Chương 1609:


"Ta. ". Mạch Khắc không ngu mà nói mình đang tìm súng. Bất quá khi thấy nụ cười dài của nam tử trước mặt, hắn không dám im lặng. Tên này trong chớp mắt có thể giết mình, đây chính là ma quỷ a!
"Ngươi đang tìm cái này sao?" Kim Ngưu đột nhiên giơ tay phải của mình lên, trên tay hắn có thêm một khẩu súng.
Mạch Khắc bị dọa cho nhảy dựng lên. Bất quá khi nhìn kỹ, trên tay Kim Ngưu đúng là khẩu súng của mình. Không biết khi nào súng lục đã ở trên tay Kim Ngưu rồi!
Nhất thời sắc mặt của hắn càng trở nên khó coi… Trong lòng hắn đã rõ ràng, không hiểu từ lúc nào tên ma quỷ kia đã tiếp cận mình, lấy đi súng của mình…Điều đáng sợ là hắn tuyệt không có một chút cảm giác nào!
Nếu như Kim Ngưu muốn giết, hắn cũng sẽ giống như các thủ hạ nằm trên mặt đất, biến thành một khối tử thi rồi.
"Lúc xử lý đám ruồi nhặng vừa rồi, thuận tay nên mang theo." Kim Ngưu liếc nhìn Mạch Khắc, nhàn nhạt nói.
Đây là câu mà Dương Minh trước kia đã từng nói, mục tiêu của hắn là một ngày kia sẽ trở thành cao thủ như Dương Minh. Cho nên một mực bắt chước ngữ khí cùng phong cách làm việc của Dương Minh.
Trên đầu Mạch Khắc càng đổ mồ hôi lạnh, hắn không biết mình rốt cuộc làm sao mà lại chọc phải người như vậy, không phải là chỉ hỏi một câu sao? Lại đem thủ hạ của mình đều giết sạch. Có điều hắn lại quên mất, lúc trước chính là hắn đã ra lệnh cho thủ hạ bắt Kim Ngưu.
Bất quá hắn không hỏi câu này thì Kim Ngưu cũng sẽ không bỏ qua cho hắn. Cho nên Mạch Khắc đúng là đã suy nghĩ nhiều.
"Ngươi. Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?" Mạch Khắc hiện tại quá hoảng sợ, mặc dù hắn là tiểu đầu mục hắc đạo, nhưng chuyện có thể bỏ mạng đâu phải đùa. Hắn cũng sợ chết nha!
Hiện tại hắn đang phong mang vô cùng, may mắn nhận được tín nhiệm của Đoạn Đầu Lang, địa vị trong giới hắc đạo lên như diều gặp gió, nếu bỏ mạng há chẳng phải uổng lắm sao?"
Yên tâm đi, hiện tại ta sẽ không giết ngươi. "
Kim Ngưu khinh thường nhìn Mạch Khắc, nhàn nhạt nói : "Ta muốn mang ngươi gặp thủ lĩnh.
"
Thủ lĩnh của ngươi. " Mạch Khắc cũng không ngu. Kim Ngưu nói là hiện tạisẽ không giết hắn, nhưng không đại biểu là một lát sẽ không giết hắn, chính là càng làm cho hắn kinh hoảng. Kim Ngưu này thoạt nhìn còn không phải là thủ lĩnh, mà cũng chỉ là thuộc hạ mà thôi?
Mạnh Khác xém chút nữa bị hù cho té xỉu. Mẹ kiếp, tên này đã vãi như thế thì gã thủ lĩnh kia còn kinh khủng bực nào? Trong lòng hắn tự rủa mình tơi tả, sớm biết như vậy thì đã không ngu ngốc tự mình tiến cử đi làm nhiệm vụ bắt người này!
Vốn tưởng rằng đi bắt một người ngoại quốc nho nhỏ là một chuyện dễ dàng, không thể đơn giản hơn. Mang theo cả đám thuộc hạ, tên ngoại quốc kia sẽ còn không sợ đến mức lập tưc tè ra quần a!
Kết quả là mình cùng hơn mười tên lâu la đứng trước mặt thủ hạ của người ta, vừa đứng chưa được bao lâu liền nằm thẳng cẳng ở trên đất, không biết sống chết. Mình cũng bị dọa cho tới mức tè ra quần rồi.
Muốn bắt người ta, mà cả chân diện cũng không thể nhìn thấy. Mạch Khắc thật sự muốn khóc, mình thật sự là xui xẻo. Tích cực như vậy làm ra mẹ gì, cái rắm a!
"
Thủ lĩnh của ta, một lát nữa ngươi liền gặp được!" Kim Ngưu nói không nhiều lắm, ngữ khí vẫn lãnh đạm như cũ. Hắn cũng đoán được, thang máy tầng cao nhất đã bị khóa rồi, không thể đi lên. Cho nên hắn không lo lắng những thi thể trong hành lang này sẽ bị người khác phát hiện.
Kim Ngưu bước tới, xách Mạch Khắc lên, hướng gian phòng số một đi tới.
Động tĩnh trong hành lang cũng không khiến cho Trương Tân trong phòng số hai chú ý. Dù sao thì động tác Kim Ngưu rất nhanh, động tĩnh gây ra rất nhỏ… Giờ phút này Trương Tân, Trương Giải Phóng cùng Vương Mi đang hàn huyên tâm sự, lần này bình an trở về, cũng sẽ không rảnh mà đi chú ý tới chuyện ở hành lang.
Mạch Khắc như một con gà nhỏ bị Kim Ngưu xách đi. Tới cửa phòng số một, hắn thò tay gõ cửa.
"
Cạch" …Cửa phòng mở ra. Rốt cuộc lúc này Mạch Khắc thấy được mục tiêu đích xác của mình, chính là Dương Minh.
Sau khi mở cửa, Dương Minh liền xoay người đi vào trong, Kim Ngưu mang theo Mạch Khắc theo ở phía sau. Sau khi vào phòng, một tay ném Mạch Khắc xuống đất.
"
Đại ca, takhông phải cố ý, tiểu nhân chỉ là tiểu lâu la. Tiểu nhân chỉ làm theo lệnh, đây hết thảy đều là của lão đại chúng ta là Đoạn Đầu Lang an bài, hắn sai tiểu nhân tới bắt người, tiểu nhân không thể không bắt a! Ngài không nên giận lây sang tiểu nhân, tiểu nhân cũng thân bất do kỷ a!"
Trong nháy mắt, Mạch Khắc đã nghĩ thông suốt. Trừ quỳ xuống đất cầu xin tha thứ ra thì không còn cách nào. Không nói Dương Minh rốt cuộc có lợi hại hay không. Chỉ một cái thủ hạ kia liền khủng bố như thế. Một người trong nháy mắt giết ngay lập tức mười người. Đây có còn là người không?
Dù sao hảo hán không ăn thua thiệt thòi trước mắt, không quỵ lụy cầu xin mới thật là ngu đó… Quân tử trả thù 10 năm không muộn. Chờ mình còn sống trở về rồi tính sau, nếu ngay cả mạng sống cũng không còn, những thứ khác có tác dụng mẹ gì!
Cho nên Mạch Khắc bỏ qua tôn nghiêm, không để ý đến hình tượng, liên tục dập đầu, cầu xin ở trong phòng.
"
đừng để cho hắn làm bẩn thảm của ta…." Dương Minh khoát tay. Mặc dù không phải là thảm nhà mình, nhưng như vậy có thể là xui xẻo a!
"
Dạ!" Kim Ngưu cung kính đáp, đoạn một tay xách Mạch Khắc lên: "Thủ lĩnh không cho ngươi dập đầu, ai cho ngươi đập đầu chứ?."
"
A! Dạ dạ!" Mạch Khắc không nghĩ tới chính mình dập đầu cầu xin như vậy ngược lại khiến cho người ta khó chịu, vội vàng thu mình lại, khúm núm nói.
"
Được rồi, ngươi cũng không cần phải làm trò nữa." Dương Minh nhíu nhíu mày, liếc Mạch Khắc một cái rồi nói: "Ta không giết ngươi"
"
A? Cám ơn! Cám ơn đại nhân đại lượng khoan hồng…" Mạch Khắc cả kinh, rối rít cảm ơn.
"
Đám người mà hắn mang đến đâu rồi?" Dương Minh không để ý tới Mạch Khắc, quay sang hỏi Kim Ngưu.
"
Đã xử lý xong." Kim Ngưu nói.
"
Tốt." Dương Minh gật gật đầu. Sau đó quay sang Mạch Khắc: "Ngươi đem thi thể kia về, nói bang chủ Đoạn Đầu Lang các ngươi, chuyển lời của ta.Còn lại mười tám giờ."
"
Dạ, dạ, tiểu nhân nhất định chuyển cáo!" Tuy rằng Mạch Khắc không hiểu cái gì là mười tám giờ, bất quá bây giờ là Dương Minh muôn tha cho hắn, dĩ nhiên là hắn mừng đến phát diên lên…Chỉ cần không chết, bảo hắn gọi Dương Minh là cha, hắn cũng vui vẻ đáp ứng
"
Um… Kim Ngưu, ngươi tìm một cái túi, đem đám thi thể kia bỏ vào, rồi đưa cho hắn mang đi." Dương Minh nhàn nhạt nói.
"
Vâng!" Kim Ngưu nhấc Mạch Khắc lên. Trực tiếp đem hắn ra khỏi phòng, sau đó thẳng tay ném xuống: "Ở chỗ này chờ một chút, ta đi tìm túi…"
"
Dạ, dạ!" Mạch Khắc cả kinh, vội vàng gật đầu. Thấy Kim Ngưu thật sự đi xa, tiến vào thang máy, hắn có chút lung lay: "Tên kia đi rồi, Dương Minh không có ngó chừng nơi này, mình có thể trốn. Chạy hay là không chạy đây?"
Tình huống bây giờ rất thích hợp chạy trốn, bất quá Mạch Khắc lại có chút do dự! Mới vừa rồi nghe ý tứ của Dương Minh, rõ ràng cho thấy muốn thả mình một con đường sống, nếu mình không chạy trốn, cũng không chết được. Nếu chạy trốn, vạn nhất bị bắt trở lại, sẽ làm tên hung thần kia tức giận, một đao xử lý mình. Nghĩ đến đây, hắn run lên, quyết định thành thật nằm im một chỗ.
Dù sao Dương Minh đã nói sẽ thả mình, hắn căn bản không cần thiết lừa gạt mình…Muốn xử lý mình cũng đơn giản như một cái nhấc tay mà thôi. Không cần thiết phải lừa gạt một tiểu nhân vật như mình…
Nghĩ thông suốt điểm này, Mạch Khắc liền an tâm chờ đợi. À, nếu mang theo thi thể của đám thuộc hạ mang về, lại được tiếng là có nghĩa khí, không bỏ rơi đồng bọn, đến lúc đó cũng dễ ăn nói với Đoạn Đầu Lang hơn.
Một lát sau. Kim Ngưu quay về, mang theo mấy cái túi, thấy Mạch Khắc thành thành thật thật đứng chờ, hắn gật đầu hài lòng, quang cái túi ra đoạn nói: "
Ngươi mang thi thể của đám thuộc hạ bỏ vào đây…"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1609


Báo Lỗi Truyện
Chương 1609/2205