Chương 1612:


"Cái chủ ý này cũng không tồi, để cho tên khốn kia tới tổng bộ chúng ta sẽ phải nhận lấy cái chết!" Đoạn Đầu Lang vừa nghe ý kiến hay, có thể tránh khỏi thương vong cho thủ hạ. Hơn nữa, chờ hắn đến tổng bộ, cho dù người của hắn có giỏi thế nào cũng không thể đánh lại. Đây là tổng bộ là địa bàn của mình, mình muốn xoay hắn như thế nào thì xoay, hắn mà không có biết điều một chút thì nhận lấy cái chết rồi!
"Chuyện kế tiếp, không cần ta dạy cho ngươi nữa chứ? Đưa hắn tới tổng bộ, cũng đừng cùng hắn nói quy củ cái gì. Trực tiếp dụ dỗ hắn vào trong, cho trói hắn lại rồi hãy nói!" Uygur nói.
"Lão bản, tôi hiểu mà!" Đoạn Đầu Lang đáp. Bất quá hắn nghĩ lại, nghĩ tới một mấu chốt vấn đề: "Lão đại, nếu mà Dương Minh không đến làm sao bây giờ a? Hắn cũng không ngu, hắn tới tổng bộ mang nhiều thủ hạ lợi hại hơn nữa thì chúng ta không phải là đối thủ!"
"Ưhm. Ngươi lo lắng như vậy không sai, bất quá không cần thiết!" Uygur cười nói.
"Làm sao không cần thiết?" Đoạn Đầu Lang sửng sốt.
"Ngươi suy nghĩ một chút, tên Dương Minh này tự phụ như vậy, để cho gia chủ hai mươi bốn giờ tới gặp hắn, không thì tự gánh lấy hậu quả, đã nói lên hắn là người rất tự tin, nếu như vậy, hắn tựu không có khả năng chạy trốn!" Uygur nói: "Hơn nữa, ngươi có thể nói với hắn, rằng gia chủ không đi, muốn thấy gia chủ thì cứ tới tổng bộ. Vừa nói như vậy xem chừng hắn tự đại, khẳng định sẽ tới tổng bộ Đoạn Đầu Bang rồi!"
"Đúng nha! Cái này làm sao mình lại không nghĩ tới chứ!" Đoạn Đầu Lang vui vẻ nói: "Lão bản, đây đúng là kế khích tướng mà!"
"Lần này không nên để xảy ra cái gì không may nữa, cẩn thận ứng phó. Làm xong điện thoại lại cho ta sau!" Uygur mặc dù biết chuyện lần này thật ra thì cũng không trách Đoạn Đàu Lang, chỉ là đối thủ quá cường đại. Nhưng mà hắn chẳng có chút bất mãn, nếu như hắn không phải là khinh địch thì cũng không có thể làm thành kết quả này. Dù sao đó là 10 thủ hạ nha, cũng là thực lực không nhỏ a.
"Yên tâm đi lão bản lần này sẽ không có bất kỳ vấn đề gì nữa!" Đoạn Đầu Lang bảo đảm nói.
Uygur không nói gì, trực tiếp cắt điện thoại, Đoạn Đầu Lang lau mồ hôi trên trán, sau đó suy nghĩ một chút, vừa gọi điện thoại cho Mạch Khắc, vốn là Đoạn Đầu Lang không có ý định để cho Mạch Khắc lại đi quản chuyện này. Theo hắn thì ra lệnh cho Tứ đại Kim Cương, một trong số đó là Sử Lai Đặc tự mình xuất thủ. Đây là cận vệ của mình, từ lúc theo mình không có cấn đề gì cả, để cho hắn mang theo Tam đại kim cương khác đi mới có thể thu thập. Nhưng là Uygur điện thoại để cho hắn thay đổi chú ý, để cho Dương Minh đến bang phái của mình tương đối lợi hơn, như vậy Dương Minh cũng chỉ có thúc thủ chịu trói rồi.
Bất quá người đưa tin lần này để ai đi đây? Đoạn Đầu Lang suy tính liên tục rồi quyết định để cho Mạch Khắc hành động.
Tên thuộc hạ này có kinh nghiệm đã đi 1 lần rồi, hơn nữa lần trước Dương Minh có thể bỏ qua cho tên này thì lần này cũn có thể bỏ qua, không gây khó dễ cho hắn.
"Mạch Khắc, ngươi ở đâu?" Đoạn Đầu Lang lần nữa gọi điện thoại cho Mạch Khắc.
"Lão đại, tôi đang xử lý mấy cái chết của cái huynh đệ. Đang thương lượng vấn đề bồi thường phí tử cho mỗi gia đình!" Mạch Khắc nói.
"Tốt lắm, chuyện này cứ giao cho người khác đi, ta tìm ngươi có việc, ngươi tới phòng làm việc của ta mau lên!" Đoạn Đầu Lang nói.
"A. vâng. " Mạch Khắc vừa định hỏi có chuyện gì, kết quả bên kia Đoạn Đầu Lang đã cúp điện thoại. Mạch Khắc chỉ có thể mang tâm trạng thấp thỏm, đi tới phòng làm việc của Đoạn Đầu Lang.
"Lão đại, ngài tìm tôi?" Mạch Khắc cẩn thận hỏi.
"Đúng! Là như vậy…." Đoạn Đầu Lang đã viết xong chiến thư rồi, đang dùng máy in HP in ra: " Ngươi đi 1 chuyến nữa đến khách sạn Douglas, tìm Dương Minh, đem chiến thư này đưa cho hắn!"
"A! Lại phải đi tiếp nữa sao?" Mạch Khắc nghe thấy vậy thì thộn mặt ra, vốn lúc trước hắn cho là không phải đi gặp Dương Minh nữa nên cao hứng, kết quả không nghĩ tới Đoạn Đầu Lang trong thoáng chốc đã lại thay đổi rồi.
"Lần này không có chuyện gì nguy hiểm đâu, cũng không phải là gọi ngươi đi bắt người, ngươi sẽ đem chiến thư này giao cho Dương Minh là được!" Đoạn Đầu Lang nói.
"Cái Này. Được rồi…" Mạch Khắc mặc dù một vạn lần không muốn đi, nhưng là nếu Đoạn Đầu Lang đã bảo hắn đi hắn không còn cách nào, chỉ có thể kiên trì thôi.
"Ngươi đi đi, nói cho Dương Minh, đây là chúng ta khiêu chiến hắn. Hắn có đảm lượng, sẽ tới tổng bộ chúng ta. Đến khi hắn nói chuyện chúng ta mời gia chủ tới, ngươi nói gia chủ chúng ta không đi, hắn muốn tìm gia chủ thì tới tổng bộ bang phái rồi hãy nói!" Đoạn Đầu Lang nói.
"Tôi biết rồi!" Mạch Khắc gật đầu, nhận lấy chiến thư Đoạn Đầu Lang giao cho hắn. Ủ rũ đi ra khỏi phòng làm việc của Đoạn Đầu Lang.
Thi thể trong xe đã đem ra ngoài rồi. Về phần hậu sự những người này, Mạch Khắc giao cho trợ thủ tâm phúc của mình ra tay xử lý. Dù sao chuyện tốt như thế cũng không thể giao cho người khác, cứ coi là nhượng bộ đi, không phải chỗ tốt nào cũng là mình mới được.
Lái xe ngược về khách sạn Douglas, đỗ xe vào bãi, Mạch Khắc tiến vào khách sạn. Cẩn thận nhìn trong khách sạn một chút, kết quả phát hiện Tam Đặc Đốn còn đứng ở đại sảnh khách sạn, nhất thời có chút lúng túng, bất quá cũng không có biện pháp, chỉ có thể đi vào.
"Mạch Khắc tiên sinh? Làm sao ngươi lại trở lại?" Tam Đặc Đốn có chút kỳ quái, nghênh đón: " Lần này, làm sao ngươi chỉ đi có một người?"
Mặc dù trong lòng cười nhạo Mạch Khắc, bất quá ngoài mặt Tam Đặc Đốn vẫn làm bộ như hết sức quan tâm.
"Ai, đừng nói nữa, ta tới là đưa chiến thư, thay lão đại của ta tới!" Mach Khắc bất đắc dĩ nói: " Vốn là ta không muốn tới, nhưng lão đại bắt ta tới, ta cũng không thể không đến a! Hắn phải nhanh chóng đưa chiến thư, sau đó dọt lẹ, hắn cũng không dám ở lâu."
"Đi đi, cẩn thận một chút!" Tam Đặc Đốn nói.
Mạch Khắc đi tới tầng cao nhất của khách sạn. Gian phòng số 1, do dự một hồi lâu, mới gõ cửa.
Thật ra Dương Minh đã sớm từ động tĩnh trong hành lang, thấy được có người đến, khi hắn thấy là Mạch Khắc cũng không có hành động gì, chỉ là muốn xem tên này đi mà quay lại để làm gì.
Đợi đến khi Mạch Khắc căng thẳng hồi lâu, rốt cục cũng gõ cửa, Dương Minh mới hỏi: "Là người nào?"
"Dương tiên sinh, là tôi đây, Mạch Khắc!" Mạch Khắc cẩn thận nói: "Phiền ngài mở cửa dùm, được chứ?"
"Làm sao? Ngươi vừa mang người đến bắt ta?" Dương Minh cố ý hỏi ngược lại, đứng dậy chuẩn bị đi ra mở cửa.
"Không phải là, ngài ngàn vạn lần chớ hiểu lầm, tôi không phải là tìm đến ngài gây phiền toái, tôi không dám a!" Mạch Khắc vội vàng giải thích: "Dương tiên sinh, tôi là tới đưa chiến thư!"
"Đưa chiến thư?" Dương Minh sửng sốt, có chút nghi ngờ mở cửa phòng.
"Đúng vậy a, chính là cái này!" Mạch Khắc vội vàng đem chiến thư cầm trong tay giao cho Dương Minh.
Dương Minh hừ lạnh một tiếng nhận lấy cái gọi là "chiến thư " mở ra đọc.
Khích tướng sao? Dương Minh nhìn chiến thư, trong lòng có chút khinh thường. Muốn mình đi đến Đoạn Đầu Bang tổng bộ sao? Bọn họ cũng là bàn tính tốt quá nhỉ, nghĩ làm cho mình tự chui đầu vào lưới sao? Mơ đi.!
Bất quá, không có thực lực, mới gọi tự chui đầu vào lưới.
Hắn trong long cũng phải khen ngợi mấy tên này chu đáo, vì sợ mình mình ở nơi khác đến không biết trụ sở của Đoạn Đầu Bang ở đâu, nên trực tiếp đem viết địa chỉ ra rồi.
Nhìn thấy Dương Minh không nói gì, Mạch Khắc trong lòng có chút sợ: "Dương tiên sinh, chiến thư ta đưa đến rồi, ta hẳn là có thể đi?"
"Đi?" Dương Minh hỏi lại một câu.
"Dương tiên sinh, ta chỉ là tới đưa chiến thư a! Không có ý tứ gì khác…!" Thanh âm Mạch Khắc như muốn khóc rồi: "Hai quân giao chiến, không chém sứ giả a…!"
"À!" Dương Minh nhìn bộ dạng Mạch Khắc, không khỏi bị chọc cười : "Hai quân giao chiến? Đây là hai quân sao? Được rồi, ta cũng không nói muốn làm khó dễ ngươi, ngươi báo cho Đoạn Đầu Lang một tiếng, chờ ta chuẩn bị rồi mới sang!"
"Ack! Dương tiên sinh, vậy ngài lúc nào đi? " Mạch Khắc vội vàng gật đầu.
"Chờ ta cơm nước xong hãy đi đi" Dương Minh nhàn nhạt nói xong khoát tay, đem cửa phòng đóng lại.
"Hô!" Mạch Khắc thở phào nhẹ nhõm, vội vàng thừa dịp trước lúc Dương Minh không có thay đổi chú ý, vội vã đi xuống lầu.
Dương Minh đem chiến thư cầm trong tay vứt sang một bên, bấm điện thoại sang phòng Kim Ngưu.
"Thủ lĩnh, có gì phân phó!" Kim Ngưu đã nhận ra trong hành lang có người đi qua, một mực ở cửa ngó chừng Mạch Khắc, chẳng qua Dương Minh không có phân phó, hắn cũng sẽ không tự tiện chủ trương xuất thủ.
"Kim Ngưu, đi triệu tập người, một lát đi với tôi diệt tổng bộ Đoạn Đầu Bang!" Dương Minh nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1612


Báo Lỗi Truyện
Chương 1612/2205