Chương 1613:


"Vâng, thủ lĩnh…!"
Kim Ngưu chẳng hỏi Đoạn Đầu Bang ở nơi nào, cũng chẳng có hỏi lúc nào đi bởi vì trong suy nghĩ của hắn chỉ có kiên quyết phục tùng mệnh lệnh của Dương Minh. Hắn tuyệt đối sẽ không dị nghị đối với mệnh lệnh Dương Minh đưa ra.
Bất quá lần này Kim Ngưu đưa ra đề nghị của mình, trưng cầu ý kiến của Dương Minh: "Vương Bằng bên kia, có thông báo cho hắn chuẩn bị sẵn sàng trước không?"
Bởi vì nhân mã bên Vương Bằng cũng không phải của Kim Ngưu quản lý. Vương Bằng là thuộc quân đội nước X, mà mình bây giờ là quản gia của gia tộc Charles cũng không thuộc về tổ chức Hắc Hồ Điệp nữa.
"Được, cũng gọi báo cho hắn chuẩn bị đi." Dương Minh nghĩ qua, đồng ý với đề nghị của Kim Ngưu. Nhân mã Vương Bằng dùng phá vây rất nhanh, nhưng thật ra có thể sẽ không dùng.
"Vâng thủ lĩnh, thuộc hạ liền liên hệ với Vương Bằng…" Kim Ngưu cúp điện thoại liền nhanh chóng đi làm việc.
Nói chuyện điện thoại với Kim Ngưu xong, Dương Minh xoay người… đi sang phòng số 2 của Trương Tân.
Gõ cửa một hồi, trong phòng truyền đến thanh âm của Trương Tân: "Ai vậy?"
"Là tớ Trương Tân! Mở cửa đi." Dương Minh nói.
"A, lão đại chờ chút…!" Trương Tân nói xong liền mở cửa phòng: " Lão đại, tôi cùng Vương Mi Đang nói tới anh đây. Lão đại thực là có thực lực nha, ở ngoại quốc hỗn loạn như vậy mà cũng rất ngưu a!"
Dương Minh nghe xong Trương Tân nói xong có chút dở khóc dở cười: "Không phải nói cho ngươi biết rồi sao? Ngươi không có trí nhớ có phải không?"
"Ha ha, đây không phải là thỏa mãn một chút hư vinh sao. Anh xem ở nước ngoài cũng chưa có ở khách sạn xa hoa phòng VIP như vậy, chúng ta ở lại thêm một thời gian nữa!" Trương Tân có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu: "Lúc này trở về thì tiếc lắm, tớ cùng Vương Mi đang chụp ảnh lưu niệm…!"
Lúc này Vương Mi đang cầm máy ảnh, nghe được lời Trương Tân nói, bỗng nhiên cảm thấy ngượng ngùng, trừng mắt nhìn Trương đưa hắn kéo lại:
"Dương ca, vào nhà ngồi đi! Trương Tân, anh lớn như vậy mà cứ ngăn ở cửa không nhường đường cho Dương ca vào à?"
"Ách, anh quên…!" Trương Tân vừa nghe Vương Mi nói vậy nhanh chóng lắc mình sang bên: "Lão đại, mau vào nhà."
"Không cần vẽ chuyện thế, tớ ra ngoài có chút chuyện. Buổi tối các người muốn ăn gì thì ăn đi không cần chờ đâu. Nhưng mà không được tùy tiện ra ngoài. Trừ tớ ra người khác gõ cửa thì đừng nên mở. Cửa này xem ra rắn chắc lắm dùng để phòng trộm, không dễ đàng phá đâu. Nếu có người uy hiếp, liền gọi 911 báo nguy…!" Dương Minh dặn dò Trương Tân.
Dương Minh tuy rằng không sợ, nhưng lại sợ cái tên Uygur kia giở trò điệu hổ ly sơn. Lại tìm Trương Tân để gây phiền phức cho hắn, nên trước tiên phải nhắc nhở bọn họ.
"A. Lão đại, ta biết rồi…!" Trương Tân nghe xong gật đầu liên tục. Lần trước trải qua một hồi biến đổi sinh tử lớn, Trương Tân cũng có cẩn thận hơn: "Bất quá lão đại, anh đi ra ngoài làm cái gì thế? Không có nguy hiểm gì chứ?"
"Nguy hiểm ak. Bản thân là không có, nhưng người khác sẽ có. " Dương Minh cười cười.
"Ách?" Trương Tân sửng sốt, lập tức minh bạch ý của Dương Minh, phỏng chừng Dương Minh là muốn đi tìm người có liên quan chuyện kia. Mà người này, hiển nhiên cùng với Khắc Lạp Tư lúc trước có quan hệ.
"Lão đại, cẩn thận một chút nhé."
Dương Minh gật gật đầu. Không nói gì, cùng Trương Giải Phóng nói vài câu xã giao, rồi từ phòng Trương Tân đi ra.
Kim Ngưu thông báo cho Vương Bằng, thấy Dương Minh đã đi ra khỏi phòng, liền đứng ở phòng Dương Minh đợi lệnh. Dương Minh sang phòng Trương Tân, hắn cũng không tiện quấy rầy. Đợi cho Dương Minh xong chuyện, Kim Ngưu mới đi ra gian phòng của mình:
"Thủ lĩnh, bên kia Vương Bằng cũng chuẩn bị ổn thỏa rồi!"
"Tốt, đi thôi." Dương Minh cảm thấy hiện tại Kim Ngưu thành thục rất nhiều. So với lúc đầu thì bây giờ đúng là một trời một vực, điều này làm cho Dương Minh rất vừa lòng: "Vương Bằng bọn chúng ở đâu vậy?"
"Ở tổng bộ gia tộc Charles của chúng ta, chi nhánh Ma Cao." Kim Ngưu nói: " À! Lúc trước Khắc Lạp Tư mang đến một đội nhân mã cũng bị Vương Bằng bắt, những người này nên xử lý như thế nào?"
"Ngươi tùy tiện lo liệu đi." Dương Minh không có tâm tư đi quản chuyện đó: "Chúng ta đây tới tổng bộ gia tộc Charles trước."
"Vâng thủ lĩnh." Kim Ngưu cung kính nói.
Đi xuống lầu, xuống tới đại sảnh khách sạn mới ra thang máy. Dương Minh liền thấy Tam Đặc Đốn, mà Tam Đặc Đốn cũng nhìn thấy Dương Minh liền chạy nhanh tới đón: "Dương tiên sinh…!"
"Tôi phải đi ra ngoài một bận. Nếu có thể, ông đem tầng thang máy cao nhất ngừng dùng đi. Ở ngoài, cũng đừng có dùng." Dương Minh nói với Tam Đặc Đốn.
"Cái gì?" Tam Đặc Đốn bỗng nhiên sửng sốt, nhưng lập tức minh bạch ý Dương Minh. Dương Minh muốn đi ra ngoài, lại sợ bằng hữu của hắn sẽ xảy ra vấn đề, cho nên mới phải làm như vậy: "Chuyện này tự nhiên là dễ dàng. Yên tâm đi Dương tiên sinh, tôi sẽ xử lý tốt! Ngài không cần nói tôi cũng sẽ bảo hộ bằng hữu ngài chu đáo. Nếu thật sự không được, tôi cũng có thể báo nguy a!"
"Ha ha, chuyện này phiền ông lo giúp tôi!" Dương Minh cười nói.
Bỗng nhiên Tam Đặc Đốn thầm nghĩ, Dương Minh là thật ghê gớm a. Mạch Khắc mang đi mười người, toàn bộ đều chết hết nơi này, đây cũng có thể tính là một loại thủ đoạn sao? Hơn nữa khi Mạch Khắc đến lần thứ 2 thì mặt mày ủ ê, có thể nhìn ra được hắn thực sự sợ hãi, không muốn đi lên.
Mà hắn giờ phút này cũng minh bạch vì cái gì mà gia chủ Kaike nghe được gia tộc South City trêu chọc Dương Minh thì vui. Hơn nữa còn tiên đoán gia tộc South City xong đời.
Xem ra gia chủ hẳn là biết nội tình, biết Dương Minh là một nhân vật lợi hại! Bất quá Tam Đặc Đốn nghĩ đến chính mình lúc trước đắc tội Dương Minh, không khỏi một trận hoảng sợ, xuất một thân mồ hôi lạnh! Thầm hô may mắn.
Cùng Kim Ngưu đi vào bãi đỗ xe ngầm, lên xe đi về hướng trang viên gia tộc Charles phân bộ Ma Cao.
Gia tộc Charles không hổ là đệ nhị sát thủ gia tộc thế giới, ở Ma Cao phân bộ rất rộng lớn. Mặc dù ở ngoại ô thành phố, nhưng giao thông cũng rất tiện, chiếm diện tích rộng đến kinh người!
Nghĩ đến ở nơi phồn hoa của thế giới mà sở hữu mảnh đất rộng lớn như vậy, ngay cả các thế lực bản địa đều có thể nhìn ra được thực lực phi phàm của gia tộc Charles.
"Dương ca!" Vương Bằng sớm đợi tại cửa phân bộ, nhìn thấy xe của Dương Minh cùng Kim Ngưu, lập tức chạy ra trợ giúp Dương Minh mở cửa xe.
Hắn đi theo Dương Minh tương đối sớm, bởi vì có liên hệ với Hầu Chấn Hám, cho nên xưng hô với Dương Minh là "Dương ca". Điểm này cùng hệ thống sát thủ bên Kim Ngưu có chút bất đồng.
"Uhm, ngươi ngày hôm nay biểu hiện không tệ!" Dương Minh cười cười vỗ bả vai Vương Bằng: " Đúng rồi, trên quảng trường kia ngươi với cô bé đang làm gì thế? Bạn gái à?"
"Không phải. Là nữ đội viên mới nhận" Vương Bằng nhất thời có chút ngượng ngùng: "Dương Ca. Lúc trươc không phải anh nói rằng thu nhận một ít nữ đội viên sao!"
"Ha ha, không có ý gì khác! Các ngươi cũng không thể cả đời đều độc thân. Có cơ hội thì giải quyết chuyện cá nhân đi." Dương Minh cười nói.
"Ách.Qua vài năm rồi nói sau." Vương Bằng ngạc nhiên, cười khổ nói.
"Chuẩn bị xong chưa? Nếu chuẩn bị xong liền xuất phát."Dương Minh nói.
"Xong rồi! Chúng ta bây giờ sẽ đi đâu?" Vương Bằng hỏi.
"Tổng bộ Đoạn Đầu Bang, có nắm chắc hay không một lần tiêu diệt bọn họ?" Dương Minh cười hỏi.
"Không có vấn đề!" Vương Bằng trả lời rất rõ ràng, gật gật đầu: "Nếu chỉ là tiêu diệt bang đó, Dương ca không cần đi, tôi dẫn người qua sẽ tốt hơn."
Thủ hạ Vương Bằng đều dựa theo phương thức huấn luyện của bộ đội đặc chủng, thiện nghệ đột kích tác chiến. Đối với chuyện tiêu diệt một cái bang chúng đơn giản chỉ là một cái nhấc tay.
Đội nhân mã của Vương bằng ở đây đều từ lính đánh thuê bồi dưỡng. Tại Bắc Phi cũng chiến đấu rất nhiều, nên mỗi người đều có kinh nghiệm thực chiến phong phú. Thành viên bang hội bình thường làm sao là đối thủ của những người này?
Dương Minh nghĩ Vương Bằng nói cũng đúng, mình có chút chuyện bé lại xé ra to. Chỉ đơn giản là một bang hội mà thôi, cũng chẳng phải là cái gì tổ chức gì cho lớn, chỉ là tam đại bang phái lớn nhất mà Ma Cao mà thôi. Dương Minh lắc lắc đầu cười. Thật ra mình đã đánh giá cao thực lực của Đoạn Đầu bang này.
Nếu Vương Bằng tin tưởng như thế, Kim Ngưu cũng không cần dẫn người theo, mình chỉ cần đem Kim Ngưu đi thì tốt.
"Như vậy đi, Kim Ngưu! Những thủ hạ của ngươi cũng không cần mang theo! Ngươi đi theo ta là được!" Dương Minh nói với Kim Ngưu.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1613


Báo Lỗi Truyện
Chương 1613/2205