Chương 1611:


"Lão đại, lão đại, không xong rồi…!" Mạch Khắc vọt vào, hét lớn.
"Làm gì mà nhặng lên thế? Có chuyện gì không thể từ từ nói à?" Đoạn Đầu Lang nhíu mày: "Cho dù bắt người đem trở về, cũng không có ai tranh công với ngươi đâu…"
Đoạn Đầu Lang nghĩ Mạch Khắc nhất định là bắt người trở lại, vì tranh công mà nhanh chóng chạy tới chỗ mình! Hắn nghĩ thầm Mạch Khắc là tâm phúc của mình, khẳng định là muốn nhờ mình mà có được địa vị cao hơn trong bang, nhưng việc đề bạt phải có cớ mới được không thể tùy tiện mà làm. Mạch Khắc nhất định là mượn lý do bắt người này, có một chút công lao. Sau đó mượn cơ hội muốn mình đề bạt hắn.
Bất quá Đoạn Đầu Lang cảm thấy dẫn người đi bắt cái người ngoại quốc kia, căn bản cũng không tính là cái đại sự gì. Chuyện này rất đơn giản, tùy tiện phái người nào cũng có thể hoàn thành, có cái gì để mà tranh công?
Đoạn Đầu Lang trợn mắt, nhìn Mạch Khắc một cái: "Ta biết tâm tư của ngươi! Ngươi là tâm phúc của ta, có cơ hội. ta nhất định sẽ đề bạt ngươi, nhưng ngươi cũng không cần phải vội vã như thế, lúc này mới bắt người mà thôi, không phải là công lao gì to lớn. Nếu ta đề bạt ngươi, người khác nhất định sẽ có ý kiến!"
"Không phải, lão đại." Mạch Khắc bị mấy câu này của Đoạn Đầu Lang làm cho hắn không biết nói cái gì cho tốt, vội vàng lắc đầu.
"Không phải, cái gì mà không phải! Người bắt tới đâu? Giam lại là coi như xong rồi, ta đây phải gọi điện thoại cho lão bản phục mệnh!" Đoạn Đầu Lang khoát tay, cắt đứt lời Mạch Khắc.
"Không phải, lão đại.!" Mạch Khắc có chút nóng nảy.
"Đã bảo ngươi không cần nói nữa, làm sao ngươi còn nói? Ta trước gọi điện thoại cho lão bản, có ý kiến gì thì chút nữa ta nói chuyện điện thoại xong ngươi rồi hãy nói!" Đoạn Đầu Lang có chút khó chịu chặn lại nói.
"Lão đại, ngài hãy nghe tôi nói đã! Tôi thật sự có chuyện trọng yếu hồi báo! Xảy ra đại sự rồi…!" Mạch Khắc cũng bất chấp tất cả, vọt tới giữ tay Đoạn Đầu Lang vừa mới cầm điện thoại lên đặt lại chỗ cũ.
"Có chuyện gì xảy ra với ngươi vậy? Ta đã trả lời rồi?" Đoạn Đầu Lang nhất thời liếc mắt nói: "Ngươi coi như là thủ hạ tâm phúc của ta, không thể không có quy củ như vậy. Không biết lớn nhỏ như vậy? Ngươi quy củ cho ta một chút, nếu lần sau còn như vậy, lần tới có chuyện gì đều không tới phiên ngươi đi làm!"
Mạch Khắc âm thầm kêu khổ, chuyện này lần sau ngươi có sai ta đi, ta có chết cũng không dám đi. Thật là đáng sợ! Quá dọa người rồi, xém tí đã toi mạng rồi! Lần này còn chưa đủ sao? Ai mà dám đi nữa, tìm chết ah!
"Lão đại, lần tới ta thật không dám đi! Quá kinh khủng…!" Mạch Khắc nói gấp.
"Ặc? Ngươi có ý gì? Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?" Đoạn Đầu Lang lúc này mới nghe chuyện xảy ra tựa hồ có cái gì không đúng, nhíu nhíu mày, buông điện thoại trên tay xuống: "Mạch Khắc, chẳng lẽ lần này ngươi hành động thất bại?"
"Đâu chỉ là thất bại, quả thực là quá thất bại rồi!" Mạch Khắc cười khổ nói: "Lão đại, thuộc hạ mang theo 10 thủ hạ, kết quả trở lại chỉ một mình tôi còn sống, những đứa khác đã là thi thể rồi!"
"Cái gì! Ngươi nói là những người khác đều đã chết? Điều này sao có thể?" Đoạn Đầu Lang cả kinh, nhưng có vẻ không tin nhìn Mạch Khắc.
"Lão đại, ngài cảm thấy là thuộc hạ tùy tiện nói mê sao? Những thi thể thủ hạ được đặt trong cốp xe ở dưới lầu, đã dùng túi ni lông gói lại rồi." Mạch Khắc có chút sợ hãi nói: "Lão đại, ngài không biết là cái tên Dương Minh có thủ hạ quả thực là siêu cấp lợi hại vô cùng. Thân mình liền vừa động, mười thủ hạ của tôi đã bị hắn thịt rồi, súng còn chưa kịp rút ra đã bị người ta lấy đi rồi!"
"Ngươi nói là sự thật?" Đoạn Đầu Lang không nghĩ tới nhiệm vụ đơn giản như vậy lại thất bại. Xem cái tên Dương Minh kia chính là có thủ hạ không đơn giản?
"Loại chuyện này, sao có thể tùy tiện nói giỡn!" Mach Khắc gật đầu nói.
"Mẹ nó! Lần này là khinh địch rồi!" Đoạn Đầu Lang nhíu nhíu mày: "Không trách được lão bản nhắc nhở. Ta nhất định phải làm tốt, xem ra người này không đơn giản!"
"Đúng vậy…" Mạnh Khắc vội vàng phụ họa nói, lần này hắn dẫn đầu, toàn quân bị diệt, mặc dù nói người của đối phương quá lợi hại, nhưng mà hắn cũng không thể không có một chút trách nhiệm, cho nên hắn liền phụ họa theo, cũng là muốn làm cho trách nhiệm của mình trở nên nhẹ đi.
"Ặc?" Đoạn Đầu Lang đột nhiên nghĩ đến một chuyện khác, mặt liền biến sắc, lành lạnh nhìn Mạch Khắc hỏi: " Bọn họ đều chết hết? Tại sao ngươi sống nhăn răng? Cả một chút thương tích cũng không có?"
"Lão đại, là hắn để cho tôi về để truyền lời và mang các thi thể về" nói xong Mạch Khắc ngẩn ra, lập tức hiểu ý tứ Đoạn Đầu Lang, hẳn là hoài nghi mình rồi, cho nên vội vàng cười khổ giải thích: "Tên đó căn bản khinh thường không them giết tôi, chẳng qua là để cho tôi truyền lời đến gia chủ gia tộc South City "trong 24 h phải lăn qua gặp hắn, nếu không nghe lời tự gánh lấy hậu quả!"
Đoạn Đầu Lang nhíu mày, Mạch Khắc giải thích như vậy hắn cũng hơi tin, dù sao lúc trước cũng chỉ là đột nhiên hoài nghi mà thôi, Mạch Khắc dù sao cũng là thủ hạ tâm phúc của hắn, hẳn không có lý do gì hoài nghi Mạch Khắc bất trung. Huống chi Dương Minh là người ngoại quốc, mình là thực hiện mệnh lênh của lão bản đi bắt hắn lúc mới đây. Lúc trước cũng không thể cùng Mạch Khắc giao thiệp, hai người cũng không thể có liên hệ gì.
"
Hừ, khẩu khí thật cuồng vọng a!" Đoạn Đầu Lang đối với khẩu khí của Dương Minh rất là khinh thường, cho dù thủ hạ kia của hắn có thể đánh thì thế nào? Đã biết lần hao tốn 10 thủ hạ vừa rồi, cũng không đại biểu cho cái gì, chỉ có thể nói rõ rằng mình khinh địch mà thôi.
"
Đúng vậy a, lão đại, ngài không biết tôi hôm nay rất mất mặt, quỳ trên mặt đất dập đầu xin hắn, hắn lại chẳng thèm ngó tới!". Mạnh Khắc nói đến đây tỏ vẻ tức giận nói tiếp: "Lão đại, người nhất định phải lấy lại mặt mũi cho thuộc hạ một chút!"
"
Tốt lắm, chuyện này ngươi cũng không cần quản, để chuyện này cho ta xử lý!" Đoạn Đầu Lang hừ một tiếng nói: " Ngươi đi xử lý mấy cái xác kia đi, đừng để ai biết, trong nhà phí chết bao nhiêu thì cứ theo đó mà làm, những chuyện này giao cho ngươi xử lý!"
"
Vâng! Lão đại, thuộc hạ đây liền đi xử lý!" Mạnh Khắc vừa nghe thấy không cần hắn tiếp tục quản chuyện của Dương Minh nhất thời mừng rỡ! Hơn nữa còn để cho hắn chịu trách nhiệm dàn xếp cái chết của mấy huynh đệ, đây cũng là thu mua lòng người, tích góp từng chút một danh tiếng. Là chuyện tốt a! Dù sao cũng là chuyện trong bang, nhưng đến lúc đó mọi người đều biết là mình làm. Mạch Khắc tự nhiên rất mừng rỡ liền đồng ý.
Đợi Mạch Khắc đi ra ngoài, Đoạn Đầu Lang mới mang vẻ mặt hậm hực bẩm báo lão bản Uygur.
"
Đoạn Đầu Lang, như thế nào? Chuyện đều làm tốt rồi sao?" Uygur nhấc điện thoại lên liền hỏi.
"
Lão bản, chuyện xảy ra một chút vấn đề!" Đoạn Đầu Lang cẩn thận nói.
"
Có vấn đề? Vấn đề gì?" Uygur sửng sốt, hỏi.
"
Lão bản, lần này ta phái mười một người đi bắt người, kết quả còn sống trở về chỉ có một người, mười người kia cũng hao tổn ở nơi đó!" Đoạn Đầu Lang nói: " Tên Dương Minh kia có thủ hạ rất lợi hại, cơ hồ vừa ra tay 10 người kia là chết ngay lập tức."
"
Cái gì!" Uygur nghe được Đoạn Đầu Lang hồi báo, thoáng cái từ trên ghế làm việc đứng lên, kinh hô: "Làm sao có thể? Người này lợi hại như thế sao?"
"
Lão bản, ta lúc trước cũng là khinh địch, không nghĩ tới đối phương cứng đầu như vậy" Đoạn Đầu Lang trước nhận sai: " Bất quá, cái tên Dương Minh kia lớn lối lắm. hắn để thuộc hạ kia của tôi còn sống trở về là để chuyển cáo cho ngài. Để ngài báo cho gia chủ gia tộc South City trong vòng 24h lăn qua gặp hắn, không thì, tự gánh lấy hậu quả!"
"
Hừ!" Uygur nghe Đoạn Đầu Lang nói, hừ lạnh một tiếng. Những lời này hắn cũng không phải là lần đầu nghe được, từ Smith cùng Tam Đặc Đốn cũng đã nghe qua. Hắn không nghĩ tới Đoạn Đầu Lang cũng là báo lại những lời này, trong lòng cười lạnh, Dương Minh này cũng quá lớn lối đi? Cứ làm như là nắm chắc trong tay, không phải là ỷ vào tên thuộc hạ sao? Dù ngươi có mạnh cỡ nào cũng chẳng bằng súng.
"
Lão bản. Người xem. " Đoạn Đầu Lang cũng không biết Uygur đang nghĩ thế nào, chỉ nghe được hắn hừ một tiếng, trong lòng có chút thấp thỏm vội vàng dò hỏi.
"
Như vậy đi, ngươi kêu người đưa hắn một khiêu chiến thư, gọi tên Dương Minh kia mang theo thủ hạ tới tổng bộ Đoạn Đầu Bang." Uygur suy nghĩ một chút nói: "Nếu thủ hạ hắn có thể đánh như thế, chúng ta lại phái người đi khách sạn tìm hắn, cũng có chút lỗ lã rồi! Dù sao Khách sạn Douglas là địa bàn của người khác, chúng ta cũng không có thể mang đi quá nhiều người. Hơn nữa một lần thang máy cũng không đi được nhiều người. Lỡ như lên một nhóm lại toi một nhóm thì cái lời không bù nổi cái mất mất!"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1611


Báo Lỗi Truyện
Chương 1611/2205