Chương 165: Mộng Nghiên nghiêm túc


Hai người đi vào một cửa hàng bán điện thoại, ngoài cửa có mấy nhân viên tiếp thị nhét tờ quảng cáo vài tay hai người.
"Xem một chút, điện thoại di động Rope giá cả phải chăng"
"Goldset điện thoại di động mới nhất"
Dương Minh và Trần Mộng Nghiên nhìn nhau cười. Bây giờ đúng là thời gian đại học khai giảng, các công ty điện thoại không bỏ qua cơ hội này.
"Mua hãng nào?" Dương Minh cầm tờ quảng cáo hỏi.
"A. mình không biết, hay trước hết mua máy đơn giản đã, mua máy giống như Dương Minh nhé?" Trần Mộng Nghiên hỏi. Thực ra Trần Mộng Nghiên cũng không mang theo bao nhiêu tiền. Hôm nay chỉ mang theo năm trăm đồng, vốn định mua hai bộ quần áo, không định mua điện thoại di động.
"Như vậy sao được, mua máy có chụp ảnh và nghe Mp4 nhé?" Dương Minh biết trong trường, dùng điện thoại di động ít nhiều thể hiện thân phận. Người cầm điện thoại di động đểu, người khác ngoài mặt không nói gì, nhưng trong lòng nhất định là khinh bỉ ngươi. Thậm chí có người như bà chị họ Dương Lệ, trực tiếp khinh bỉ người ta ra mặt. Da mặt Dương Minh dày thì còn được, ta thích ta làm, căn bản không để ý đến suy nghĩ của người khác. Nhưng Trần Mộng Nghiên là một cô bé, da mặt không thể dày như hắn.
Nhất là ở thời đại ham muốn hưởng thụ vật chất này, hắn cũng không muốn Trần Mộng Nghiên bị người khác xem thường. Có người có thể nói Dương Minh là lo sợ đâu đâu. Nhưng xã hội bây giờ đúng là như vậy.
"Không cần, mình cũng không dùng tới, hơn nữa mình muốn dùng cái giống bạn." Trần Mộng Nghiên lắc đầu nói.
"Vậy cũng được" Những lời này làm Dương Minh vui mừng, nắm tay Trần Mộng Nghiên đi tới quầy hàng của Nokia. Nhân viên bán hàng thấy Dương Minh và Trần Mộng Nghiên đều ăn mặc đồng phục học sinh, vì vậy trực tiếp đưa ra mấy loại máy giá rẻ. Trong đó cũng có máy 1200, giá điện thoại di động ở Tùng Giang rẻ hơn Vân Nam một ít.
Máy 1200 này chỉ có hai trăm mười tám đồng, còn tặng một thẻ điện thoại ba mươi đồng.
Trần Mộng Nghiên chọn màu trắng, lúc thanh toán, Dương Minh trực tiếp trả tiền. Điều này làm Trần Mộng Nghiên nhíu mày, không có vẻ cao hứng như lần trước Dương Minh mua quà tặng nàng.
Thử xong điện thoại, Trần Mộng Nghiên nhét hộp vào ba lô, điện thoại di động thì nhét vào trong túi quần.
"Làm sao vậy? Mộng Nghiên, sao bạn lại mất hứng?" Dương Minh cũng cảm thấy Trần Mộng Nghiên có chút không đúng.
"Dương Minh, quan hệ giữa hai chúng ta là gì?" Trần Mộng Nghiên do dự một lát rồi hỏi.
"Quan hệ gì?" Dương Minh sửng sốt. Chẳng lẽ Trần Mộng Nghiên cảm thấy quan hệ giữa mình và cô ấy vẫn chưa chính thức nên không thể nhận món quá quý giá sao?" Hai ta. là. bạn tốt?" Dương Minh lắp bắp, thử dò xét.
"Dương Minh." Trần Mộng Nghiên tức giận trừng mắt nhìn Dương Minh một cái: "Bạn có phải muốn làm mình tức không?"
"Mộng Nghiên, bạn nói gì vậy?" Dương Minh cũng không biết Trần Mộng Nghiên có ý gì, nên hỏi.
"Được, Dương Minh, mình hỏi bạn. Hai ta học cùng nhau nhiều năm như vậy, có ai chưa biết nhau chứ" Trần Mộng Nghiên nghiêm khắc nói: "Điều kiện nhà bạn như thế nào, mình hiểu rất rõ. Mà quan hệ giữa hai chúng ta bây giờ, không cần mình nói. Bạn cũng nên hiểu. Bạn còn cần phải như vậy sao?"
"Mình thế nào." Dương Minh nghẹn lời không nói được. Nghe Trần Mộng Nghiên nói không đầu không đuôi, cảm thấy khó hiểu.
"Ý mình là, giữa hai ta đâu cần khách khí như vậy. Mình không hy vọng bạn cầm tiền của bố mẹ tiêu pha như vậy" Trần Mộng Nghiên nghiêm túc nói: "Mình không phải đứa con gái ngại nghèo yêu giàu, hy vọng bàn có thể hiểu được điều này"
"Hả?" Dương Minh nghe xong dở khóc dở cười, nhưng trong lòng rất cảm động. Lời nói này của Trần Mộng Nghiên làm Dương Minh cảm thấy được mình có thể tìm được cô gái như vậy là may mắn của mình. Trần Mộng Nghiên tưởng rằng tiền này là tiền của bố mẹ, nên mới nói như vậy. Dương Minh cảm thấy nên nói với Trần Mộng Nghiên một chút về tình hình kinh tế của bản thân.
"Mộng Nghiên, tiền mua điện thoại di động cho bạn không phải tiền của bố mẹ. Bạn hiểu lầm rồi" Dương Minh giải thích: "Thực ra kỳ nghỉ này mình vẫn đi làm thuê, đây là lý do mà thời gian qua mình hay bận. Nếu không mình đã thường xuyên hẹn bạn đi chơi" .
Trần Mộng Nghiên sửng sốt nói: "Làm thuê, thật hay giả?" Thời gian qua, Trần Mộng Nghiên đã hết khúc mắc, chuẩn bị toàn tâm toàn ý yêu Dương Minh. Nhưng Dương Minh cũng không chủ động như lúc còn đi học, toàn là mình gọi điện cho hắn.
Điều này làm cho Mộng Nghiên hơi tức. Bây giờ nghe Dương Minh giải thích, cũng có thể hắn đi làm thuê, vậy mình trách lầm hắn rồi.
Dương Minh nói những lúc mình ở bên Lam Lăng không có thời gian đi với Trần Mộng Nghiên thành mình đi làm thuê. Dương Minh cũng cảm thấy mình hơi vô sỉ, nhưng không thể không làm như vậy.
"Đương nhiên là thật" Dương Minh nói: "Thời gian trước mình không phải cùng Trương Tân đi Vân Nam sao. Mình phát hiện mình rất có năng lực về giám định ngọc, cho nên sau khi về chú Trương yêu cầu mình đến công ty chú ấy làm. Tháng trước mình được tám ngàn đó" Dương Minh nói lại những gì đã nói với bố mẹ ra.
"Cái gì? Tám ngàn?" Trần Mộng Nghiên cũng rất kinh ngạc: "Sao lại nhiều như vậy?"
"Hắc hắc, ba nghìn là tiền lương cơ bản, năm nghìn là tiền thưởng. Đưa cho bố mẹ một phần. Vốn định đưa hết, nhưng mẹ bảo dành lại ít tiền mua đồ cho Mộng Nghiên" Dương Minh cười nói.
"Đáng ghét, sao bạn không nói sớm. Hại người ta nói ra như vậy" Trần Mộng Nghiên e thẹn nói.
"Có gì đâu, bạn không nói, mình sao biết Mộng Nghiên là một cô gái tốt" Dương Minh cầm tay Trần Mộng Nghiên: "Mình sau khi đi học có thể đến công ty chú Trương làm thêm. Việc này không cần hôm nào cũng phải đến"
"Chỉ cần không ảnh hưởng đến việc học, mình không có ý kiến gì. Nhưng sao Chú Trương lại cho Dương Minh nhiều tiền như vậy?" Bố Trần Mộng Nghiên là công chức, hàng tháng cũng chỉ có ba nghìn tiền lương. Mẹ là quản lý doanh nghiệp, mỗi tháng được hơn một vạn. Tiền lương của Dương Minh có phải hơi cao không?
"Từng này có gì mà nhiều, rất nhiều người còn được nhiều hơn mình. Hơn nữa mình không phải đã nói, tiền lương của mình mới có ba nghìn, năm nghìn là tiền thưởng mà" Dương Minh giải thích.
Trần Mộng Nghiên lè lưỡi, ngoan ngoãn. Rất nhiều sinh viên đại học sau khi tốt nghiệp cũng không được đãi ngộ như vậy. Dương Minh thì giỏi, còn chưa vào đại học, đã có được một công việc lương cao như vậy. Chẳng qua, càng nhiều hơn là hưng phấn. Có cô gái nào không hy vọng bạn trai mình là người có năng lực chứ.
"Vậy bạn không được tiêu loạn, sau này phải tiết kiệm, biết không" Trần Mộng Nghiên dặn dò.
"Ha ha, chưa gả cho mình mà đã bắt đầu nắm quyền quản kinh tế rồi à?" Dương Minh trêu chọc.
"Nói gì đó. Không thèm để ý đến bạn" Trần Mộng Nghiên xấu hổ: "Mình vì tốt cho bạn. Hừ, vậy để mặc bạn"
"Yên tâm đi, đây chỉ mới là bắt đầu. Mình nghĩ về sau nhất định sẽ có thành tựu lớn hơn nữa" Từng đó tự tin Dương Minh luôn có. Đến hôm nay, dị năng của mình mới dùng để chọn đá, có phải quá lãng phí không?
"Ừm, mình tin bạn" Trần Mộng Nghiên gật đầu: "Chẳng qua, bạn đã có tiền vậy hôm nay mình sẽ không khách khí tiêu đó"
"Sẵn sàng" Dương Minh ra vẻ giàu có.
"Bạn ngốc quá, người ta tiêu tiền của mình còn cao hứng như vậy" Trần Mộng Nghiên nhìn bộ dạng của Dương Minh mà có chút buồn cười.
"Vậy phải xem đó là ai. Nếu là Triệu Tư Tư, mình không đồng ý" Dương Minh cũng cười nói.
"Triệu Tư Tư còn cần bạn à? Vậy Trương Tân để làm gì?" Trần Mộng Nghiên trừng mắt nhìn Dương Minh một cái.
Mặc dù quan hệ của hai người coi như đã xác định. Nhưng Trần Mộng Nghiên bị Dương Minh nắm tay vẫn có chút khẩn trương. Cảm giác này, cả đời người không có được mấy lần.
Đây là một cảm giác không thể nào tả nổi. Còn hơn lúc nam nữ ở trên giường rất nhiều lần.
"Chúng ta sang cửa hàng kia xem nhé?" Trần Mộng Nghiên chỉ vào một cửa hàng đại lý Vyse cách đó không xa nói.
Đừng tưởng rằng các đôi yêu nhau khi đi mua sắm sẽ vào cửa hàng Armani. đó chỉ có trong tiểu thuyết YY, hoặc một ít người đặc biệt giàu có mà thôi. Hầu hết sinh viên lựa chọn các cửa hàng quần áo bình dân như Vyse, TangShi.
"Được" Dương Minh cũng đang chuẩn bị mua hai bộ quần áo.
"Dương Minh, bạn cảm thấy cái này thế nào?" Trần Mộng Nghiên đột nhiên hỏi.
Dương Minh nhìn theo tay Trần Mộng Nghiên chỉ, thì ra là một bộ áo sơ mi đôi, trông khá đáng yêu: "Được đó, hay là thử xem sao?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #165


Báo Lỗi Truyện
Chương 165/2205