Chương 1641: Cắt nhượng lợi ích


"Ngươi rất thức thời nha. " Dương Minh nhận thấy thái độ của Ước Thản Tư cũng không tệ lắm nên dứt khoát không chèn ép hắn: "Ngồi xuống nói chuyện."
"Cám ơn Dương tiên sinh. " Ước Thản Tư gật gật đầu, ngồi xuống.
"Khắc Lạp Tư đã chết rồi. Hắn là ai, hay do ai sai khiến tới đối với ta không quan trọng, mà ta cũng không muốn biết. " Dương Minh nhìn thoáng qua Ước Thản Tư: "Hiện tại, chúng ta chỉ nói đến vấn đề của gia tộc South City."
Ước Thản Tư nghe Dương Minh nói xong liền thở phào nhẹ nhõm. Hắn sợ nhất Dương Minh truy vấn nội tình chuyện Khắc Lạp Tư, muốn biết người này do ai giới thiệu thì ôi thôi, chuyện này quả thật thật sự làm khó cho Ước Thản Tư, chuyện tình của Elise tiểu thư không thể tùy tiện nói ra ngoài. Nếu như Dương Minh hỏi. hắn chỉ có thể chịu chết chứ nhất quyết không nói. Nhưng Dương Minh không truy vấn chuyện này, tất nhiên Ước Thản Tư mừng rỡ hết cỡ, ngu sao mà còn muốn đề cập tới.
"Cám ơn Dương tiên sinh. " Đồng dạng một câu, nhưng lúc trước Ước Thản Tư nói ra do áp lực của Dương Minh bức bách nên hắn phải cẩn thận cung cung kính kính, nhưng lời hiện tại này là phát ra từ nội tâm. Hắn cảm thấy ý chí Dương Minh chân chín rộng lớn, quả là quân tử, không hề tính toán chi li chút chuyện nhỏ nhặt này.
"Được rồi." Dương Minh khoát tay, thản nhiên nói: "Ngươi đừng tưởng chuyện này có thể dễ dàng được bỏ qua."
"Vâng. Tôi biết, tất nhiên là biết. " Ước Thản Tư gật gật đầu, vội vàng nói.
"Chuyện Khăc Lạp Tư ta không truy cứu, nhưng chuyện của gia tộc các ngươi thì chưa xong đâu." Dương Minh nói: "Ngươi thấy, hiện tại gia tộc Douglas cũng coi như hòa hợp với ta. Nhưng ngươi có biết đã xảy ra chuyện gì không, chính là bỏ rất nhiều đại giới (DG: Lợi ích đấy) à."
"Tại hạ xin rửa tai lắng nghe. " Ước Thản Tư trong lòng hơi sửng sờ, nhưng ngay sau đó đã nghĩ thông suốt. Không trách được. ai ngờ quan hệ giữa gia tộc Douglas và Dương Minh tựa hồ trông rất hòa hợp, nhưng hóa ra phải xuất đại giới (DG:trả giá) nhiều nhiều.
Lúc trước Dương Minh có mâu thuẫn với gia tộc Lancer cũng vì gia tộc Douglas dựng nên. Dương Minh tiêu diệt gia tộc Lancer, nhưng tương đối thân cận với gia tộc Douglas, điều này làm cho Ước Thản Tư hết sức bất ngờ. Bất quá gia tộc Douglas này cũng rất thông minh a, cũng coi như bọn họ có vận khí tốt, biết quyết đinh thật nhanh nên cũng không có chết. Thật là phúc lớn mạng lớn.
"Nhường lại tất cả các khách sạn của gia tộc Douglas ở Hoa Hạ. " Dương Minh cười cười: "Chuyện này cũng không tính là bí mật, tin rằng ngươi cũng có nghe qua."
"Nga? Lúc trước nghe nói là bị thu mua toàn bộ. nguyên lai. nguyên lai là vậy. " Ước Thản Tư chợt hiểu ra: "Ban đầu tôi còn lấy làm kì việc gia tộc Douglas đem quyền sở hữu khách sạn ở Hoa Hạ bán đi, rõ ràng nghề này kiếm tiền nhiều à. Hơn nữa gia tộc Douglas đang có kế hoạch phát triển khách sạn ở Châu Á sao đột nhiên lại bỏ dở giữa chừng. hóa ra."
Lúc trước Ước Thản Tư cảm thấy việc này có chút kí quái, len lén đi hỏi thăm người của gia tộc Douglas để biết lí do chuyện này, nhưng thành viên trong gia tộc không hé răng lấy nửa lời mà cứ nói đây là kế hoạch phát triển của gia tộc. Cụ thể kế hoạch thế nào thì không biết, không có biện pháp thấy rõ chân tướng nên chỉ có thể tạm tin tưởng lời giải thích của gia tộc Douglas mà thôi.
Lúc này, Ước Thản Tư rốt cuộc cũng hiểu rõ nguyên nhân sản nghiệp khách sạn của gia tộc Douglas ở Hoa Hạ được bán là vì cắt nhượng lợi ích cho người khác. Thủ bút này không thể bảo là không lớn.
"Tôi cũng có thể nhượng lại sản nghiệp của gia tộc chúng tôi ở Hoa Hạ. " Ước Thản Tư hiểu rõ chân tướng theo bản năng nói.
"Nga. " Dương Minh nghe xong hừ một tiếng, từ chối cho ý kiến: "Theo ta biết thì sản nghiệp của gia tộc các ngươi ở Hoa Hạ trừ cái sòng bạc ở Macao kia, còn có cái gì?"
"Cái này. " Ước Thản Tư nhất thời xấu hổ, lúc trước nói ra lời này không phải là đùa bỡn gì. Gia tộc Douglas có thể bỏ ra một chút lợi ích, bọn họ làm được chẳng nhẽ gia tộc South City không thể bỏ ra sao.
Nói như vậy trên thực tế là muốn cho Dương Minh an tâm, nhưng không nghĩ lại phản tác dụng, khiến cho người ta cảm thấy đang bị đùa bỡn. Mặc dù cũng là nhượng lại sản nghiệp ở Hoa Hạ, nhưnggia tộc Douglas nhượng lại quyền sở hữu mấy chục khách sạn, mà hắn nhượng lại chỉ là cái sòng bạc ở Macao. Chênh lệch như thế này không phải là một hay hai lần.
"Dương tiên sinh, ngài là biết đấy, tôi không phải có ý này. Tôi chỉ là muốn cho ngài thấy, gia tộc Douglas có thể làm được, gia tộc South City chúng tôi cũng có thể làm được. Hơn nữa, còn có thể làm tốt hơn. " Ước Thản Tư sợ Dương Minh hiểu lầm, vội vàng giải thích.
"Ta biết. Cho dù ngươi có nghĩ cho ta một cái sòng bạc là xong, ta cũng không tiếp nhận dễ dàng như vậy. " Dương Minh mặt không đổi sắc nói.
"Dương tiên sinh, mới vừa rồi chẳng qua là bề ngoài thôi. Gia tộc South City chúng tôi có thể cho ngài lợi ích nhiều hơn. " Ước Thản Tư nói: "Chúng ta có sản nghiệp kinh doanh ở rất nhiều quốc gia trên toàn cầu, tôi có thể nhượng lại một phần coi như bồi thường cho ngài ."
"Sản nghiệp ở các quốc gia trên thế giới? Ngươi cảm thấy ta có tinh lực chạy ra nước ngoài tiếp quản sản nghiệp của ngươi. " Dương Minh nhún vai: "Nói thực tế một chút ngươi đang ở Macao này đem hai cái sòng bạc cho ta. Ta không ngăn cản ngươi mở lại, nếu ngươi có tiền thì có thể đầu tư,."
Vốn nghe Dương Minh nói đem sòng bạc ở Ma Cao cho hắn, Ước Thản Tư trong lòng căng thẳng không thôi, hai cái sòng bạc ở nơi được gọi là Las Vegas của phương đông là kiếm lợi nhiều nhất sắp bị Dương Minh cầm đi. Sinh ý gia tộc South City sau này khẳng định không tốt lắm. Nhưng nghe Dương Minh nói không hạn chế chuyện bọn họ ở Ma Cao mở lại sòng bạc, Ước Thản Tư thở phào nhẹ nhõm, trong bụng âm thầm cảm kích. Xem ra Dương Minh mà mình tưởng tượng không phải cái loại người kia. Tình cảnh giống nhau, nhưng không đuổi tận giết tuyệt.
Nếu như vậy thì cái điều kiện này của Dương Minh không tính là quá phận trái lại rất hợp lý. Chẳng qua đây cũng quá thiếu, chỉ có hai cái sòng bạc mà thôi, so sánh với cái mà gia tộc Douglas bỏ ra kia còn kém rất xa.
Ước Thản Tư cũng không ngu, đại khái đã đoán được Dương Minh còn chưa nói hết, nên nói: "Vâng, Dương tiên sinh, xin ngài nói tiếp."
Dương Minh gật đầu. Đối với ý tứ Ước Thản Tư bây giờ hắn rất hài lòng: "Trừ từng đó ra, còn thêm một phần sản nghiệp nữa."
"Không thành vấn đề, Dương tiên sinh, xin ngài nói tiếp. " Ước Thản Tư gật đầu. Thêm một phần này cũng chỉ có mấy quán rượu cùng hộp đêm, cùng với hai cái sòng bạc lúc trước cộng dồn lại không đáng giá bằng những khách sạn của gia tộc Douglas cho nên Ước Thản Tư biết Dương Minh còn chưa nói hết.
"Thêm khoảng 10 triệu dollar. " Dương Minh nói: "Bao nhiêu đó chắc cũng đủ."

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1641


Báo Lỗi Truyện
Chương 1641/2205