Chương 164: Hẹn Mộng Nghiên


Dương Minh nghe mẹ nói xong, toát mồ hôi, mình thực sự khó coi thế sao? Chẳng qua nhớ đến Tôn Khiết nhìn mình như một thằng em trai, Dương Minh cảm thấy quần áo của mình hình như là hơi lạc hậu.
Đây cũng là nguyên nhân mà hôm qua Quách Kiện Siêu không coi trọng Dương Minh. Một tên côn đồ mặc đồng phục học sinh, ngưu đến đâu cũng không ngưu được.
Chỉ là sao mẹ lại đột nhiên nhắc đến Trần Mộng Nghiên nhỉ? Mai Dương Minh đã hẹn với Lam Lăng rồi mà.
"Mẹ, mai Trần Mộng Nghiên không chắc đã rảnh, để hôm khác đi ạ" Dương Minh thoái thác.
"Không rảnh, sao lại không rảnh, mẹ đã nói chuyện với nó mà" Dương Mẫu cười ha hả nói.
"A? Hẹn rồi ạ? Có ý gì ạ?" Dương Minh có chút khó hiểu.
"Vừa nãy Trần Mộng Nghiên gọi điện đến tìm con. Sau đó mẹ hỏi nó mai có rảnh không. Nó nói có thời gian" Dương Mẫu nói.
Trời ạ. Dương Minh dở khóc dở cười, xem ra mẹ thực sự muốn tác hợp mình với Trần Mộng Nghiên rồi. Nhưng mai mình còn có việc mà.
Dương Minh bất đắc dĩ đành phải gọi điện lại cho Trần Mộng Nghiên. Không phải không không muốn đi cùng Trần Mộng Nghiên, hắn còn rất vui nữa là khác. Chỉ là khó thể xử lý quan hệ giữa nàng và Lam Lăng.
Đúng là đời như mộng, mấy tháng trước mình chỉ có thể từ xa xa nhìn ngắm hoa hậu giảng đường Trần Mộng Nghiên. Bây giờ lại thành trái ôm, phải nắm, buồn bã vì quan hệ của các mỹ nữ.
"Alo?" Đầu kia điện thoại truyền đến giọng nói của Trần Mộng Nghiên. Lúc này Trần Mộng Nghiên đang ở phòng khách xem Tv, điện thoại ngay cạnh nàng. Nàng nhìn thấy là số của Dương Minh, vội vàng tiếp lấy.
"Mộng Nghiên, là mình, Dương Minh" Dương Minh thu hồi lại suy nghĩ, nói.
"Ừ, mình biết" Trần Mộng Nghiên đương nhiên biết là Dương Minh, nếu không không thể nào chỉ nói" Alo" Nàng là người rất lễ phép, nhận được điện đều thêm câu: "Chào"
"Cái. ngày mai." Dương Minh thật sự không biết tìm lý do gì để nói với Trần Mộng Nghiên.
"Ha ha, mình không có việc gì, chúng ta gặp nhau ở cổng trường nhé" Trần Mộng Nghiên còn tưởng rằng Dương Minh xấu hổ khi hẹn mình, nên nói ra trước.
"Hả?" Dương Minh không nghĩ tới mình do dự một lát lại có kết quả như vậy. Được rồi, ngày mai mình bồi Trần Mộng Nghiên, tối lại đến chỗ Lam Lăng, cũng chỉ có thể như vậy: "Được rồi, tám giờ sáng mai gặp nhau ở cổng trường"
Nếu đã quyết định, Dương Minh cố gắng cho thời gian sớm lên, như vậy cũng có thể sớm đến chỗ Lam Lăng.
"Được, không gặp không về" Trần Mộng Nghiên vui vẻ ngắt điện, có chút chờ mong cuộc hẹn ước ngày mai.
Ngắt điện thoại, Dương Minh về phòng, đầu tiên là lưu cảnh quay Quách Kiện Siêu vào máy tinhys, sau đó cũng nén lại, đưa vào hộp thư.
Dương Minh nhìn hộp thư của mình không khỏi buồn cười, chỉ chưa đầy một tháng, mình đã nắm trong tay chứng cứ của ba người. Làm xong, Dương Minh bỏ tờ giấy cam đoan vào ngăn kéo dưới cùng. Thực ra thứ này không có tác dụng gì mấy. Sau này Quách Kiện Siêu phản lại hắn là rất hiếm.
Làm xong, sau đó nhắn tin cho Lam Lăng, nói với nàng chắc muộn hắn mới đến được.
Một lát sau, Lam Lăng nhắn tin lại, nói Dương Minh nếu có chuyện thì giải quyết trước, nàng không vội. Điều này làm Dương Minh rất xấu hổ. Mình không ngờ lại lừa Lam Lăng để hẹn Trần Mộng Nghiên.
Hắn không muốn gạt Lam Lăng, nhưng rất khó tưởng tượng nếu như Lam Lăng biết chuyện sẽ có hậu quả gì. Hắn không muốn làm tổn thương Lam Lăng. Đó là một cô gái quá đáng thương, trên đời này bây giờ chỉ còn mỗi mình là người thân của nàng. Dương Minh thật sự không đành lòng làm nàng đau lòng nữa.
Lên mạng đấu địa chủ với" Cô giáo dã man" một chút, Trương Tân nhắn tin nói cho hắn hộ chiếu đã tới, bảo ngày mai đi lấy. Dương Minh đau đầu, sao chuyện gì cũng ngày mai hết vậy, cũng may có thể lấy thay. Trương Tân sau khi biết Dương Minh ngày mai có hẹn với Trần Mộng Nghiên, liền anh dũng đứng ra nhận công việc này.
Thế giới nào có chân tình: "Hôm nay đến đây thôi, mai tôi còn có việc, hôm khác chơi với cô"
Cô giáo dã man: Ngày mai không phải cuối tuần sao, sao lại có chuyện?
Thế giới nào có chân tình: Cuối tuần không có việc được sao? Hẹn với bạn gái đi dạo phố, làm gì không được.
Cô giáo dã man: Phì, nhất định không thể nào là đi với bạn gái.
Thế giới nào có chân tình: Sao lại không thể?
Cô giáo dã man: Cậu là" Thế giới nào có chân tình" , đã nói cậu căn bản không tin vào tình yêu.
Thế giới nào có chân tình: Toát mồ hôi, tên vậy thôi. Vậy chẳng lẽ cô thực sự là cô giáo dã man. Không tranh cãi với cô nữa, tôi out đây.
Cô giáo dã man: 88888.
Sáng hôm sau, Dương Minh đi đến trước cổng trường, Trần Mộng Nghiên còn chưa tới. Đợi khoảng ba phút, Trần Mộng Nghiên từ trên một chiếc xe taxi chạy xuống, chạy đến trước mặt Dương Minh, có chút xấu hổ nói: "Kỳ nghỉ nên ngủ dậy muộn, thiếu chút nữa ngủ quên" Vừa nói còn lè lưỡi, thật đáng yêu.
"Ha ha, không có gì, mình cũng vậy, vừa tới. Hơn nữa còn mấy phút nữa mới đến tám giờ mà, hai ta đều đến sớm" Dương Minh cười nói.
"Coi như cậu biết nói" Trần Mộng Nghiên cao hứng khoác tay Dương Minh. Bây giờ hai người dù ở trước cổng trường cũng không hề e ngại, dù sao đã đến tuổi có thể hợp pháp" Nói chuyện tình yêu"
Ở Trung Quốc là như vậy, cấp ba và đại học có một giới hạn rất rõ ràng. Mày yêu đương ở cấp ba, sẽ bị chỉ trích cho là chuyện không đàng hoàng, yêu sớm. Cho dù là đủ mười tám tuổi cũng không thoát khỏi. Nhưng mày vừa vào đại học, thậm chí chỉ là chuẩn sinh viên, lúc này nói chuyện yêu đương, trong mắt nhà trường, gia đình và giáo viên đều là chuyện hợp tình hợp lý.
Đây là hiện trạng giáo dục bây giờ. Mặc dù rất người biết là không hợp lý, nhưng không ai dám đứng ra chỉ trích.
Cũng bởi vì nguyên nhân này, Dương Minh và Tô Nhã lúc đó mới chỉ có một chút tình cảm đã bị giáo viên và gia đình bóp chết. Thực tế dù có yêu sớm thì chỉ cần giữ chừng mực sẽ không ảnh hưởng đến học tập. Đương nhiên chừng mực này là chỉ về tâm lý, không phải quan hệ giữa hai người. Hai người có thể ôm nhau, thậm chí làm chuyện đó, vấn đề quan trọng là hai người phải có cùng mục tiêu phấn đấu, không thể chỉ đam mê hưởng thụ. Cho nên nói yêu sớm sẽ có hai mặt, cả tích cực và tiêu cực.
Dương Minh và Tô Nhã là tích cực. Bởi vì hai người chủ yếu nói chuyện về việc học. Giáo viên thoáng có lẽ mắt nhắm mắt mở. Nhưng người như Ngô Trì lại cho đó là xấu.
Mà quan hệ giữa Trần Mộng Nghiên và Dương Minh cũng gần như là yêu sớm. Giáo viên Lý chủ nhiệm lớp cũng không phải kẻ ngu, có lẽ nhìn ra cái gì đó. Chẳng qua kết quả của Dương Minh tăng lên quá nhanh, giáo viên Lý không để ý đến chuyện đó. Giáo viên Lý chính là người thoáng, hiểu biết.
Dương Minh đến bây giờ chỉ cảm kích hai giáo viên. Cô đã cãi nhau với chủ nhiệm Kim vì mình, điều này Dương Minh thấy rõ ràng. Dương Minh là người có ân tất báo, hắn quyết định sau này mỗi năm phải đến thăm giáo viên Lý một chút. Người còn lại chính là Triệu Oánh, vừa là bạn, vừa là cô. Dương Minh đối với nàng không chỉ có cảm kích, mà còn có chút tình cảm phức tạp.
Cảm giác của hắn đối với Triệu Oánh, Dương Minh cũng không rõ ràng lắm. Nhưng nếu như có một câu hỏi đặt ra cho hắn: "Nếu như Triệu Oánh và Trần Mộng Nghiên cùng rơi xuống nước, hắn sẽ cứu ai trước. Dương Minh thực sự rất khó trả lời, hắn không biết. Nếu như chỉ có thể cứu một người, vậy chỉ có thể cứu người nào gần mình nhất"
Chỉ là gần đâu không gặp Triệu Oánh, không biết nàng thế nào rồi. Tên Kim Cương kia còn làm phiền nàng không? Nghĩ đến Kim Cương, Dương Minh cảm thấy nhất định phải tìm cơ hội cảnh cáo thằng này, làm cho hắn biết điều. Được rồi, còn có thằng Kim Hỉ Sâm kia. Bây giờ Dương Minh đã tốt nghiệp, phải cho người này một trận.
Trường học khá gần phố buôn bán, đây cũng là nguyên nhân hai người hẹn nhau ở đây, từ trường đi khoảng mười phút là tới.
"Mộng Nghiên, bạn cũng nên mua một chiếc điện thoại di động đi?" Dương Minh nghĩ nghĩ đến việc thông tin, đột nhiên nghĩ ra một vấn đề quan trọng. Hắn không muốn lần nào tìm Trần Mộng Nghiên đều bị bố mẹ nàng vặn hỏi.
"Mua điện thoại di động? Làm gì? Mình bây giờ cũng không cần" Trần Mộng Nghiên kỳ quái hỏi.
Dương Minh đương nhiên không thể nói vì sợ lúc gọi cho nàng thì bị bố mẹ vặn hỏi. Vì vậy giải thích: "Sắp khai giảng rồi, lên đại học, không có điện thoại di động rất bất tiện. Hơn nữa, hai ta tối có thể nhắn tin cho nhau"
"Vậy. mua một cái đi, điện thoại di động bây giờ cũng không đắt" Trần Mộng Nghiên vốn cảm thấy không có cũng không sao. Bây giờ nghe Dương Minh nói thế, mới cảm thấy đúng là nên mua một cái, không vì gì khác mà vì hai người có thể nhắn tin cho nhau.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #164


Báo Lỗi Truyện
Chương 164/2205