Chương 1615:


Đoạn Đầu Lang vừa định nổ súng lại không nghĩ rằng súng đã không còn trên tay, nhất thời sắc mặt đại biến. Liều lĩnh hét lớn: "Người đâu, mau vào đây!"
Dương Minh không hề ngăn Đoạn Đầu Lang gào thét, chỉ cấp cho Kim Ngưu ánh mắt ý bảo cứ để hắn la.
"Phanh!" Tiếng cửa phòng làm việc bị đẩy ra, Vương Bằng vọt vào.
"Bắt hắn cho ta! Phải bắt cho được bọn chúng!" Đoạn Đầu Lang nhìn thấy người xông vào, lập tức gầm thét chỉ vào Dương Minh cùng Kim Ngưu quát.
Vương Bằng lại không có một chút phản ứng. Hắn chạy tới là tới chỗ Dương Minh phục mệnh. Cũng chẳng phải là thủ hạ của Đoạn Đầu Lang.
"Làm sao ngươi lại đứng đó? Ta bảo ngươi không nghe thấy sao?"
Đoạn Đầu Lang có chút nóng nảy nhìn "thủ hạ " của mình ngây ngốc đứng ở nơi đó không có bất cứ hành vi nào, vừa rống to lên.
"Nghe thấy!" Vương Bằng ở trước mặt Dương Minh tự nhiên tùy ý hơn so với Kim Ngưu, nhìn Đoạn Đầu Lang một cái. Cũng biết hắn đang hiểu lầm, khẽ mỉm cười, trêu chọc hắn.
"Nghe thấy mà ngươi lại đứng đó?"
Đoạn Đầu Lang không nghĩ tới chính hắn có một thủ hạ ngớ ngẩn như vậy: "Đúng rồi, ngươi là thủ hạ của ai? Làm sao lạ mặt như vậy? Ta trước kia chưa từng nhìn thấy ngươi?"
"À. Ta chính là thủ hạ của Dương ca. " Vương Bằng hồi đáp.
"Dương ca? Người của Dương ca? Cái gì Dương ca? Trên Dương ca là người nào?"
Đoạn Đầu Lang sửng sốt. Không có nghe nói trong bang có người gọi là Dương ca, cho nên hắn theo bản năng cũng gọi là "Dương ca", coi như "Dương ca" chỉ có thể cũng là tên của một tiểu lâu la mà thôi. Thành viên trong bang nhiều như vậy, hắn tự nhiên không thể nào nhớ rõ mỗi người.
Cho nên hắn mới hỏi lão đại phía trên Dương ca là người nào, xem chính mình có ấn tượng hay không!
Bất quá Đoạn Đầu Lang có chút buồn bực, thủ hạ của mình làm sao vậy? Làm sao hắn được đi vào mà 2 tên kia không báo trước? Hơn nữa hắn vào bằng cách nào? Ai cho phép hắn tiến vào?
"Dương ca thì chính là Dương ca! Dương ca phía trên là người nào ta nào biết!" Vương Bằng đảo cặp mắt trắng dã, nói: "Trong mắt của ta, Dương ca chính là lão đại. Phía trên không có ai lợi hại hơn."
"Ngươi … ngươi" Đoạn Đầu Lang tức giận: " Ngươi cút ngay cho ta! Người đâu. Mau vào đây! Mạch Khắc! Mạch Khắc đâu?
Thư kí? Thư kí đâu?"

"Hả, ngươi tìm bọn hắn à? Bọn đó chết rồi." Vương Bằng thương hại nhìn Đoạn Đầu Lang một cái, nói.
"Đã chết?" Đoạn Đầu Lang sửng sốt nhưng ngay sau đó mặt liền biến sắc, mơ hồ cũng cảm thấy chuyện có cái gì không đúng! Mình hô thời gian dài như vậy mà chỉ có thủ hạ của Dương ca đi vào lại không có những người khác đi vào.
Mặc dù Đoạn Đầu Lang rất không muốn suy nghĩ theo hướng bất lợi, bất quá chuyện ngày hôm nay quả thật có một chút quỷ dị!
Theo lý thuyết. Thư kí của mình cùng gã thủ hạ giữ cửa to khỏe không thể nào đồng thời biến mất khi mình hô nhiều như vậy. Một cỗ ý niệm không tốt trong đầu tự nhiên sinh ra.
"Đúng vậy. Đã chết!" Vương Bằng nói như chém đinh chặt sắt, gật đầu.
"Chết như thế nào? " Đoạn Đầu Lang không cam lòng hỏi ngược. Hiện tại hắn cũng đã nhìn ra, người tiến vào này tuyệt đối có vấn đề.
"Bị ta giết chết." Vương Bằng hồi đáp.
"Ngươi. Ngươi rốt cuộc là ai?" mồ hôi lạnh trên trán Đoạn Đầu Lang thoáng cái liền xuất hiện.
Quả nhiên không ngoài bản thân suy đoán. Người này có vấn đề.
"Ta nói tất cả rồi. Ta chính là thủ hạ của Dương ca. Không phải đã nói cho ngươi biết rồi sao?"
Vương Bằng cười nói: "Có phải hay không Dương ca?"
"Tốt lắm, Vương Bằng! Không nên cùng hắn gây loạn nữa."
Dương Minh cười cười, lúc trước đã đồng ý với cách Vương Bằng trêu chọc Đoạn Đầu Lang. Dương Minh cũng là ngầm đồng ý, ai kêu tên này thích khuếch trương lớn lối. Dương Minh cũng muốn mượn Vương Bằng, trêu hắn một chút.
"Vâng Dương ca" Vương Bằng cười cười đứng ở một bên Dương Minh: "Dương ca. Toàn bộ người ở phía ngoài đã giết hết."
"Uhm, làm không tệ, tốc độ rất nhanh." Dương Minh tán thưởng gật đầu.
Sau đó nhìn về phía Đoạn Đầu Lang: "Ngươi không phải nói đây là địa bàn của ngươi sao? Ta hôm nay tới, cũng đừng nghĩ đi là như vậy sao?"
Dương Minh. Dương ca. Mẹ kiếp! Nguyên lai là như vậy! Đoạn Đầu Lang biết mình bị Dương Minh cùng Vương Bằng đùa bỡn. Xem mình như một kẻ ngu, ra lệnh cho Vương Bằng rồi quát hỏi tùm lum. Kết quả hắn căn bản không phải là thủ hạ của mình, mình hỏi không ra rồi!
Mặc dù trong lòng không hoàn toàn tin tưởng điều Vương Bằng nói. Đây là một bang phái lớn, ở lại giữ tổng bộ nói ít cũng có trên trăm bang chúng rồi. Vương Bằng làm sao có thể nói giết hết là giết hết được?
Nhưng mà hiện tại không có bất kỳ người nào tiến vào phòng làm việc, cũng không có bất kỳ người nào báo ngoài Dương Minh cùng Kim Ngưu đến tổng bộ còn những người khác. Cái này không thể không có vấn đề được!
"Dương Minh, ngươi rốt cuộc đã làm cái gì?"
Đoạn Đầu Lang cũng không ngu, biết chuyện không đúng nên bắt đầu cẩn thận.
"Ta làm cái gì? Xin lỗi, ta không có làm bất kì cái gì cả!" Dương Minh buông tay ra nói: "Là ngươi viết trong chiến thư để cho ta tới. Sau đó lại cùng ta nói đã tới thì không về được còn không thấy được gia chủ gia tộc South City. Hơn nữa còn nói chiến thư chẳng qua là gạt người, không cần tuân thủ! Sau đó ngươi còn hỏi ta làm cái gì sao? Ngươi không cảm thấy đầu ngươi có vấn đề sao?"
"Này. " Lúc trước Đoạn Đầu Lang suy nghĩ đem lừa gạt Dương Minh, bắt hắn là chuyện nắm chắc rồi. Nhưng nghĩ tới chuyện phát sinh biến hóa bây giờ, hắn không thể nào hiểu được.
"Ngươi có phải hay không còn chưa tin người của ngươi đã chết hết? " Dương Minh nhìn Đoạn Đầu Lang nhưng thấy hắn không có hoảng sợ như vậy, nên nói ra suy nghĩ của hắn.
Dương Minh xác thực nói trúng suy nghĩ của Đoạn Đầu Lang. Hắn mặc dù có chút sợ hãi, nhưng lại không tin Dương Minh đem người tổng bộ của mình xử lý hết! Chỉ dựa vào một người trước mắt này, là có thể xử lý tổng bộ sao? Đây không phải là cùng nói giỡn giống nhau sao?
Cho nên Đoạn Đầu Lang trong lòng còn mang ý nghĩ tên này may mắn. Cho là Vương Bằng không biết làm sao tiến vào được đây, cùng lắm chỉ là đem thư ký cùng gã gác cửa xử lý xong rồi nói chuyện giật gân dọa mình.
"Ngươi hiện tại, từ cửa sổ nhìn xuống xem một chút? " Dương Minh cười cười nói.
Đoạn Đầu Lang ngẩn người, có chút mất tự nhiên quay đầu lại, từ cửa sổ phòng làm việc nhìn về phía sân tổng bộ. Vừa nhìn xuống, thiếu chút nữa ngất đi!
Ở sân tổng bộ, không biết từ lúc nào mà đột nhiên có một đám người có súng vác trên vai, mà những người này rõ ràng không phải là thành viên bang mình. Thứ nhất bang mình không có nhiều súng như vậy, thứ hai cũng không có qui củ như thế!
Mà vốn trên sân tổng bộ có không ít thủ hạ mà giờ thất tung không thấy đâu! Lúc này, Đoạn Đầu Lang mới ý thức có chuyện lớn xảy ra rồi!
Dương Minh không có lừa gạt hắn. Trong tổng bộ hiện nay chắc cũng chỉ còn mình hắn còn sống, chắc tất cả đều chết hết rồi!
"Ngươi. Người của ta đâu? " Đoạn Đầu Lang theo bản năng hỏi, chẳng kịp nghĩ rằng vấn đề hắn hỏi có chút buồn cười. Dương Minh đã nói qua, người của mình đều chết hết…hắn hỏi còn có ý nghĩa gì đâu?
Đoạn Đầu Lang chán chường, ngồi ủ rũ trên ghế làm việc. Ánh mắt sợ hãi nhìn Dương Minh… Hắn vốn không phải là người lớn gan gì, sở dĩ có thể làm được lão đại Đoạn Đầu bang hoàn toàn nhờ Uygur.
Hắn là biểu đệ Uygur nên có tầng quan hệ này, mới được làm việc. Về phần đánh chém, chém giết, cho tới bây giờ Đoạn Đầu Lang tuyệt không tham dự cũng chỉ sai thủ hạ đi làm. Hắn chẳng qua chỉ là người phát ngôn của Uygur nên mới làm lão đại Đoạn Đầu bang, làm tốt là có thể an tâm rồi. Hắn nghĩ có Uygur chống lưng nên vị trí lão đại Đoạn Đầu bang đã ngồi vững vàng rồi.
Người khác căn bản không thể nào được như thế này, mỗi ngày ở tổng bộ toàn được nhậu nhẹt ăn ngon, đối với thủ hạ chỉ có ra mệnh lệnh rất chi sảng khoái!
Hơn nữa, Đoạn Đầu Lang cho mình nổi tiếng bằng một cái tên rất kiêu "Đoạn Đầu Lang ". Nghe thật giống như rất ngưu. Hơn nữa còn lập chiến tích chém giết của mình nên mới tên là Đoạn Đầu Lang!
Lần này, vốn là một chuyện rất đơn giản, không ngờ lại đem đầu đập vào đá! Người của đối phương căn bản không phải loại nhu nhược, chẳng những đem diệt trọn tổng bộ. mà hiện tại bọn họ xử mình như thế nào đây?
"Gọi điện thoại cho Uygur, nói cho hắn biết Đoạn Đầu bang đã bị ta diệt, gia chủ các ngươi lúc nào tới? Sự kiên nhẫn của ta là có giới hạn. Không có thời gian cùng các ngươi dây dưa!" Dương Minh nhìn vẻ mặt của Đoạn Đầu Lang, không có thời gian phân tích hắn đang suy nghĩ gì trực tiếp nói với hắn.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1615


Báo Lỗi Truyện
Chương 1615/2205