Chương 1640: Gia chủ cứ như học sinh


Điều này đã cho thấy rõ Dương Minh không phải là hạng người ích kỉ, tính toán chi li.
Qua sự tình của gia tộc Douglas cũng có thể nhận ra được Dương Minh là loại người khoan dung độ lượng, nếu không, sao có thể ở trong khách sạn của gia tộc Douglas, có xung đột với gia tộc Douglas sao lại hòa hợp như thế được. Nếu Dương Minh không bỏ qua, thì khó mà tưởng tuợng gia tộc Douglas này sẽ xảy ra chuyện gì.
Lấy tình huống gia tộc Douglas trước đây, cùng với tình huống gia tộc mình bây giờ, cũng tám chín phần tương tự nhau, ƯớcThản Tư tràn ngập lòng tin với cuộc đàm phán cùng Dương Minh. Chỉ cần mình xuống nước, đưa ra một số lợi ích, tin rằng chuyện này có thể giải quyết dễ dàng.
Ước Thản Tư không nhận ra Dương Minh, nhưng nhìn thấy Tam Đặc Đốn đứng dậy nên cũng đoán là Dương Minh trở lại. Nếu không thì ai trong cái thành phố này có thể làm cho Tam Đặc Đốn ân cần như vậy.
Quả nhiên Ước Thản Tư đoán không sai.
Tam Đặc Đốn để lộ thân phận của Dương Minh: "Dương tiên sinh, mừng ngài trở lại. Gia chủ gia tộc South City Ước Thản Tư đã đến, đang chờ diện kiến ngài."
Lúc này Ước Thản Tư cũng đi tới, cố gắng thể hiện vẻ mặt cung kính, nhiệt tình vươn tay chào đón: "Dương tiên sinh, ngài khỏe chứ. Tôi là gia chủ gia tộc South City Ước Thản Tư."
"Oh!. " Dương Minh nhìn Ước Thản Tư một cái, thản nhiên không thèm bắt tay hắn: "Ta trở về phòng tắm rửa, nửa giờ sau tới phòng tìm ta."
Nói xong Dương Minh xoay người sang chỗ khác, trực tiếp theo hướng thang máy đi tới, không thèm nhìn Ước Thản Tư lấy một cái. Trương Tân nhìn Ước Thản Tư một chút, lại nhìn Tam Đặc Đốn, cũng không nói gì, bước nhanh vào thang máy theo Dương Minh.
Tam Đặc Đốn trong lòng thầm nghĩ:" Không biết thái độ ngạo mạn của Dương Minh có chọc giận Ước Thản Tư hay không? Bất kể thế nào, Ước Thản Tư cũng là gia chủ một đại gia tộc nha, ở Âu châu bên kia có địa vị cao cao tại thượng à.
Hôm nay lại bị Dương Minh coi như giẻ rách. cái này đổi lại là ai khác chắc chắn cũng khó chịu trong lòng. Dĩ nhiên đây là dưới tình huống không biết thực lực chân chính của Dương Minh."

Tam Đặc Đốn tự hỏi: "Cho dù Dương Minh làm nhục mình, mình cũng không cảm thấy gì. Nhưng Ước Thản Tư thì sao đây?"
Nghĩ tới đây, Tam Đặc Đốn nhìn về phía Ước Thản Tư, kết quả lại phát hiện trên mặt Ước Thản Tư không lộ ra chút thần sắc khó chịu nào. Vẫn cung cung kính kính, nhún nhường cúi đầu mà nói: "Vâng! Dương tiên sinh, ngài thật là bận rộn. Nửa giờ sau tôi sẽ đến đúng hẹn ."
Tam Đặc Đốn lắc lắc đầu, xem ra mình suy nghĩ quá nhiều, lại lo sợ không đâu rồi. Ước Thản Tư không phải kẻ ngu ngốc, hắn làm sao mà không biết sự lợi của Dương tiên sinh. Nếu như chỉ vì bị Dương Minh xem thường mà tức giận, thì hắn cũng không ở đại sảnh chờ lâu như vậy. Gia chủ một đại gia tộc có thể làm được việc này thì còn có việc gì không làm được đây?
Sau khi vào thang máy, Trương Tân nhịn không được hỏi: "Lão đại, mới vừa rồi lão nhân kia là ai vậy? Nghe nói là gia chủ gia tộc South City hả?"
"Uhm. Sòng bạc South City chính là sản nghiệp của bọn họ, bất quá chỉ là một sản nghiệp nho nhỏ mà thôi. " Dương Minh gật đầu nói: "Lão già này mà không cấp cho hắn một chút màu sắc, thì hắn cũng không biết "thiên nam địa bắc" đâu."
"Ách. " Trương Tân kinh hãi vô cùng. Mặc dù không biết gia chủ gia tộc South City có thân phận như thế nào, nhưng nếu có thể xưng là gia chủ thêm việc Dương Minh nói thì khẳng định gia chủ này không tầm thường rồi. Nhân vật như thế mà bị Dương Minh xem như trẻ con thế này lại không có nửa câu oán hận thì cũng chỉ có hai khả năng thôi.
Một là người này tính tình cực ôn hòa, nhưng điểm này Trương Tân tin chắc? Làm một đại nhân vật cao cao tại thượng, tính tình mà tốt như vậy, nói ra éo ai tin à.
Khả năng còn lại chắc là giận mà không dám nói gì. Lão đại thực sự quá cường hãn, hắn căn bản không thể phản kháng. Ừ.Dĩ nhiên, khả năng có thể xảy ra cao hơn một chút.
"Không cần lo cho hắn. Về nghỉ ngơi cho tốt đi, ta đi xử lý người này chút. ", Dương Minh vỗ vỗ vai Trương Tân: "Không phải ngươi muốn xem xe sao? Lên net xem chút đi."
Trương Tân cũng biết, Dương Minh không muốn mình tham dự những loại chuyện này nhiều. Dù sao những chuyện này không phải là chuyện tốt lành gì, Dương Minh có thể xử lý, nhưng mình thì lại bất lực.
Trở về phòng, Dương Minh tắm cho sạch sẽ, xem TV, thưởng thức một ly coffee, sau đó mới chậm rãi tới cửa phòng.
Làm xong mấy chuyện này thật là lãng phí thời gian, nửa tiếng cũng qua lâu rồi.
Dương Minh mở cửa phòng ra, thấy Ước Thản Tư đang cung kính đứng cách cửa phòng mình không xa, hiển nhiên đã tới đã lâu rồi, nhưng không dám gõ cửa quấy rầy.
"Vào đi. " Dương Minh thấy thái độ của Ước Thản Tư cũng tạm hài lòng. Đây là cửa ải đầu, coi như hắn qua được rồi. Nếu Ước Thản Tư thức thời . thì mình cũng nên buông tha cho gia tộc South City một chút, dĩ nhiên đây hết thảy phải xem thái độ của Ước Thản Tư đã.
"Vâng, Dương tiên sinh. " Ước Thản Tư gật đầu, cẩn thận theo sau Dương Minh vào phòng. Bất quá thời điểm đi tới cửa dừng lại tại đó: "Dương tiên sinh, có cần cởi giày ra không ?"
"Không cần. " Dương Minh khoát tay nói: "Đây không phải là nhà của ta, không cần thiết."
"Vâng. " Ước Thản Tư lúc này mới mang giày bước vào phòng của Dương Minh, nhưng lại không dám ngồi trên ghế sa lon, kính cẩn đứng một bên.
Dương Minh cũng không để ý phản ứng của hắn, xoay người vào phòng của mình. Qua một lúc lâu, mới bưng coffee ra, thấy Ước Thản Tư vẫn đứng ở đó, Dương Minh cười nhạt, cũng là làm khó lão đầu này rồi.
"Ngồi đi. " Dương Minh giơ giơ ly coffee, ý bảo Ước Thản Tư có thể ngồi xuống.
Ước Thản Tư lúc này mới cẩn thận ngồi trên ghế sa lon trong phòng khách, bất quá cũng không dám ngồi thực, mà ngồi nửa cái mông ở trên ghế sa lon, lưng thẳng giống học sinh đang lên lớp.
"Uống coffee không?!" Dương Minh nhàn nhạt hỏi.
"Cảm ơn, không cần phiền ngài. . " Ước Thản Tư không dám uống, hắn hiểu được Dương Minh khách khí một chút mà thôi, không phải cấp coffee cho mà uống.
"Được, đã như vậy ta cũng không nói nhiều nữa. " Cũng không còn sớm, Dương Minh không muốn dài dòng, lòng thòng với Ước Thản Tư: "Trực tiếp vào vấn đề chính đi."
"Dương tiên sinh, thật sự xin lỗi. " Ước Thản Tư đứng dậy, bái Dương Minh một cái, sau đó nói: "Trước đây mạo phạm, xin được ngài tha thứ. Chuyện tình Đoạn Đầu bang không phải do tôi mà là Uygur tự tiện chủ trương. Bất quá làm gia chủ, tôi nguyện ý gánh chịu hết thảy trách nhiệm, mong Dương tiên sinh trách phạt."

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1640


Báo Lỗi Truyện
Chương 1640/2205