Chương 1628: Tuyệt vọng


Lão Lange sững người, tưởng rằng Dương Minh nguyền rủa Phi Xa bang của hắn sẽ bị tiêu diệt, chỉ còn lại có hai đại bang phái, cười lạnh một tiếng:
"Tiểu tử, muốn chết sao? Mấy người các ngươi lập tức xử lý đi, nói nhiều đau não."
"Vâng! Thủ lĩnh!"
Tứ đại bạch kim sớm đã muốn được động thủ. Tên gần nhất lại đã kích động đến mức không chịu được, trên mặt lộ vẻ phấn khích như sắp "ra" đến nơi.
Tên đứng xa nhất thì mặt tuyệt không có chút biểu hiện nào, gần đây hắn đang tu luyện tâm pháp hiện đã đạt tới trình độ muốn "xuất" mà tuyệt không để lộ chút biểu hiện nào trên mặt, tựa hồ xem Dương Minh không đáng giá để động tay chân.
Dương Minh thản nhiên nhìn mình bị vây bởi tứ đại bạch kim đả thủ. Bỗng tay khẽ động, bốn cây phi châm bắn ra, vô thanh vô tức vào trong cơ thể bốn người.
Hành động của Dương Minh diễn ra cực kì nhanh, đạt tới vận tốc ánh sáng rồi nên không ai có thể trông thấy được.
Bốn người thoáng cái dừng lại tại chỗ, giống như đứng hình.
"Tụi mày làm gì đó? Sao không động thủ?" lão Lange nhìn bốn thủ hạ đột nhiên bất động thì tức giận. Lúc trước hảo hảo đảm bảo, đánh cho đến gần chết, sao đột nhiên lúc này lại không làm gì cả? Mấy thằng này đang nghĩ cái gì thế? Hay là bọn này đang tìm phương thức làm sao đánh cho gần chết mà thôi?
Nhưng qua một lúc lâu, bốn người vẫn đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích, giống như không nghe lão Lange nói gì.
"Mấy người các ngươi xảy ra chuyện gì?!" lão Lange có chút nóng nảy, nhìn Dương Minh phía trước đang nở nụ cười châm chọc, lão Lange cảm thấy thật mất mặt.
"Bọn chúng đang "ngắm gà" đó mà!" Dương Minh cười cười, nhàn nhạt nói.
Lão Lange nhíu nhíu mày, thân thủ của thủ hạ mình sao tệ vậy?
Đang suy nghĩ, chợt một tên ngã xuống đất. Lão Lange sợ hết hồn, vội vàng hỏi: "Ngươi làm sao vậy?"
Hắn chưa kịp xem xét vì sao, thì ba người khác cũng lập tức ngã theo. Lão Lange cả kinh, vội vàng chạy tới thăm dò hơi thở bọn họ, nhưng kinh hãi khi phát hiện bốn người đã tắt thở, không còn động đậy chút nào.
Lão Lange thoáng cái giật mình, trong nháy mắt mồ hôi tuôn đầm đìa, ướt hết cả lưng!
Rốt cuộc đây là chuyện gì? Tứ đại bạch kim đả thủ sao vô thanh vô tức ngã hết trên đất trong nháy mắt vậy?
Chẳng lẽ đột quỵ? Lão Lange cũng biết cái ý nghĩ này không thể nào xảy ra. Nhưng trước mắt, rõ ràng Dương Minh không xuất thủ, bốn thủ của mình lại ngã trên mặt đất, đây là tình huống quái dị gì?
Vốn Lange cùng Sử Lai Đặc lòng đầy hoan hỉ, nhìn lão Lange mang theo tứ đại bạch kim đả thủ tìm đến cửa. Chuẩn bị thưởng thức cảnh Dương Minh bị đánh cho răng rơi đầy đất.
Kết quả chưa đợi Dương Minh bị đánh, bốn thủ hạ lại chết mà không giải thích được!
Trên thế giới chuyện kinh khủng nhất không phải đơn thuần mà chết, kinh khủng nhất chính là không biết vì sao mà chết! Nếu như tứ đại bạch kim đả thủ bị Dương Minh đánh chết, thì lão Lange chỉ hơi khiếp sợ tí ti, tuyệt không tỏ ra thái độ thất thố này…
Nhưng bốn người này căn bản chết mà không biết nguyên nhân, đây mới là nguyên nhân khiến cho hắn sợ hãi!
Mặc dù không biết bốn người này chết như thế nào, nhưng lão Lange cũng không ngu. Nguyên nhân bốn người này chết tuyệt đối có quan hệ tới Dương Minh! Nếu không, Dương Minh cũng không thể bình tĩnh mà nói "bốn người "ngắm gà"!"
Nếu Dương Minh có thể vô thanh vô tức đưa bốn người này lên nóc tủ, như vậy cho mình lên dĩa, cũng không phải chuyện chỉ trong nháy mắt sao?
Nghĩ tới đây, lão Lange cực kì khiếp sợ! Nhìn loại tử vong trong nháy mắt mà không có chút dấu hiệu nào này khiến hắn không biết nên làm gì tiếp. Lẳng lặng nhìn bốn tên thủ hạ theo mình đánh liều hơn nửa đời người cứ như vậy mà ra đi. trong lúc nhất thời, lão Lange cảm khái hàng nghìn hàng vạn lần. Có hối hận, có tức giận, có không cam lòng, nhưng lớn nhất là sợ hãi!
Lúc trước, hắn nghĩ là đem Dương Minh đánh cho răng rơi đầy đất, báo thù cho nhi tử.
Nhưng hiện tại một chút tâm tư hắn cũng không có. vì sợ hãi. Hắn đem Dương Minh so sánh với vũ khí sinh học, thấy còn muốn kinh khủng hơn!
Mà Lange cùng Sử Lai Đặc giờ phút này ngây ngây dại dại! Bọn chúng không cách nào tưởng tượng được tứ đại bạch kim đả thủ trong nháy mắt đồng thời ra đi! Mà tựa hồ Dương Minh không có động thủ!
Sau một khắc sợ hãi khắc sâu vào tâm linh! Lúc trước, Dương Minh nói hạ thủ lưu tình, bọn hắn bây giờ mới hiểu được ý tứ trong lời nói của Dương Minh.
Dương Minh nói bọn họ muốn chết, lúc ấy còn tưởng rằng chỉ nói là nói đùa. Nhưng bây giờ chuyện đó căn bản là sự thật!
"Không cần nhìn nữa, do ta ra tay đấy…" Dương Minh thản nhiên nói: "Ngươi nhìn bọn họ thì bọn họ cũng đã chết rồi, muốn sống cũng không được nữa."
Trừ lão Lange, Lange cùng Sử Lai Đặc khiếp sợ, còn có Trương Tân cùng Tam Đặc Đốn! Dù lúc trước ở sòng bạc,Trương Tân cũng đã chứng kiến qua chuyện Dương Minh dùng đạn giết người, nhưng loại rung động khi đó căn bản không thể so sánh với bây giờ!
Lúc trước, Dương Minh dùng đạn giết người, mặc dù kỹ xảo tương đối ghê gớm, nhưng ném đạn có thể theo thời gian luyện tập là được! Nhất là khi ở trường, Dương Minh biểu diễn ném phi đao, nên có thể ném đạn giết người, cũng không thấy nhiều điều kỳ quái.
Nhưng hiện tại, Dương Minh căn bản không ném đạn, cũng không động thủ, bốn người này vô thanh vô tức ngã trên đất. Trên người ngay cả vết thương cũng không có, chẳng lẽ đây là dùng "ý niệm giết người" trong truyền thuyết? Hoặc là dùng "ánh mắt giết người"?
Trương Tân mặc dù tương đối hiểu rõ Dương Minh, nhưng lúc này cảm giác được, lão đại chính là lão đại, đã đạt đến một cảnh giới để tôn sùng rồi!
Mà Tam Đặc Đốn, càng hơn thế. Đối với việc Dương Minh tiêu diệt hết Đoạn Đầu bang đã cảm thấy khiếp sợ, nhưng tận mắt thấy Dương Minh vô thanh vô tức giết tứ đại bạch kim đả thủ, Tam Đặc Đốn thầm hô may mắn: "May mà mình không đắc tội với Dương Minh, nếu không Dương Minh dùng một cái ánh mắt là có thể giết mình rồi!
Bất quá lão Lange này thật là, lúc trước cũng đã báo cho hắn. Đụng vào Dương Minh thì chết chắc, hắn lại nghe tai này lọt tai kia. Hiện tại thì thôi rồi, bốn thủ hạ đắc lực của hắn đều toi hết rồi, để xem sau này hắn ngưu được nữa hay không. Đoán chừng Phi Xa bang sau này có muốn cũng không ngưu nổi!"

Đoạn Đầu bang bị diệt, tứ đại bạch kim đả thủ Phi xa bang thì die, chỉ còn lại một nhà độc tài. Đến lúc đó chỉ cần hơi có chút thủ đoạn, thì sẽ biến thành đệ nhất đại bang phái tại Ma Cao.
Lão Lange ngơ ngác nhìn bốn thủ hạ của mình chết trên mặt đất, nói không ra lời.
"Ngươi đem theo chỉ 4 tên này tới đây?!" Dương Minh nhìn lão Lange, hỏi.
"Bốn.?" lão Lange có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên.
"Ta còn tưởng rằng ngươi đem tất cả bang chúng trong Phi Xa bang mang đến. Đang suy nghĩ có nên ra tay giải quyết đồng loạt cho đỡ phiền toái."
Dương Minh thở dài nói tiếp: "Dường như là giống Đoạn Đầu bang. Haizz! Lại phải tìm tới tận cửa, phiền toái chết! Hay ngươi gọi điện thoại cho những thủ hạ kia để cho bọn họ chạy tới đây chết tập thể đi."
Lão Lange là người nhạy cảm, nghe ra trong lời nói của Dương Minh có mấy chữ, đó chính là "Đoạn Đầu."
Dương Minh nhắc tới Đoạn Đầu bang, chẳng lẽ Đoạn Đầu bang cũng bị Dương Minh tiêu diệt? Hơn nữa còn là hắn tự mình tới cửa tiêu diệt hết?
Tam Đặc Đốn nhìn bộ dạng thất thần của ông bạn già, bất đắc dĩ lắc đầu. "Sớm biết như thế thì đừng làm? Lúc trước gọi điện thoại nghĩ gì thì hiện tại hối hận có ích chi?"
"Lão Lange, mấy giờ trước Đoạn Đầu bang bị tiêu diệt rồi. " Tam Đặc Đốn thở dài một hơi, giải thích nghi hoặc cho lão Lange nói: "Chính là Dương tiên sinh làm!"
"Cái gì? Đoạn Đầu bang bị diệt? Không thể nào! Không thể nào! Nhiều người như vậy, làm sao bị diệt.?" lão Lange mặc dù mơ hồ đoán được thứ gì, nhưng hắn không muốn tin sự thật này!
Bởi vì sự thật thật sự là quá kinh hãi!
"Ta không tin! Không thể nào, nhất định là các ngươi gạt ta. " vừa nói, lão Lange vừa lấy điện thoại di động ra, quay số; thấp giọng hỏi thăm mấy câu để có được câu trả lời chắc chắn.
"Cách" một tiếng, điện thoại lão Lange rơi trên mặt đất, lão chán nản ngồi bệt xuống đất.
Trong mắt tràn đầy hối hận, sợ hãi cùng tuyệt vọng! Người mà lão Lange gọi điện hỏi có thể xem như một thông linh nhân sĩ. Hắn biết được mấy giờ trước Đoạn Đầu bang đắc tội với một người mà toàn bang bị tiêu diệt.
Lão Lange tin!
Vậy tin tức Tam Đặc Đốn nói lúc trước.
"Người này, người nào chọc vào thì chỉ có chết", đúng là một chút giả dối đều không có.
"Tam Đặc Đốn tiên sinh, làm sao không nói trước cho tôi? Làm sao không nói cho tôi? " Lão Lange tuyệt vọng bò lổm ngổm trên mặt đất, dùng thanh âm kiệt quệ hỏi Tam Đặc Đốn: "Ông bạn già, tại sao không nói?!."

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1628


Báo Lỗi Truyện
Chương 1628/2205