Chương 1606: Xin chỉ thị


Bất quá thì Uygur cũng biết rằng phía sau khách sạn Douglas còn có gia tộc Douglas chống lưng. Hơn nữa, thế lực của gia tộc này cũng không khác gia tộc South City bao nhiêu cả cho nên Uygur không muốn làm lớn chuyện, vì vậy mà Uygur muốn thông báo với quản lý của khách sạn Douglas ở Ma Cau một tiếng.
Nghĩ tới đây, Uygur liền nhấc điện thoại lên gọi cho Tam Đặc Đốn.
Rất nhanh đầu dây bên kia liền truyền đến giọng nói của Tam Đặc Đốn: "A lô, Tam Đặc Đốn xin nghe!"
Hôm nay Tam Đặc Đốn trả lời điện thoại một cách lễ phép đến lạ thường, mà hắn lễ phép như vậy cũng phải thôi, bởi vì Dương Minh còn ở đây cho nên hắn sợ Kaike sẽ điện thoại hỏi thăm tình hình của Dương Minh.
"Tam Đặc Đốn tiên sinh, tôi là Uygur đây" Uygur làm ra vẻ nhiệt tình nói một câu.
Mặc dù hai gia tộc không có gì gọi là thân thiết với nhau cả nhưng mà dù sao thì hai người tại Ma Cau này cũng xem như là có chút tiếng nói cho nên Uygur không thể ra vẻ với Tam Đặc Đốn được.
"À thì ra là Uygur tiên sinh, lâu rồi không gặp ngài khỏe chứ?" Nói xong, Tam Đặc Đốn đột nhiên nghĩ đến việc Dương Minh nhờ hắn thu thập thông tin về sòng bạc South City.
Tam Đặc Đốn đang rất lo lắng, hắn sợ là chuyện này có liên quan đến Dương Minh cho nên cẩn thận hỏi trước: "Uygur tiên sinh gọi cho tôi có chuyện gì không?"
"Là như thế này, có người đến sòng bạc của tôi kiếm chuyện. Tôi rất muốn bắt hắn về nhưng mà người này lại đang thuê phòng trong khách sạn của ngài cho nên tôi muốn gọi điện để nói với ngài một tiếng" Uygur cười lạnh nói tiếp: "Bởi vì tôi cảm thấy hai chúng ta hình như không nên vì một người xa lạ mà để sứt mẻ tình cảm phải không Tam Đặc Đốn tiên sinh?"
"Vậy Uygur tiên sinh muốn chừng nào đến bắt người?" Tam Đặc Đốn cũng biết là nước sông không chạm nước giếng, huống hồ thế lực của hai gia tộc không hơn nhau là mấy cho nên hắn cũng không muốn làm khó Uygur, vì vậy mà hắn liền hỏi một câu.
"Nếu Tam Đặc Đốn không có ý kiến gì thì ngay bây giờ tôi sẽ cho người qua bên chỗ ngài, hy vọng là ngài sẽ hỗ trợ tôi một chút." Uygur cười cười nói tiếp: "Xong việc này, hôm nào tôi mời ngài đi đánh golf nhé"
"Chuyện nhỏ ấy mà đâu dám làm phiền ngài" Tam Đặc Đốn cười cười, hỏi: "Ngài cho tôi biết tên hắn là gì để tôi sắp xếp"
"Ồ vậy thì cám ơn ngài rất nhiều, tên hắn là Dương Minh, người Trung Quốc" Uygur bình thản nói.
"Cái gì? Dương Minh sao?" Nghe đến đây Tam Đặc Đốn bắt đầu hoảng sợ.
"Tam Đặc Đốn, ngài làm sao vậy?" Uygur nghe ngữ khí Tam Đặc Đốn có chút cổ quái nhưng mà hắn lại không có nhìn thấy vẻ mặt của Tam Đặc Đốn vào lúc này cho nên cũng không có nghi ngờ gì cả, bất quá chỉ là hỏi thăm một câu xã giao mà thôi.
"À.à không có gì, để tôi đi sắp xếp cho ngài." Tam Đặc Đốn vội vàng trả lời.
"Vậy bây giờ tôi đến chỗ ngài luôn hay là đợi ngài điện thoại cho tôi rồi tôi mới đến?" Uygur hỏi lại.
"Bây giờ ngài cứ chờ điện thoại của tôi trước đã. Tôi muốn xuống dưới quầy tiếp tân kiểm tra xem vị khách này có còn ở đây hay không? Nếu không thì ngài lại uổng công đến đây." Tam Đặc Đốn nhạy bén trả lời một câu.
"Uhm vậy mọi việc trông cậy vào ngài!" Mặc dù Uygur cảm thấy Tam Đặc Đốn có chút kỳ lạ nhưng mà hắn vẫn cho rằng Dương Minh chỉ là một tên tiểu nhân vật cho nên cũng không hoài nghi gì cả.
Cúp điện thoại xong, Tam Đặc Đốn bỗng nhiên đổ mồ hôi lạnh như tắm. Hắn thầm than may mắn nếu như Uygur không điện thoại cho hắn thì sợ rằng cái mạng nhỏ của hắn cũng không thể giữ được.
Bởi vì việc này có liên quan đến Dương Minh cho nên Tam Đặc Đốn tuyệt đối không thể khinh thường được, vì thế mà hắn liền lấy điện thoại ra gọi cho Kaike để xin chỉ thị.
Dù sao thì lúc đầu cũng là do Kaike dặn dò hắn phải phục vụ Dương Minh chu đáo cho nên hắn nghĩ nếu có chuyện gì xảy ra thì nên báo cho Kaike một tiếng.
Điện thoại vừa kết nối thì Tam Đặc Đốn liền vội vàng nói trước: "Gia chủ, tôi là Tam Đặc Đốn đây!"
Kaike cảm thấy Tam Đặc Đốn hiển nhiên sẽ không dám trực tiếp gọi cho hắn, vì thế mà hắn liền đoán được chuyện tình lần này nhất định có liên quan đến Dương Minh.
"Ồ là Tam Đặc Đốn sao? Có chuyện gì vậy?" Giờ phút này Kaike đang cùng với mấy vị trưởng lão ngồi bàn bạc ở trong phòng họp của gia tộc.
Bất quá quy định của gia tộc Douglas từ trước đến giờ đó là không được tiếp điện thoại trong khi họp, vì thế mà khi chứng kiến hành động lần này của Kaike, tất cả trưởng lão trong phòng liền xôn xao hẳn lên.
"Gia chủ, tôi có chuyện quan trọng muốn báo cáo với ngài!" Tam Đặc Đốn nói tiếp: "Là chuyện của Dương Minh tiên sinh"
"Dương Minh tiên sinh có chuyện gì nói mau?" Kaike vội vàng hỏi.
Cả hội trường đang xôn xao nhưng câu hỏi của Kaike lại giống như sét đánh ngang tai khiến cho bọn họ lập tức ngậm miệng lại, không nói nên lời.
"Là như thế này, lúc nãy Ông chủ của sòng bạc South City là Uygur có gọi điện cho tôi bảo là có một khách nhân đến gây sự ở sòng bạc của hắn cho nên hắn muốn đến khách sạn của chúng ta bắt người" Tam Đặc Đốn cười khổ nói tiếp: "Nhưng thật không ngờ vị khách nhân đó lại chính là Dương Minh tiên sinh cho nên tôi đã tìm cách kéo dài thời gian sau đó gọi cho ngài để xin chỉ thị."
"Tam Đặc Đốn, anh làm khá lắm!" Kaike vừa nghe Tam Đặc Đốn nói đến đoạn vị khách nhân đó là Dương Minh thì liền cả kinh nhưng mà sau khi hắn nghe cách xử lý của Tam Đặc Đốn liền nhẹ nhõm không ít.
"Gia chủ, ngài nói xem kế tiếp chúng ta nên làm như thế nào?" Tam Đặc Đốn nghe Kaike khen một câu thì liền vui vẻ hẳn lên.
Kế tiếp nên làm như thế nào? Quả thật Kaike nhất thời cũng không biết phải giải quyết như thế nào. Bởi vì hắn biết với thực lực của Dương Minh thì căn bản gia tộc South City chả là cái thá gì cả?
Nếu đem gia tộc Lancer so với gia tộc South City thì gia tộc South City chả đáng là cái ngón tay út. Bất quá một gia tộc hổ báo như gia tộc Lancer chẳng phải cũng bị Dương Minh diệt tộc chỉ trong một đêm hay sao?
Nhưng mà Kaike cảm thấy thái độ của hắn mới chính là vấn đề mấu chốt, mặc dù Dương Minh không cần sự hỗ trợ của hắn nhưng mà hắn không thể giả ngơ được. Nếu đến lúc xong việc, Dương Minh lại hỏi vì sao mà hắn không hỗ trợ thì sẽ phiền toái to.
Nghĩ đến đây, Kaike liền chăm chú nói: "Trước tiên, anh cứ thông báo chuyện này với Dương Minh tiên sinh. Sau đó hỏi qua ý tứ của Dương Minh tiên sinh xem ngài có cần chúng ta hỗ trợ gì không? Nếu Dương Minh tiên sinh cần bất cứ thứ gì thì anh phải toàn lực mà hỗ trợ, không cần phải xin chỉ thị của tôi nữa."
"Hả!" Tam Đặc Đốn nghe Kaike nói xong thì có chút sửng sốt, bất quá hắn có chút lo lắng nên vội vàng nói: "Gia chủ, không phải là tôi cố tình nhiều chuyện, nhưng mà thế lực của Uygur cũng không phải là nhỏ. Tôi còn nghe nói, hắn chính là người đã tài trợ khá nhiều tiền của cho Hội Tam Hoàng tại Ma Cau."
Không để Tam Đặc Đốn nói thêm, Kaike liền cắt ngang lời hắn: "Chuyện này tôi không quan tâm. Tôi chỉ cần anh tận lực hỗ trợ cho Dương Minh tiên sinh. Bất luận là có chuyện gì xảy ra thì anh cũng sẽ được gia tộc trọng thưởng"
"Như vậy.như vậy tôi đi báo cáo chuyện này cho Dương Minh tiên sinh" Tam Đặc Đốn thấy Kaike quả quyết như vậy thì cũng không nói thêm gì nữa liền trả lời một câu.
Cúp điện thoại xong, Kaike nhìn đám người trong phòng họp liền lắc đầu mỉa mai nói: "Gia tộc South City sợ sống qua lâu hay sao mà lại đi tìm Dương Minh gây phiền toái"
Các trưởng lão trong phòng họp hiển nhiên cũng hiểu rõ ý tứ của Kaike, xem ra lần này đúng là gia tộc South City gặp vận rủi rồi.
Đối với sự lợi hại của Dương Minh thì không ai hiểu rõ hơn mấy tên trưởng lão đang ngồi ở đây cả.
Sau khi nghe chỉ thị của Kaike thì Tam Đặc Đốn liền gọi điện cho Dương Minh.
Rất nhanh, đầu dây bên kia liền truyền tới thanh âm của Dương Minh: "A lô!"
"Dương Minh tiên sinh, tôi không quấy rầy ngài chứ?" Tam Đặc Đốn lễ phép nói tiếp: "Chuyện là thế này, tôi vừa nhận được một số tin tức quan trọng muốn báo cáo với ngài một chút"
"Tam Đặc Đốn, ông nói đi" Dương Minh bị làm phiền nên có chút bực mình, tùy ý trả lời một câu.
"Là như thế này, Dương Minh tiên sinh. Vừa rồi có người phụ trách của gia tộc South City ở Ma Cau tên là Uygur vừa gọi điện cho tôi bảo là ngài gây sự trong sòng bạc của hắn cho nên hắn muốn đến đây bắt ngài đi. Tôi đã tìm cách kéo dài thời gian của hắn, sau đó mới gọi điện cho ngài để thông báo tình hình một chút" Tam Đặc Đốn cẩn thận nói tiếp: "Dương Minh tiên sinh, ngài xem bây giờ chúng ta nên làm thế nào? Có cần tôi gọi thêm người đến đây hay không?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1606


Báo Lỗi Truyện
Chương 1606/2205