Chương 1607: Còn lại 21 tiếng


"Gọi thêm người làm gì?" Dương Minh không cho là đúng nói: "Tôi biết ý tốt của ông nhưng mà tôi không muốn bứt dây động rừng cho nên chuyện này ông cứ để tôi tự mình xử lý"
Đối với hành động của Tam Đặc Đốn, Dương Minh dĩ nhiên là hiểu rõ. Cái loại người này mà nói, nếu như không có kẻ chống lưng cỡ như Kaike ở phía sau thì bảo đảm hắn chả bao giờ làm được chuyện gì nghĩ khí cả.
Bất quá Dương Minh cũng cảm thấy Kaike này đúng là người có đầu óc, mặc dù hắn biết Dương Minh có thể tự tay xử lý nhưng mà vẫn tìm cách hỗ trợ.
"Dương tiên sinh, bây giờ tôi phải làm gì?" Tam Đặc Đốn bỗng nhiên có cảm giác tò mò không biết rốt cục thì cái thực lực thật sự của Dương Minh lớn như thế nào mà lại dám trêu chọc cả gia tộc South City.
Gia tộc South City tuy không phải là cái loại đại gia tộc nhưng mà nó cũng không phải là cái loại tiểu gia tộc, ai muốn nhào nắn thế nào thì nhào nắn.
Nói cho đúng chính là, nếu bây giờ bảo Tam Đặc Đốn triệu tập nhân mã ra đối đầu với Uygur thôi thì hắn cũng chưa chắc đã thắng chứ nói gì chống lại cả một gia tộc South City như Dương Minh.
Bất quá, thật sự trong lòng Tam Đặc Đốn cũng hiểu rất rõ là Dương Minh không muốn hắn tham dự vào chuyện của Dương Minh. Vì thế mà cái kết quả sau này có như thế nào thì hắn cũng không chịu trách nhiệm, chỉ riêng điểm này thôi thì Tam Đặc Đốn cũng có thể kết luận rằng Dương Minh là một người nghĩa khí.
"Ông điện thoại cho hắn bảo là bây giờ đã qua hơn 3 tiếng đồng hồ rồi chỉ còn lại gần 21 tiếng mà thôi. Bảo bọn họ trong vòng 21 tiếng này mà cái tên gia chủ khốn kiếp đó không lăn qua đây gặp tôi thì đừng trách tại sao tôi tàn ác." Dương Minh trầm giọng nói với Tam Đặc Đốn một câu.
"Hả! Chuyện này.chuyện này" Tam Đặc Đốn sau khi nghe Dương Minh nói xong thì liền sửng sốt không nói nên lời.
"Ông không cần phải lo lắng, ông chỉ cần nói là ông đi tìm tôi sau đó tôi nhờ ông chuyển những lời này cho hắn là được" Dương Minh nói rõ một câu.
"Dương tiên sinh, mặc dù gia tộc South City không phải là cái dạng đại gia tộc gì nhưng mà ngài nói như vậy thì chắc chắn sẽ chọc giận bọn chúng" Tam Đặc Đốn do dự nói tiếp: "Dương tiên sinh, mặc dù tôi không biết thực lực của ngài như thế nào nhưng mà có câu nói là quả bất địch chúng*. Bây giờ ngài chỉ có một mình còn bọn chúng thì nhiêu vô số kể tôi sợ ngài sẽ xảy ra chuyện"
-------------------------------------------------------
* Quả bất địch chúng: Theo từ điển Lạc Việt thì câu này có nghĩa là số ít không chống lại được số đông, yếu không địch lại mạnh.
-------------------------------------------------------
"Haha, không có chuyện đó đâu. Ông cứ làm theo lời tôi nói là được" Dương Minh hiển nhiên biết Tam Đặc Đốn nói như vậy là xuất phát từ ý tốt chứ không phải khinh thường hắn nhưng mà Dương Minh có quyết định của Dương Minh.
Nhìn thấy thái độ kiên quyết của Dương Minh, Tam Đặc Đốn cũng không có cách nào khác đành nói: "Như vậy thì tôi sẽ nghe theo lời ngài"
Buông điện thoại xuống, Tam Đặc Đốn bỗng nhiên có chút do dự. Hắn đang không biết là có nên báo cáo với Kaike một chút hay không?
Bởi lẽ lúc trước Kaike đã giao toàn quyền quyết định cho Tam Đặc Đốn phụ trách nhưng mà Dương Minh căn bản là không cần hắn hỗ trợ, lỡ như mà Dương Minh có xảy ra chuyện gì thì hắn sợ sẽ bị Kaike trách phạt.
Sau khi cân nhắc hồi lâu, Tam Đặc Đốn mới quyết định gọi cho Kaike để báo cáo tình huống hiện nay.
"Tam Đặc Đốn, chuyện bên đó thế nào rồi?" Kaike vừa nhìn thấy số điện thoại của Tam Đặc Đốn gọi đến thì không chút do dự liền nhấc máy lên hỏi một câu.
"Gia chủ, tôi muốn báo cáo với ngài một chuyện" Tam Đặc Đốn cẩn thận nói: "Là như thế này. Dương tiên sinh bảo là không cần tôi hỗ trợ bất cứ thứ gì cả nhưng mà lại bảo tôi nói với Uygur một câu."
"Nói cái gì? Mau nói tôi biết." Kaike đoán trước được Dương Minh sẽ không cần Tam Đặc Đốn hỗ trợ vì thế cũng không ngạc nhiên cho lắm.
Đối với thực lực của Dương Minh thì đừng nói là cái gia tộc South City mà cho dù là cả thành phố Ma Cau hắn cũng có thể hủy diệt được. Một kẻ như vậy mà còn cần Kaike hỗ trỡ hay sao? Hắn chưa mắng Kaike làm vướng bận tay chân là đã mừng lắm rồi.
"Dương tiên sinh bảo tôi nói với Uygur là cho bọn chúng 24 tiếng đồng hồ để bảo gia chủ của gia tộc South City đến khách sạn của chúng ta gặp ngài. Nếu không thì đừng trách ngài ấy tàn ác." Tam Đặc Đốn chăm chú nói.
"Ồ là như vậy sao? hahahaha" Kaike nghe xong không khỏi phá lên cười.
"Gia chủ, ngài cười như vậy là có ý gì?" Tam Đặc Đốn có chút kỳ quái, Dương Minh chẳng phải là bạn hữu của Kaike hay sao mà bây giờ Kaike lại cười nhạo hắn?
Bất quá Tam Đặc Đốn có mơ cũng không nghĩ ra được rằng Kaike không phải cười nhạo Dương Minh mà là cười nhạo cái gia tộc South City.
"Vì sao tôi cười hả? Haha, gia tộc South City kia chắc chắn sẽ bị diệt. Mà buồn cười nhất chính là đến bây giờ bọn chúng vẫn chưa biết là bọn chúng đã đắc tội với cái loại người gì.quả thật là đáng thương haha" Kaike lấy lại bộ dạng trang nghiêm, cẩn thận nói: "Nếu ta là bọn chúng thì ta đi xin lỗi Dương Minh tiên sinh còn không kịp chứ ở đó mà khiêu khích."
"Gia chủ, ngài đang nói cái gì vậy?" Tam Đặc Đốn nghe Kaike nói xong có chút lùng bùng lỗ tai, quả thật là hắn có chút khó tiếp nhận được những lời này của Kaike.
"Không có gì, tôi nói là gia tộc South City chắc chắn sẽ bị hủy diệt. Anh không cần phải hỏi nhiều làm gì chỉ cần Dương Minh tiên sinh có yêu cầu gì thì anh tận lực hỗ trợ là được." Kaike cẩn thận phân phó Tam Đặc Đốn một câu
"Vâng thưa gia chủ, tôi hiểu rồi!" Tam Đặc Đốn nghe Kaike nói vậy thì dường như được thêm dũng khí, vội vàng trả lời một câu.
Kaike cúp điện thoại của Tam Đặc Đốn xong mới nhìn mấy vị trưởng lão cười nói: "Gia tộc South City chắc bây giờ vẫn chưa biết là đã đụng đến họa sát thân đâu nhỉ"
"Haha, dù sao thì gia tộc South City bị tiêu diệt thì cũng là một cái tin tức tốt cho chúng ta" Một vị trưởng lão vì cao hứng nên phá lên cười nói một câu.
Lúc trước cháu của ông ta có xung đột với gia tộc South City nhưng mà Kaike không muốn có xung đột vô ích giữa hai gia tộc nên ông ta đành ngậm đắng nuốt cay dẫn cháu qua xin lỗi người ta, hơn nữa còn phải bồi thường một số tiền rất lớn mới được yên chuyện.
Bây giờ ông ta nghe được Dương Minh sẽ tiêu diệt gia tộc South City thì nhất thời vô cùng vui vẻ, thật sự là ông trời có mắt mà.
Mà mấy vị trưởng lão khác cũng có thái độ vui vẻ chắng khác vị trưởng lão lúc nãy là bao, bởi vì hai gia tộc này đã có xích mích trong kinh doanh từ rất lâu rồi, bây giờ gia tộc South City bị tiêu diệt thì gia tộc Douglas được lợi cũng không ít.
"Gia chủ, tôi thấy là chúng ta nên giữ mối quan hệ thật tốt với Dương tiên sinh, như vậy thì sau này nếu có gia tộc nào trêu chọc chúng ta, chúng ta có thể nhờ Dương tiên sinh ra tay giải quyết bọn chúng." Một trưởng lão khác bỗng nhiên nói một câu.
"Đừng vọng tưởng!" Kaike trừng mắt hắn một cái nói: "Ông cảm thấy Dương tiên sinh có thể dễ dàng để người ta sai khiến như vậy sao? Ông đừng nghĩ vẩn vơ nữa nếu không sẽ chuốc lấy phiền toái"
Trưởng lão nọ nghe Kaike nói như vậy thì cảm thấy ông ta thật hồ đồ vì thế liền trả lời: "Gia chủ, tôi chỉ tùy tiện nói vậy thôi"
"Được rồi, quan hệ giữa chúng ta với Dương tiên sinh bây giờ cũng coi như là tạm ổn. Mặc dù lúc trước có chút hiểu lầm nhưng mà theo như mấy lần tôi tiếp xúc với Dương tiên sinh thì tôi thấy ngài cũng không phải là người xấu cho nên cũng sẽ không đuổi cùng giết tận chúng ta đâu." Kaike nói tiếp: "Ví dụ như lần này chẳng hạn, Dương tiên sinh không muốn Tam Đặc Đốn nhúng tay vào, chứng tỏ ngài không muốn chúng ta có liên quan. Vì thế mà tôi có thể khẳng định Dương tiên sinh không hề xấu như mọi người nghĩ mà ngược lại ngài là một người rất nghĩa khí"
Nghe Kaike nói xong, các vị trưởng lão trong buổi họp đều gật đầu cảm thấy Kaike nhận xét rất chính xác.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1607


Báo Lỗi Truyện
Chương 1607/2205