nghĩ tới cấp trên lại không cho bọn họ rút lui, mà nói là đã phái một cao thủ tới đây, nhưng điều khiến Lưu Diệp kinh ngạc chính là, cao thủ này lại là Dương Minh, người hiệp trợ hắn bắt Lý lôi Trì.
Mà không ngờ người này là vương bài tổ đặc công, tương đương với mình ở tổ công tác bên ngoài, nhưng địa vị lại cao hơn hẳn vì cao thủ tổ đặc công làm nhũng nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, còn tổ công tác bên ngoài chỉ làm những nhiệm vụ tương đối mà thôi.
Càng làm cho Lưu Diệp ngoài ý muốn chính là, Dương Minh lại là người mình phải phối hợp cùng trên đường thi hành nhiệm vụ ở Vân Nam.
Lúc trước Lưu Diệp nghe phong phanh trong chuyến hành trình đi Vân Nam, nhiệm vụ chủ yếu của mình lại là phối hợp những người khác. Điều này làm cho Lưu Diệp thực buồn bực, mình chính là vương bài tổ công tác bên ngoài a, mỗi lần làm nhiệm vụ đều là mình dẫn đội, lấy mình làm trung tâm, lúc này đây lại để cho mình đi phối hợp người khác?
Mặc dù nói thể nhưng Lưu Diệp cũng biết nhiệm vụ lần này khẳng định rất nguy hiểm, hơn nữa, coi như mình có oán khí, cũng phải tuyệt đối phục tùng lệnh của thượng cấp, nhưng trong lòng Lưu Diệp không thể nào thăng bằng được. Tốt xấu gì mình cũng là át chủ bài, lại phải đi phối hợp người khác?
Nhưng lần này, cấp trên phái người phối hợp với hắn xử lý Kevin lại là Dương Minh, hơn nữa hai người cũng phối hợp đối phó Kevin khiến hắn không thể không chịu phục.
Dù sao lúc bắt Lý Lôi Trì cũng do Dương Minh giúp đỡ, hắn đối Dương Minh vẫn thực cảm kích, nghe nói nhiệm vụ Vân Nam cũng đồng hành cùng Dương Minh, trong lòng Lưu Diệp quả thực dễ chịu hơn không ít.
Ít nhất, mình chưa bắt được người nhưng Dương Minh bắt được đã nói lên Dương Minh lợi hại hơn, hơn nữa người ta là vương bài tổ đặc công, khẳng định so hắn, một vương bài tổ công tác bên ngoài phải lợi hại hơn
Bất quá giờ phút này, Lưu Diệp đã bội phục Dương Minh sát đất. Kevin khó đối phó như thế, cư nhiên lại bị Dương Minh giết chết.
Nguyên bản, điều Lưu Diệp nghĩ tới chính là, có thể đem đồ vật trong tay Kevin lấy lại là tốt lắm rồi chứ chưa nghĩ đến chuyện xử lý Kevin, bởi vì địch nhân quá mức cường đại, căn bản không có gì để tin tưởng cả.
Mà Dương Minh lại làm được, hơn nữa, thoạt nhìn còn rất đơn giản, qua trình quả thực kỳ quái . Kevin bị Dương Minh trêu đùa, hoàn toàn không phòng bị, để rồi rơi vào bẫy, tạo cơ hội cho mình bắn.
Đương nhiên, tuy rằng Kevin là do Lưu Diệp nổ súng bắn chết, nhưng Lưu Diệp lại không có chút cảm giác Kevin do mình xử lý . Mình bất quá chỉ là bắn một phát mà thôi, việc này thì bất cứ thành viên nào của tổ công tác bên ngoài nào cũng làm được, tuy rằng không thể nói tất cả mọi người đều thiện xạ, nhưng với khoảng cách gần như vậy mà còn bắn không xong thì nghỉ việc đi.
Mình chỉ làm theo yêu cầu của Dương Minh, hoàn toàn chấp hành mệnh lệnh, cho nên công lao này vốn không phải là của mình. Điểm này thì Lưu Diệp tự mình hiểu rõ.
"Lão đại, trận này thế là chơi xong rồi à?" Lưu Diệp đá đá Kevin trên mặt đất.
"Hư nguồn (DG: Nguồn năng lượng đó) rồi, chơi cái gì nữa?" Dương Minh cũng không rõ cái loại trang bị tinh vi này lắm, cứ đem về sở nghiên cứu rồi tính sau.
"."
Lưu Diệp không biết nói gì, nghe lời Dương Minh tựa hồ không xem Kevin là người, mà là một khối máy móc phế phẩm. Bất quá, Kevin cũng thật sự là một người máy.
"Đưa hắn lên xe đi, ta tìm người mang hắn về nước, chỉ cần quốc nội hải quan bên kia không thành vấn đề, ta đây liền OK." Dương Minh nói.
"Quốc nội hải quan?" Lưu Diệp lẳng lặng, không biết nói gì cho phải, hắn không nghĩ tới Dương Minh lại lo lắng về vấn đề này, cái hắn lo lắng chính là,làm thế nào để đem "thi thể" Kevin xuất cảnh. Còn đầu bên kia thì căn bản không cần để ý, cục điều tra thần bí còn có đặc quyền hơn so với quân đội, chẳng lẽ vì một cái hải quan nho nhỏ mà không được nhập cảnh. Dương Minh lo lắng vấn đề này khiến hắn có điểm buồn bực, rốt cuộc Dương Minh có biết tính chất của ngành mà mình làm việc hay không?
"Đúng vậy, vận chuyển một thi thể, không tốt lắm để nhập cảnh.", thật ra Dương Minh không nghĩ nhiều như vậy, dựa theo suy nghĩ có tính logic của hắn là bảo lão Bố Phùng tìm người buôn lậu, chuyển thi thể về nước.
"."
Lưu Diệp nói: "Lão đại, ta hết chỗ nói rồi. Loại chuyện này chỉ cần một cú điện thoại là có người tới đón, cần gì qua cửa hải quan ."
"Nga?" Dương Minh có chút xấu hổ: "Ta quên mất chuyện thi thể này là chuyển về cho sở nghiên cứu của cục. Ta cứ tưởng cái thi thể này là do hai ta phải mang về ."
"."
Lưu Diệp bất khả tư nghị, khiêng thi thể của Kevin lên xe, sau đó nói: "Lão đại, bây giờ chúng ta làm cái gì?"
"Quay về khách sạn Douglas, ta gọi điện tìm người chuyển Kevin trở về, hai chúng ta đi con đường bình thường trở về." Dương Minh nói: "Còn con chip. Ngươi phải có con đường đặc thù mới được, yên tâm đi, để nó với thi thể Kevin cùng nhau trở về, ta tìm người có thể hoàn toàn tin tưởng."
"Vậy để chúng đi cùng nhau đi." Lưu Diệp do dự một chút, gật gật đầu, mang Cchip lên phi cơ, là chuyện không thể nào, ai biết có người của "trung tâm" đứng canh ở trạm kiểm soát hay không, đến lúc đó bị phát hiện, mặc dù không sợ dối phương nhưng thân phận cũng sẽ bị lộ.
Cho nên cách của Dương Minh vẫn ổn thoả hơn. Hiện tại, Lưu Diệp đã có một loại tín nhiệm tuyệt đối với Dương Minh, Dương Minh nói gì, hắn cũng sẽ tin tưởng.
"Được rồi, quyết định vậy đi. Ngươi báo kết quả với cấp trên một chút, sau đó chúng ta chuẩn bị trở về nước. Thời gian dạo chơi bên này lâu quá rồi, ta có chút nhớ nhà rôi." Dương Minh gật đầu phân phó.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1657


Báo Lỗi Truyện
Chương 1657/2205