Chương 1614:


"Vâng, thủ lĩnh." Kim Ngưu không hề nghi ngờ, gật đầu.
"Vương Bằng, ta cùng Kim Ngưu đi vào tổng bộ Đoạn Đầu bang. Lúc sau, ngươi dẫn người đem tiêu diệt Đoạn Đầu bang." Dương Minh phân phó Vương Bằng: "Có vấn đề gì không?"
"Không thành vấn đề! Cam đoan hoàn thành tốt nhiệm vụ!"
Vương Bằng gật đầu nghiêm túc nói: "Bất quá, Dương ca! Bang chúng thì xử lý thế nào?"
"Ngươi tùy ý lo liệu đi! Dù sao thì Đoạn Đầu bang cũng không phải là bang phái tốt, chỉ là một đám xã hội đen bại hoại mà thôi." Dương Minh thản nhiên nói.
"Vâng, em hiểu rồi!" Vương Bằng lập tức minh bạch ý Dương Minh.
Vẫn là Kim Ngưu lái xe, Dương Minh cùng Kim Ngưu đi trên chiếc xe thương vụ để dẫn đường. Mà đội nhân mã Vương Bằng đi trên một chiếc xe buýt theo ở phía sau. Trên thân xe còn phun vẽ tên công ty, thoạt nhìn giống như là một chiếc xe du lịch đoàn thể, cũng chẳng hấp dẫn sự chú ý của ai.
"A có sự ủng hộ của gia tộc South City, Đoạn Đầu bang này quả nhiên không phải khí phái bình thường a!"
Không ngờ qua phân bộ gia tộc Charles, Dương Minh lại gặp được tổng bộ Đoạn Đầu bang!
Thực lực của Đoạn Đầu Bang này cũng có thể xếp ngang với một phân bộ gia tộc Charles, không lớn hơn cũng không nhỏ hơn!
Mặc dù không có chiếm diện tích lớn như phân bộ gia tộc Charles nhưng tổng bộ Đoạn Đầu bang lại nằm trong thành thị a! Cho dù không phải khu vực phồn hoa, nhưng so với ngoại ô thành phố cũng rất đắt tiền, xem ra Uygur này kiếm tiền không ít nhờ sòng bạc a, có thể nuôi được một bang phái thế này!
"Dừng lại, các người định đi đâu!" Xe Kim Ngưu còn chưa chạy tới cửa tổng bộ của bang, thì đã có hai hắc y nhân đã đi tới, dùng sức gõ cửa kính xe quát hỏi.
Kim Ngưu căn bản không phản ứng với 2 tên đó tiếp tục lái xe. Thấy vậy có một đại hán nhất thời đi ra phía trước ngăn trở xe Kim Ngưu tiến lên.
Kim Ngưu chẳng hề để ý cứ tiếp tục lái xe, mặc kệ một tên áo đen đang chắn phía trước, hắn bây giờ ngoại trừ mệnh lệnh Dương Minh ra thì ai nói hắn cũng chẳng thèm nghe. Dương Minh không bảo hắn dừng xe, hắn chẳng quản phía trước xe có người hay không.
"A!" Đại hán kia hoảng sợ, không nghĩ tới hắn đã ngăn ở trước mũi xe mà người ở bên trong lại dám tiếp tục lái xe. Nhất thời không dám tiếp tục đứng chắn liền vọt sang một bên. Trong lòng mắng to "Mẹ nó! Thằng nào mà lái xe như điên thế? Chẳng lẽ là bang phái khác tìm đến?"
"Được rồi, dừng ở trong này đi." Dương Minh phân phó cho Kim Ngưu nói.
Dù sao cũng chưa đến nơi cần đến, lát nữa còn có bọn Vương Bằng, Dương Minh không cần phải cùng với mấy tên này xung đột.
"Vâng." Kim Ngưu gật đầu, dừng xe.
Chứng kiến Dương Minh cùng Kim Ngưu xuống xe, hai đại hán kia vẻ mặt khẩn trương bộ dạng như lâm phải đại địch. Đây là bên ngài tổng bộ Đoạn Đầu bang, bọn hắn không có khả năng động thủ, cho dù là thành viên bang phái khét tiếng, cũng phải nhìn mặt cảnh sát bên kia.
Mặc dù Ma Cao quản lý súng ống không phải quá nghiêm khắc, thế nhưng khi mang ra bắn người thì đó lại là một chuyện khác.
Theo tình hình mà nói, xe Dương Minh đứng ở đoạn đường phương tiện công cộng, không phải là đất thuộc quản lý của bang nên cũng không tính là xông vào đất tư. Bọn này cũng không có lý do gì động thủ.
"Hai người các ngươi là ai! Muốn làm gì? " một tên khẩn trương nhìn Dương Minh quát.
"Lão đại các ngươi mời ta tới…" Dương Minh đem thư khiêu chiến mà Mạch Khắc đưa cho mình giao cho đại hán.
"A!" Đại hán kia sửng sốt, nhanh chóng tiếp nhận chiến thư. Lúc trước hắn đã được Mạch Khắc dặn dò chuyện của Dương Minh. Nhìn thấy Dương Minh thật sự đến đây, tự nhiên không dám chậm trễ. Hắn biết đây lão đại nghiêm túc đối nghịch người tự nhiên cẩn thận vô cùng: "Hai vị, đi theo ta, ta mang bọn ngươi đi gặp lão đại!"
Dương Minh gật gật đầu cùng Kim Ngưu đi theo một tên, tên còn lại phía sau theo hướng tổng bộ mà đi.
Đoạn Đầu Lang không nghĩ tới Dương Minh có thể thật sự đến đây! Tuy rằng trong chiến thư dùng từ ngữ thực quá khích.
Trong long hắn thấy kế khích tướng của mình thành công bèn cảm thấy đắc ý mười phần, nhưng hắn tự thấy ‘nếu mình nhận được chiến thư như vậy, mình sẽ không lỗ mãng tiến đến!"
Dù sao thì không là kẻ ngu. Đi sang địa bàn người khác không phải là tự đi nộp mạng ư?
Nghe được lời thủ hạ bẩm báo, Đoạn Đầu Lang có chút khó hiểu "
chính mình không nghe lầm chứ? Dương Minh kia sao lại đến đây? Hơn nữa chỉ mang theo 1 thủ hạ đến?"
Suy nghĩ hồi lâu,Đoạn Đầu Lang cười to "
thật sự thế giới to lớn này có đủ những cái kỳ lạ, còn có loại ngốc tử này sao?
"Cho bọn họ vào đi!" Đoạn Đầu Lang khóe miệng mỉm cười "nếu đến đây thì không cần trở về".
Tên thủ hạ tiến vào thông báo chính là tên phía sau lúc nãy. Ra khỏi văn phòng Đoạn Đầu Lang, ra lệnh cho tên dẫn bọn Dương Minh cùng Kim Ngưu: "Lão đại để cho bọn hắn vào, ngươi trở về tốt hơn!"
"Dạ!" Tên áo đen gật đầu đồng ý, liền xoay người ly khai, hắn đem Dương Minh đưa đến nơi này xem như hoàn thành xong nhiệm vụ.
Chờ Tên áo đen đi rồi, thủ hạ kia nói với Dương Minh cùng Kim Ngưu: "Các ngươi vào đi."
Dương Minh cùng Kim Ngưu không nói thêm gì, trực tiếp đẩy cửa đi vào văn phòng Đoạn Đầu Lang.
"Ngươi chính là Đoạn Đầu Lang?" Dương Minh đỉnh đạc đi tới văn phòng, trực tiếp ngồi trên ghế salon đối diện với bàn làm việc của Đoạn Đầu Lang.
Cùng lúc đó, Đoạn Đầu Lang cũng đánh giá Dương Minh. Cơ hồ đồng thời mở miệng: "Ngươi chính là Dương Minh?"
"Ha ha, xem ra ngươi còn chưa hiểu hoàn cảnh của mình!" Đoạn Đầu Lang cười lạnh nhìn Dương Minh, liếc mắt một cái. Thầm nghĩ ‘tên khốn này từ đâu đến địa bàn của mình, còn ra oai thật sự là không biết chữ chết viết như thế nào a!"
Vốn con bài chưa lật chưa định sử dụng, nhưng hiện tại, Đoạn Đầu Lang cảm thấy không dừng được nữa rồi. Đã không muốn cùng Dương Minh tiếp tục nói chuyện với nhau. Cần phải trực tiếp bắt hắn để cho Uygur tự mình xử trí.
"
Ta với người hiện tại ở cũng một chỗ, ta không cần tự mình hiểu cái gì. Nhưng thật ra chính ngươi, lại không có biết hoàn cảnh của mình." Dương Minh lạnh lùng nói.
"
Ha…ha! Khẩu khí cũng không nhỏ a!" Đoạn Đầu Lang nghe Dương Minh nói, không khỏi tức điên.
"
Gia chủ gia tộc South City đâu?" Dương Minh không rảnh cùng Đoạn Đầu Lang nói chuyện phiếm: "Đừng nói nơi này không có hắn nha, ta không rảnh để cùng ngươi ngồi đây."
"
Tiểu tử, chẳng lẽ ngươi thực nghĩ đến nơi này là có thể nhìn thấy gia chủ gia tộc South City?" Đoạn Đầu Lang sửng sốt, nhất thời phá lên cười: "Ha ha ha ha ha! Tiểu tử ngươi thực không đủ thông minh a! Ngươi tưởng gia chủ gia tộc South City là người mà ngươi tùy tiện muốn gặp có thể gặp sao? Ngươi cho ngươi là ai?"
"A!" Dương Minh cười cười: "Hay là chiến thư của ngươi là viết toàn là bịa đặt?"
"
Nói thiệt cho ngươi biết, tiểu tử, ngươi lần này tới đừng mong rời đi!" Đoạn Đầu Lang hừ lạnh Nói: " Chiến thư này chẳng qua là để lừa ngươi, ngươi cho là còn có thể nhìn thấy gia chủ sao? Thật sự là rất kỳ lạ! Ngươi thực sự ngu ngốc quá!"
"
Hả? Vậy ý của ngươi là những thứ viết trên chiến thư đều là vô ích! Ngươi sẽ không tuân Thủ? " Dương Minh nghe xong Đoạn Đầu Lang nói xong cũng chẳng tức giận, vẫn đang bình thản hỏi ngược…
"
Đương nhiên, bằng không ngươi cho là đâu?" Đoạn Đầu Lang bĩu môi.
"
Được rồi, ngươi đã không tuân thủ, ta cũng không cần phải. Tuân thủ." Dương Minh chợt nhún vai nói : "Vốn, tiêu diệt bang phái các ngươi ta còn chút tâm lý gánh nặng. Dù sao các ngươi ngu ngốc vì đã theo gia tộc South City nên bị vạ lây, bất quá bây giờ các ngươi chết cũng đáng"
"
Cái gì gánh nặng? Cái gì chết cũng đáng?" Đoạn Đầu Lang nhíu mày: "Ngươi đang nói loạn cái gì đấy?"
"
Không có gì, ngươi có thể chết, sứ mạng của ngươi đã hoàn thành xong." Dương Minh bình thản nhìn Đoạn Đầu Lang liếc mắt một cái, sau đó đối diện Kim Ngưu nói: "Kim Ngưu, bắt hắn đi."
"
Ngươi. Ngươi muốn làm gì?" Đoạn Đầu Lang hoảng sợ. Không nghĩ tới Dương Minh có thể dám ở nơi này trực tiếp cho thủ hạ động thủ: "Nơi này chính là địa bàn của ta, ngươi cần phải nghĩ kỹ, ngươi dám coi thường mà vọng động, đừng trách ta không khách khí!"
Đoạn Đầu Lang nói xong, tay liền di chuyển hanh xuống dưới bàn sờ soạng, sau đó dùng sức hô lớn: "
Người đâu!"
Dương Minh cùng Kim Ngưu tỏ vẻ như không nghe đến. Kim Ngưu tiếp tục đi tới phía trước, Đoạn Đầu Lang mới vừa đem Súng lục giơ lên thì có cảm giác cổ tay bị Kim Ngưu đụng một cái, bàn tay cũng phản xạ có điều kiện mở ra, chỉ nghe thấy cạch một tiếng cây súng đã rơi xuống bàn làm việc.
Kim Ngưu học chiêu điểm huyệt ấy là từ Dương Minh, Dương Minh đem phương pháp điểm huyệt đơn giản một chút truyền thụ cho đám người Kim Ngưu. Kim Ngưu vừa rồi chính là huých lên huyệt đạo cổ tay Đoạn Đầu Lang. Hắn Cảm thấy tay mình tê rần không có cảm giác, súng cũng từ đó mà rớt xuống mặt bàn.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1614


Báo Lỗi Truyện
Chương 1614/2205