Chương 1632: Mày muốn làm gì


Lúc trước, Tam Đặc Đốn vẫn còn sợ Dương Minh có điều gì bất mãn. Dù sao mình cũng từng đắc tội với Dương Minh. Mặc dù Dương Minh không biểu hiện ra ngoài, nhưng không có nghĩa trong lòng không có. Bây giờ nghe thấy Dương Minh nói vậy, Tam Đặc Đốn hưng phấn tột đỉnh. Hắn thầm tinh toán:"Một lát có thời gian, trước tiên phải đem chuyện này cấp tốc hồi báo cho gia chủ mới được."
"Dương tiên sinh, xe đã chuẩn bị xong, đang đậu ở trước cửa khách sạn. " Tam Đặc Đốn vừa tới chỗ Dương Minh liền báo.
"Ukm!"
Dương Minh cùng Trương Tân đi theo Tam Đặc Đốn vào thang máy.
"Dương tiên sinh. Buổi tối thời gian gấp gáp. cũng chỉ có thể chuẩn bị được chiếc này thôi. Ngài nhìn xem có thích hay … Ách " Tam Đặc Đốn dẫn Dương Minh tới cửa, sau đó cẩn thận nói: "Ngài nhìn xem, nếu như không vừa ý, tôi đổi lại ngay…"
Dương Minh thì không yêu cầu nhiều như vây. Có xe chạy là tốt rồi còn muốn gì nữa!
Vừa ra khỏi đại sảnh khách sạn.
"Oát?!" Dương Minh sửng sốt : "Xe thể thao?!"
Trước cửa khách sạn rõ ràng là một chiếc Porsche mui trần. Hàng hiếm của năm nha, Dương Minh đã từng gặp qua rồi. Không nghĩ tới Tam Đặc Đốn chuẩn bị chiếc này.
"Sao vậy Dương tiên sinh, ngài không thích ư?. " Tam Đặc Đốn nhìn thần sắc ngạc nhiên của Dương Minh, trong lòng căng thẳng. Thầm mắng mình chắc làm sai chỗ nào rồi ? Hay là Dương tiên sinh không thích loại xe phong cách thể thao này?
Nhưng Dương tiên sinh còn rất trẻ a! Buổi tối vừa đi chơi vừa cua gái .v.v. Chạy xe phong cách mới đỉnh chứ? Chẳng lẽ lại chuẩn bị một chiếc Rolls-Royce hay Toyota?!
--------
Vốn Dương Minh muốn bảo Tam Đặc Đốn đổi lại chiếc khác. bất quá thấy ánh mắt "thèm muốn chết" của Trương Tân, Dương Minh lắc đầu cười khổ.
Dương Minh đột nhiên nhận thấy mình thật sự già đi một chút rồi. Đổi lại là trước kia, có thể có một chiếc xe thể thao phong cách như vậy, khẳng định sẽ hưng phấn giống Trương Tân thôi.
Nhưng hiện tại Dương Minh không thích cái loại xe khoa trương này, ngược lại thích loại đơn giản một chút.
Xem ra phải điều chỉnh tâm tình một chút. Mình cũng chưa có già nha, rất chi là trẻ mà lại đi thích đồ cổ. Dương Minh cười khổ. Nếu sự tình ở Vân Nam chấm dứt, chắc mình có thể trở lại cuộc sống thanh niên trước kia.
------------
"À! Không có gì. " Nghĩ tới đây, Dương Minh lắc đầu: "Xe thể thao thì thể thao, chạy cũng được."
Lúc này Tam Đặc Đốn mới thở phào nhẹ nhõm, đem chìa khóa giao cho Dương Minh: "Dương tiên sinh đây là xe của ngài. Đua xe bị bắt cũng không sao, đâm xe hỏng cũng được, chỉ cần ngài không bị sao là tốt rồi."
"Ân! Ta biết rồi. " Dương Minh tiện tay ném chìa khóa cho Trương Tân: "Ngươi lái xe đi."
"Tôi ư? Lão đại, tôi biết anh đối với tôi tốt nhất. " Trương Tân hưng phấn, cầm được chìa khóa liền nhảy lên xe.
"Đi vào đi, không cần chờ! Không biết ta về khi nào đâu." Dương Minh phân phó Tam Đặc Đốn : "Đúng rồi, nếu gia chủ gia tộc South City Ước Thản Tư tới thì cứ bảo hắn ở trong đại sảnh chờ ta."
"A! Vâng." Tam Đặc Đốn đổ mồ hôi hột! Ước Thản Tư là gia chủ gia tộc South City nha, Dương tiên sinh lại để cho hắn ngồi trong đại sảnh khách sạn chờ ? Điều này. Ước Thản Tư sao mà chịu nổi? Nếu người khác mà biết, chắc sợ chết khiếp mất?
Bất quá đây là Dương Minh bảo, Tam Đặc Đốn tự nhiên sẽ chờ Ước Thản Tư tới rồi truyền đạt cho hắn. Hắn đợi hay không đợi thì kệ xác hắn, không liên quan đến mình.
Dương Minh vào ngồi chỗ tay lái phụ, Trương Tân khởi động xe. Thanh âm xe nổ rền vang. mặt Trương Tân lộ ra thần sắc hưng phấn cùng thỏa mãn: "Xe này quá ngưu a, nếu tôi có một chiếc thật là tốt a!"
"Về nhà rồi cho ngươi một chiếc. " Dương Minh thản nhiên nói.
"Tốt. Ân! Lão đại nói thiệt hay giả thế? Anh cho tôi một chiếc? Không có nói đùa nha ? Xe này hơn ba trăm vạn à. " Trương Tân sợ hết hồn.
"Này, ta rảnh lắm sao mà đi nói giỡn với ngươi ? " Dương Minh cười cười: "Lấy tài lực công ty châu báu mà mua không được à."
Dương Minh phải đi Vân Nam. Hảo huynh đệ Trương Tân nếu thích con xe này, tất nhiên mình sẽ cho hắn một chiếc.
Nghĩ lại thời điểm không có tiền. thuê xe để tới nhà Trương Tân đều là Trương Tân trả tiền cho. khiến Dương Minh rất cảm động. Hiện tại đã có năng lực, một chiếc xe như thế này căn bản Dương Minh không để vào mắt. Trương Tân thích, mình thành toàn cho hắn.
"Hắc hắc! Đây không phải là tiền công sao, tôi không dám động vào đâu. " Trương Tân cũng biết phân biệt nặng nhẹ.
Mặc dù chẳng phân biệt ta ngươi với Dương Minh, nhưng tiền công ty hắn không dám tùy tiện.
"Sau này cũng là của ngươi thôi. " Dương Minh cười cười.
"Lão đại, chúng ta đi chỗ nào đây? Nơi này tôi đâu có quen thuộc a. " Đi một chốc Trương Tân mới phát giác nơi này không phải là Tùng Giang mà là Ma Cao.
"Cứ lái đi, ta cũng có quen đâu. " Dương Minh tùy tiện nói: "Đường xá ở Ma Cao cơ hồ không có kẹt xe đâu, ngươi làm gì mà lo lạc đường ."
Trương Tân vừa nghe, bắt đầu tăng tốc, chạy loạn ở trên đường, quay vòng vòng lên. Dù sao bây giờ cũng là ban đêm.
"Lão đại nhìn bên kia kìa, Jet- Night Club, là quán ăn đêm nổi tiếng ở Ma Cao đó. " Trương Tân chỉ chỉ cái bảng hiệu cách đó không xa hưng phấn nói: "Trước kia nhìn thấy trên mạng, rất nhiều ca sĩ cùng đại minh tinh cũng thích tới nơi đó."
"Ồ? " Dương Minh cơ hồ chưa nghe nói qua cái tên Jet- Night Club : "Tới đi."
"OK! Tôi tìm chỗ dừng xe " Trương Tân nhìn ven đường, xung quanh chỗ đậu xe, thật là khó tìm ra. Jet-Night Club này thật là "hot" a, chỗ đậu xe cũng không có.
"Tôi xuống tìm chút. " Trương Tân bất đắc dĩ xuống xe, ngó trước ngó sau tìm chỗ đậu xe.
Trương Tân xuống xe, Dương Minh cũng xuống theo. Mặc dù ngồi trong xe có thể dùng dị năng để tìm. Nhưng cái chuyện cỏn con này mà cũng dùng dị năng thì lệ thuộc vào nó quá nhiều rồi.
----------------------
"Hai người kia phía trước, mau tránh ra."
Dương Minh vừa mới xuống xe, kinh ngạc khi nghe tiếng quát tháo đàng sau. Xoay đầu lại thì thấy hai người hướng bên mình chạy tới. Phía trước là một nam nhân khoảng hơn ba mươi tuổi. đuổi theo hắn cũng là một nam nhân ước chừng hai mươi, thoạt nhìn vô cùng trẻ.
Nam nhân phía sau thấy Dương Minh cùng Trương Tân đang sững sờ, phải lên tiếng nhắc nhở lần nữa: "Mau tránh ra, hắn chính là phần tử nguy hiểm, đừng tới gần."
Phần tử nguy hiểm? Chẳng lẽ là kẻ ác bị dí?
Bất quá nhìn không giống a. Mặc dù nam nhân phía sau kia dùng Anh ngữ rất chuẩn nhưng khiến cho Dương Minh kỳ quái chính là hai người rõ ràng là người Á Châu.
Mặc dù ở Ma Cao người Á Châu xuất hiện không ít, nhưng hai người Á Châu đuổi nhau thì có chút kỳ quái à.
Không đợi Dương Minh cẩn thận suy nghĩ quan hệ giữa hai người, nam nhân hơn ba mươi tuổi chạy phía trước đã gây nên một cú shock. nhảy thẳng lên chiếc Porsche của Dương Minh. Nhìn thoáng qua không có chìa khóa xe, nam nhân kia nhất cử oanh động, trực tiếp đập vỡ tầng bảo vệ khóa xe, sau đó đánh lửa để khởi động.
"Mẹ nó! Chán sống chắc!" Dương Minh nhìn hành động nam nhân này, tức điên lên.
Mặc dù xe này không thuộc quyền sở hữu, nhưng Dương Minh mượn dùng. bị đập phá như thế này mà không ức chế mới là lạ.
Trương Tân cũng nhìn thấy động tác của nam nhân kia, cũng mang vẻ mặt ngạc nhiên cùng đau đớn nhìn chiếc xe, nói không ra lời.
"Dkm! Mày muốn làm gì? " Dương Minh liền nhảy lên xe, túm cổ áo nam nhân kia. Dương Minh chẳng quản lý do vì sao người phía sau đuổi theo hắn nữa, nhưng không thể không quản xe của mình bị đập.
Làm trò trước mặt mình, đập xe mình, Dương Minh cũng hết chỗ nói. Mẹ nó! sao mà có mấy thằng bệnh thế này?
Cho dù không biết mình là ai, nhưng mình còn đang ở bên cạnh chiếc xe, thằng khốn này cũng dám đập?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1632


Báo Lỗi Truyện
Chương 1632/2205