Chương 1626: Muốn chết thì cứ việc


"Mày nói không sai, mạnh được yếu thua. " Từ phía sau, Dương Minh xách cổ Lange lên.
"Trong mắt tao, mày chỉ như con kiến, sinh ra để cho tao đạp." Dương Minh lạnh lùng nói
"Ai đau! Buông. " Lange sợ hết hồn, vội vàng quay đầu nhìn lại. Thấy Dương Minh dùng một tay xách hắn lên.
"Thằng khốn, mày muốn gì?" Lange tức giận hét lên.
"Tao muốn gì?! Lúc trước đã bảo mày cút nhanh thì mày không cút. Hiện tại thì không còn cơ hội rồi."
Dương Minh cười cười: "Chưa già mà sao đãng trí quá vậy? Mới đó mà mày quên hết rồi à?"
"Buông Lange tiên sinh ra! Mày muốn làm gì?!" Sử Lai Đặc thấy Lange bị Dương Minh xách lên, sợ hết hồn.
Theo bản năng, móc súng ra nhắm ngay Dương Minh: "Thằng khốn, nếu mày không muốn chết thì buông Lange tiên sinh ra!"
"Mày muốn bắn tao? " Dương Minh hỏi lại.
"Mày. Mày không nên ép tao. " Vốn là Sử Lai Đặc móc súng chỉ để hù dọa mà thôi. Mặc dù đã làm mafia nhiều năm, cũng từng giết người, nhưng ở trước mặt nhiều người như vậy mà giết thì hắn chẳng dám. Cảnh sát cũng đâu có ngồi không!
Làm trò trước mặt nhiều người như vậy… chẳng cần nghĩ cũng đoán ra được việc gì xảy ra sau đó.
"Tao ép mày làm gì? Mày thích bắn thì cứ việc. " Dương Minh cười cười, không quan tâm đến phản ứng của Sử Lai Đặc.
Nói rồi quay sang Lange: "Như thế nào đây? Nhớ ra lúc trước tao đã nói gì chưa?"
"Hừ!." Lange hừ lạnh một tiếng, hai trảo đột nhiên bổ tới trước mặt Dương Minh!
Mặc dù lơ lửng giữa không trung, nhưng hai tay Lange không bị khống chế nên hắn muốn nhân cơ hội này tấn công bất ngờ!
Hắn chỉ nghĩ Dương Minh bất quá có chút khí lực mà thôi, làm quái gì còn kỹ năng nào khác, ỷ vào kinh nghiệm đánh nhau phong phú của mình, cho rằng dễ dàng xử lý Dương Minh.
"Mày muốn làm gì?. " Dương Minh thấy Lange dám đánh lén mình, lập tức dùng lực ném hắn bay đi. Thân người lange lập tức bay vù ra phía trước trực tiếp đập vào một bên quầy bar.
"Oanh!" Giá quầy bar rớt xuống, rơi ngay vào đầu Lange. Đem trán hắn đập cho lõm vào, máu tươi phun như suối!
Đội trưởng bảo an đứng gần đó định chạy ra giúp Lange, Nhưng phục vụ sinh tiếp đãi Dương Minh lúc trước cúi đầu nói nhỏ với hắn vài câu.Nghe xong, hắn lập tức lùi lại!
Ở tầng chót, phòng V.I.P? Đây là cái khái niệm gì? Phải là lão bản gia tộc mới có thể hưởng thụ đãi ngộ như vậy nha! Đội trưởng đội bảo an vội vàng phân phó để thủ hạ chỉ "đứng nhìn" không được manh động…ngàn vạn lần đừng đưa đầu ra!
Tất nhiên, Lange hắn trêu chọc không nổi, mà Dương Minh bên này dây vào cũng không xong. Chỉ có thể đứng một bên mà nhìn thần tiên choảng nhau.
"Mày dám. " Lange bị nện, đầu đầy máu. Từ trên mặt đất bò dậy chỉ thẳng vào mặt Dương Minh mà gào lên.
Nội tâm Sử Lai Đặc giờ phút này giằng co dữ dội "rốt cuộc có nổ súng hay không?".Nổ súng, hắn xong đời ngay, hơn nửa đời còn lại đều được bóc lịch. Không bắn, xem chừng Lange cũng sẽ cho hắn ngắm gà khỏa thân!
Sử Lai Đặc càng lúc càng do dự "mặc dù mình là thủ hạ Lange, nhưng không thể vì Lange mà mất hết tiền đồ."
"Mày không nên cử động, cử động nữa tao sẽ nổ súng." Sử Lai Đặc cầm súng uy hiếp.
"Tùy! Mày đừng có nói mãi một câu, nghe nhàm lắm!" Dương Minh không phản ứng với Sử Lai Đặc, kỳ thực đã nhìn thấu suy nghĩ của hắn. Cho dù thật sự hắn muốn nổ súng, Dương Minh cũng không rảnh mà quản…
Sử Lai Đặc khẽ biến sắc, ở chỗ này nổ súng, thật sự hắn không dám! Đây là tương lai của mình chứ giỡn à!
Do dự một lát, Sử Lai Đặc buông súng, sau đó lấy điện thoại, bấm số.
"Lange tiên sinh, ngài chờ một chút, tôi lập tức gọi." Sử Lai Đặc chưa kịp nói xong.
"Ngươi gọi điện thoại ngay cho cha ta, gọi cha dẫn người tới đây. " Lange quát: "MK! Gia tộc Douglas thì thế nào, hôm nay tao phá hết chỗ này."
"Vâng, Lange tiên sinh. " Sử Lai Đặc vội vàng gọi điện thoại.
Đợi chờ chốc lát, mới cẩn thận nói: "Là lão gia sao? Vâng.Tôi là Sử Lai Đặc đây! Có chuyện hệ trọng tôi muốn báo cho ngài."
"Đưa điện thoại đây, ta tự nói. " Lange nhìn thấy Sử Lai Đặc trình bày lằng nhằng không trực tiếp đi vào vấn đề, nhất thời không kiên nhẫn được, trực tiếp cướp lấy điện thoại trên tay Sử Lai Đặc.
"Vâng, Lange tiên sinh!" Đang lo không biết nói thế nào, thấy Lange muốn điện thoại, tất nhiên Sử Lai Đặc sẽ thành toàn cho hắn.
"Cha, con bị người ta đánh! Ở Khách sạn Douglas. " Lange nói thẳng: "Cha dẫn người tới đập phá hết nơi này đi! Đối phương là khách nhân của gia tộc Douglas!"
"Cái gì? Chuyện gì xảy ra Lange. Con nói rõ hơn một chút đi? " Lão Lange nghe Lange nói, có chút khó hiểu.
"Con ở chỗ này đuổi theo một nữ nhân, có người xen vào, hắn lại đánh con! Đánh đến nỗi đầu con nổi hoa rồi! Cha mau dẫn người đến bắt hắn. " Lange ấm ức nói.
"Hả? Người nào? Sao mà to gan vậy? Lại dám đụng đến con ta? Hừ hừ! Không muốn sống sao?. " Lão Lange tức giận nghiến răng: "Con chờ chút, cha dẫn người qua ngay."
"Vâng! Vâng! Con ở chỗ này đợi cha, ở dưới hộp đêm khách sạn Douglas!" Lange nghe được phụ thân nói liền vui mừng, vội vàng nói.
Cúp điện thoại, Lange chỉ thẳng Dương Minh nói: "Thằng khốn, có gan cứ đứng đó, để xem chút nữa bố tao thu thập mày thế nào!"
Lange biết mình không phải là đối thủ của Dương Minh, chỉ có thể lên tiếng khích hắn, hi vọng hắn có thể ở chỗ này mà chờ phụ thân phái người đến.
"Ha ha, tao tất nhiên sẽ không đi. " Dương Minh thản nhiên nói. Hắn không quản thì thôi, nếu quản thì phải quản cho tốt!
Dương Minh rất có hảo cảm với hai người Trần Trạch cùng Đào Lâm Phương, quyết định giúp bọn họ một chút, chấm dứt sự việc này. Nếu không khi mình đi trước, hai người bọn họ khẳng định sẽ bị trả thù.
Nghe được lời Dương Minh, Lange mở cờ trong bụng.
Thầm nghĩ "Thằng khốn này, chỉ cần mày ở lại, chờ chút xem lúc đó mày ra làm sao? Cho mày biết đây là địa bàn của ai! Đến lúc đó mày cũng đừng có khóc!"
Nhận được điện thoại của con, lão Lange vô cùng phẫn nộ! Hắn vốn nổi danh là bao che cho con, vì chỉ có một thằng con trai độc nhất, nên từ nhỏ đã được nuông chiều. Nếu không cũng không giao Phi Xa bang cho nó!
Lão Lange nghe điện thoại xong, trực tiếp chuẩn bị dẫn người sang, đem tên đánh con mình thu thập một bữa.
Nghĩ đến việc sẽ phải giải quyết trên địa bàn gia tộc Douglas, nếu người nọ là khách nhân gia tộc Douglas, mình cần phải "thăm hỏi" Tam Đặc Đốn chút!
Dù sao cũng cùng Tam Đặc Đốn quan hệ không tệ. Hơn nữa gia tộc Douglas cũng là đại gia tộc, nếu là khách nhân của bọn họ, mình cũng phải báo trước.
Bất quá, dù Tam Đặc Đốn không đồng ý thì có làm sao? Đây là địa bàn của mình cứ cậy mạnh xông vào. Chuyện này đã chọc giận hắn rồi… Nhi tử là mệnh căn của hắn, hắn nhất định phải cho người nọ trả giá thật thật nhiều mới được.
Cầm điện thoại lên, lão Lange bấm số điện thoại gọi cho Tam Đặc Đốn.Đợi điện thoại bắt được, lão dùng một loại ngữ khí hoài nghi cùng ra lệnh: "Tam Đặc Đốn tiên sinh sao? Có một bằng hữu của gia tộc ngài đang ở khách sạn của ngài, hắn đem nhi tử của tôi ra mà đánh. Hiện tại tôi muốn dẫn người bắt hắn, ngài phối hợp một chút đi!"
Hắn báo cho Tam Đặc Đốn, cũng không quản có bị ngăn cản hay không. Hắn chắc chắn Tam Đặc Đốn không thể phản đối.
"Cái gì? Bằng hữu gia tộc chúng tôi? Đem nhi tử ngài ra mà đánh. " Tam Đặc Đốn sửng sốt: "Chuyện này có phải có hiểu lầm hay không vậy?"
"Hiểu lầm cái gì! Ở hộp đêm của ngài. Được rồi, tôi muốn bắt người. " lão Lange cũng lười nói nhiều.
Hộp đêm? Tam Đặc Đốn nhất thời biến sắc, người lão Lange nói không phải là Dương Minh sao?
Nghĩ tới đây, Tam Đặc Đốn không phải e dè lão Lange nữa. Mặc dù hắn muốn dựa vào lão Lange một chút.nhưng nếu như lão phát sinh xung đột cùng Dương Minh, tất nhiên mình phải thiên vị Dương Minh!
"Lão Lange, tôi khuyên ngài một câu.Không muốn chết thì đừng có quản chuyện này!" Tam Đặc Đốn cười lạnh một tiếng nói. Hắn cảm thấy mình cũng đã dốc hết lòng quan tâm ra mà báo cho lão Lange một tiếng rồi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1626


Báo Lỗi Truyện
Chương 1626/2205