Chương 1604: Thực lực


Một lúc sau Kim Ngưu lái một chiếc Chrysler chạy đến chỗ Dương Minh. Rất nhanh hắn liền xuống mở cửa xe, làm cái bộ dáng mời, nói: "Thủ lĩnh, mời lên xe!"

Sau khi tất cả đã vào trong xe, Dương Minh mới nghi hoặc hỏi Kim Ngưu: "Kim Ngưu, xe này ở đâu ra vậy?"

Dương Minh nghi hoặc cũng không có gì là lạ, bởi vì chiếc xe này mang biển kiểm soát quân đội, hơn nữa chiếc xe này còn được thiết kế chống đạn và có hệ thống súng tự động rất hiện đại. Nói cho đúng chính là chiếc xe này chẳng khác chiếc xe mà tổng thống Mỹ sử dụng bao nhiêu cả. Vì thế mà Dương Minh có thể đoán chắc là xe này không thể thuê hay mượn được.

"Thủ lĩnh, đây là xe của phân bộ gia tộc Charles tại Ma Cau" Kim Ngưu cười cười nói tiếp: "Tất cả vũ khí mà chúng ta sử dụng hôm nay đều là từ phân bộ này cung cấp, chứ nếu không nhiều người như vậy mà mang vũ khí theo thì sẽ gặp rất nhiều phiền toái"

"Thì ra là gia tộc Charles còn có phân bộ ở đây" Dương Minh gật đầu nói tiếp: "Xem ra gia tộc Charles trở thành gia tộc sát thủ thứ 2 trên thế giới cũng không phải là ngẫu nhiên mà có. Tuy rằng thực lực của gia tộc Charles không bằng Hồ Điệp gia tộc nhưng mà mạng lưới tình báo và các phân bộ của gia tộc Charles lại mạnh hơn Hồ Điệp gia tộc rất nhiều."

"Đúng vậy, Ma Cau là một khu vực sầm uất hơn nữa đại đa số là kinh doanh sòng bạc. Vì thế mà các lão đại quyền quý ở nơi đây thường thuê gia tộc Charles làm nhiệm vụ ám sát lẫn nhau." Ngừng một chút Kim Ngưu nói tiếp: "Bọn họ muốn thanh toán lẫn nhau cho nên gia tộc Charles phải lập phân bộ ở đây để tiện hành động."

Nói tới đây Kim Ngưu sực nhớ đến chuyện gì, vội vàng hỏi Dương Minh: "Thủ lĩnh, tôi quên hỏi ngài là bây giờ chúng ta đi đâu?"

"Trước tiên anh cứ chở chúng tôi đến khách sạn Douglas đi" Ngừng một chút, Dương Minh nói tiếp: "Các anh cũng mướn vài phòng nghỉ ngơi ở đó đi, khi nào cần tôi sẽ liên lạc." 

"Vâng!" Kim Ngưu không nói thêm điều gì liền gật đầu trả lời.

"Lão đại!" Trương Tân mấy lần muốn mở miệng hỏi nhưng lại thôi, quả thật sự tình hôm nay đã khiến hắn choáng váng không ít.

"Trương Tân, anh muốn nói gì à? Cứ nói thẳng ra đi, giữa anh em chúng ta còn gì mà khó nói như vậy chứ?" Dương Minh cười cười hỏi Trương Tân một câu. 

"Lão đại, có phải vừa rồi anh đã giết đám người Kras không?" Trương Tân do dự một chút mới hỏi một câu.

"Trương Tân, chuyện anh lo lắng là chuyện này sao?" Dương Minh nghe Trương Tân hỏi xong thì có chút buồn cười.

Bất quá thì Dương Minh cũng hiểu, hai cha con Trương Tân chỉ là những thương nhân bình thường, vì thế đối với họ mà nói thì giết một người là việc rất khủng khiếp.

Mặc dù Dương Minh đánh cuộc mạng với Kras nhưng mà nói gì thì nói đánh cuộc thua rồi tự sát là một chuyện còn bị Dương Minh giết lại là một chuyện khác, vì thế mà Trương Tân lo lắng cho Dương Minh cũng là chuyện bình thường. 

"Đúng vậy, lão đại" Trương Tân ngập ngừng một chút mới nói: "Mặc dù anh đánh cuộc mạng với Kras nhưng mà dù sao thì cuối cùng cũng là anh ra tay giết hắn. Hơn nữa lúc đó lại có nhiều người như vậy, lỡ như bọn chúng báo cảnh sát thì sao?"

"Haha, báo cảnh sát sao?" Dương Minh cười cười nói tiếp: "Smith không có ngu như vậy đâu bởi vì quy tắc các sòng bạc ở đây có nói rõ đó là không được phép đánh cuộc mạng nếu không sẽ bị các ngành chức năng tịch thu giấy phép hành nghề ngay tức khắc."

Trương Tân suy nghĩ một chút cảm thấy lời Dương Minh nói cũng có lý, bất quá hắn vẫn cảm thấy không yên bèn nói tiếp: "Nhưng mà."

"Yên tâm đi, khi tôi đứng ở vị trí này trong xã hội đã không thể giải quyết vấn đề theo cách thông thường được nữa rồi. Lần này bọn họ tổn thất như vậy thì chắc chắn sẽ không phục mà tìm cách trả thù. Bất quá." Nói tới đây, Dương Minh thở dài nói tiếp: "Bất quá người bọn họ muốn trả thù là tôi. Ngay từ đầu bọn chúng chỉ muốn lợi dụng hai người để ép tôi đến đây thôi cho nên anh cứ yên tâm đi."

"Hả!" Từ đầu Trương Tân đã cảm thấy không hợp lý rồi bởi vì nếu như để đối phó với hai cha con hắn thì đâu cần phải để Kras phải ra mặt làm gì chứ? Rồi sau đó bọn chúng còn cho hắn gọi điện thoại cho Vương Mị cầu cứu Dương Minh.

Hóa ra là ngay từ đầu thì Kras đã nhằm vào Dương Minh chứ không phải hai cha con Trương Tân.

"Lão đại, rốt cục thì những người này là ai? Tại sao mà ở nước ngoài anh vẫn có kẻ thù?" Trương Tân sực nhớ một điều liền vội vàng hỏi.

"À chuyện này, chuyện này." Dương Minh cười khổ không biết có nên nói hay không. Bất quá hắn không muốn Trương Tân biết quá nhiều vì thế đành trả lời: "Chuyện này khá dài dòng, hơn nữa kẻ đứng sau màn là ai đến bây giờ tôi vẫn còn đang tìm hiểu."

"Vậy anh cẩn thận một chút" Trương Tân thấy Dương Minh không muốn nói thì chắc là có lý lẽ của hắn vì thế mà Trương Tân cũng không hỏi tiếp nữa.

"Thật ra thì tôi không sợ hắn, chỉ có điều là tôi lo cho bạn bè và người thân của tôi thôi" Ngừng một chút, Dương Minh nói tiếp: "Nhất là anh đó Trương Tân à. Anh là bạn thân nhất của tôi vì thế bọn chúng có thể lợi dụng anh giống như lần này vậy. Vì thế sau này nếu không có chuyện gì cấp bách tốt nhất là cứ ở Tùng Giang lo cho công ty châu báu, mặc dù thị trường ở đó không lớn nhưng mà anh ở Tùng Giang bấy lâu nay vẫn chưa có ai dám đụng đến anh bởi vì từ trên xuống dưới đều là người của mình. Nếu được như vậy thì tôi cũng yên tâm hơn."

"Lão đại, tôi hiểu rồi. Tôi hứa với anh là sau này sẽ tận lực lo cho công ty châu báu chờ anh về cùng chia lợi tức, thế nào hả" Trương Tân cười cười nói một câu.

"Anh em tốt, hahaha!" Dương Minh cũng sảng khoái cười to.

"Được rồi, nếu anh đã hiểu thì bây giờ anh và thúc thúc cứ về khách sạn nghỉ ngơi cho khỏe, đừng nên đi ra khỏi khách sạn làm gì cả, mọi chuyện ở đây cứ để tôi xử lý" Dương Minh vỗ vỗ vai Trương Tân nói tiếp: "Cô gái Vương Mị này cũng không tệ nhưng mà anh đừng quên là còn Tư Tư nữa đó, đừng nên tệ bạc với người ta quá."

"Yên tâm đi lão đại, tôi biết phải làm như thế nào" Trương Tân gật đầu nói.

Trương Giải Phóng vẫn ngồi một bên nghe Dương Minh và Trương Tân trò chuyện. Ông ta so với Trương Tân trầm ổn hơn rất nhiều, mặc dù hôm nay chứng kiến Dương Minh giết người nhưng mà ông ta lại không có lo lắng nhiều như Trương Tân vậy.

Bởi vì từ lúc Kras muốn đánh cuộc mạng với Dương Minh thì ông ta đã biết đây là một âm mưu. Nói như vậy chính là kẻ đứng sau màn mới thực sự là chủ mưu, vì thế mới nói, đối với hắn thì mạng sống của mấy tay thủ hạ như Kras chả là cái gì cả.

Vì vậy cho nên sẽ không có chuyện Smith báo cảnh sát được, cũng giống như khi hai cha con Trương Giải Phóng bị bắt cóc thì Dương Minh cũng không hề báo cảnh sát, bất quá ông ta cũng hiểu lời Dương Minh nói ít nhiều.

Quả thật thì người thân và bạn bè của Dương Minh mới là mục tiêu chính của kẻ đứng sau màn kia. Nhưng mà nói gì thì nói, nếu như Trương Giải Phóng không ham đánh cuộc, hơn nữa còn đánh cuộc đến đỏ con mắt thì làm sao bị người ta bắt cóc được chứ?

Nói như vậy cũng chính là hai cha con Trương Giải Phóng tạo cho cái đối phương cơ hội để tạo thành cái hậu quả như thế này, ông ta hoàn toàn không thể trách Dương Minh được.

"Trương thúc thúc, vì sao hai người lại đến sòng bạc South City đánh bạc?" Từ đầu đến giờ Dương Minh vẫn hoài nghi cái vấn đề này, nếu như Kras đã có âm mưu từ trước thì chắc chắn cái người đưa bọn họ đến sòng bạc South City cũng là tay chân của ông chủ phía sau màn kia. 

Bởi vì Ma Cau có rất nhiều sòng bạc, tại sao Kras lại có thể chắc chắn bọn họ sẽ đến sòng bạc South City? Hơn nữa, cái sòng bạc South City này cũng chỉ là cái loại sòng bạc nhỏ mà thôi, dĩ nhiên là không có chuyện nó nổi tiếng đến nỗi ai ai cũng biết đến cái sòng bạc này được.

"À là thế này, ban tổ chức của hiệp hội châu báu quốc tế phát cho mỗi khách dự một cái thẻ đánh bạc của sòng bạc này, trị giá bên trong đến 5000 USD." Trương Giải Phóng xấu hổ nói tiếp: "Chú cùng Trương Tân suy nghĩ thấy là tiền trên trời rơi xuống nên không chơi cũng phí vì thế mà gây ra chuyện."

"Hiệp hội châu báu quốc tế sao?" Dương Minh hơi sửng sốt một chút lập tức nghĩ thông suốt, lần trước Hiệp hội này triển lãm ở Tùng Giang chẳng phải ông chủ đứng sau màn cũng nhất quyết chọn công ty bảo an Danh Dương làm bảo vệ đó sao? Bây giờ tặng các khách dự một thẻ gold thì chắc chắn cũng là âm mưu của hắn mà ra.

Hiệp hội châu báu này là cái gì mà chỉ cần đến dự là tặng một thẻ đánh bạc trị giá 5000 USD chứ? Con số 5000 USD cũng không phải là nhỏ, vì thế mà chỉ có thể lý giải rằng bọn chúng muốn hai cha con Trương Tân đánh bạc ở sòng bạc South City.

"Dương Minh, cháu sao vậy?" Nhìn thấy Dương Minh im lặng nãy giờ, Trương Giải Phóng liền biết Dương Minh đã nghĩ ra gì đó nên hỏi một câu.

"Trương thúc thúc, triển lãm châu báo ở Tùng Giang lần trước cũng là do hiệp hội này tổ chức, chắc thúc cũng biết phải không?" Dương Minh lờ mờ nói một câu.

"Uh, thúc biết chuyện đó, nghe nói lần đó là công ty cháu đứng ra bảo vệ, rồi triển lãm bị trộm cắp nhưng rốt cuộc công ty cháu vẫn lấy lại được" Nói tới đây, Trương Giải Phóng bất chợt hiểu ra gì đó liền vội vàng hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ cháu nói là."

"Cháu e rằng là như vậy." Dương Minh chăm chú gật đầu nói tiếp: "Ông chủ đứng sau màn nhất định là có người trong cái hiệp hội này vì thế mà cấp cho thúc với Trương Tân cái thẻ đó để lợi dụng lòng tham của hai người.chứ nếu không thì cháu tin là cái hiệp hội này tuyệt đối không tặng không cho người ta 5000 USD được"

"Hèn gì mà thúc thấy thẻ của những người khác chỉ là thẻ Silver còn thúc thì thẻ gold. Lúc đầu thúc còn tưởng bọn họ đưa nhầm nên mình được tiện nghi thật không ngờ." Trương Giải Phóng cảm thán nói: "Quả là tham thì thâm."

"Haha bỏ con tép bắt con tôm, chiêu này của lão cáo già ấy thật là độc." Dương Minh cười cười nói tiếp: "Bất quá đây cũng là một bài học cho thúc và Trương Tân, cháu mong là sau này hai người sẽ không tùy tiện như vậy nữa"

Trương Giải Phóng có chút xấu hổ, cười khan hai tiếng nói: "Lần sau, thúc sẽ không tham gia mấy cái đại hội hay hội nghị chó má này nữa, chỉ yên phận ở Tùng Giang kiếm tiền thôi."

"Đúng vậy, Trương thúc thúc, công ty châu báu của thúc và Trương Tân đã có nhiều mối làm ăn ở Tùng Giang, tuy rằng lợi sẽ không nhiều bằng mở rộng thị trường nhưng mà có thể sống nhàn hạ cả đời, tội tình gì phải mạo hiểm nữa" Dương Minh cười cười nói tiếp: "Bất quá nếu như thúc muốn mở rộng thị trường thì cũng phải đợi chuyện này xong xuôi đã, đến khi đó thúc muốn mở đi khắp thế giới cháu cũng không phản đối."

Trương Giải Phóng gật đầu không nói gì nữa, ông ta cảm thấy ngữ khí cũng như hành động của Dương Minh hôm nay rất kỳ quái, giống như là kẻ sắp đi xa trăn trối lại với những người thân vậy. Bất quá ông ta hiểu rõ nếu Dương Minh đã không muốn nói thì nhất định là có lý lẽ của hắn cho nên ông ta cũng không muốn ép buộc hắn.  

Sau khi trở về khách sạn Douglas, Dương Minh tùy ý để Kim Ngưu cùng đám thuộc hạ chọn vài phòng để nghỉ ngơi, sau đó dẫn hai cha con Trương Tân lên căn phòng tổng thống ở tầng thượng.

Sau khi biết Dương Minh cũng thuê phòng ở khách sạn này thì Trương Giải Phóng tiến lại chỗ Dương Minh nói nhỏ: "Dương Minh, phòng ở khách sạn này chỉ có.2 phòng ngủ, hay là.chúng ta đổi phòng khác có được không?"

Hai cha con Trương Tân vẫn không biết là Dương Minh đã sắp xếp cho Vương Mị qua phòng khác cho nên Trương Giải Phóng vẫn nghĩ rằng Dương Minh sẽ ở chung với họ trong căn phòng lúc trước.

Hơn nữa lúc đầu vì khách sạn Douglas bảo là hết phòng cho nên bất đắc dĩ lắm Trương Giải Phóng mới đồng ý ngủ chung một phòng với Trương Tân và Vương Mị.

Chuyện này cũng không có gì là bất tiện, nhưng mà cái bất tiện lớn nhất chính là Trương Giải Phóng không muốn khó xử với Triệu Tư Tư, dù sao thì Vương Mị chỉ là bạn gái của Trương Tân, còn Triệu Tư Tư thì ông ta đã xem như là con dâu từ lâu rồi.

Bạn gái của con mình thì khác xa với vợ của con mình (con dâu ấy mà ==") vì thế mà Trương Giải Phóng ngủ chung một phòng với Vương Mị thì có chút xấu hổ.

"Không cần đâu, Trương thúc thúc. Thúc cứ ở đây đi, cháu sẽ sắp xếp." Dương Minh khoát tay áo sau đó trực tiếp đến quầy tiếp tân gặp cô gái phục vụ hôm trước.

"Phòng V.I.P còn phòng nào không? Tôi muốn thuê 2 phòng." Dương Minh cười cười nhìn cô gái phục vụ nói.

"Hả!" Mới đầu cô ta còn hơi sửng sốt một chút bởi vì rất ít có vị khách nào mới mở miệng đã bảo là muốn thuê một lúc 2 phòng V.I.P.

Thứ nhất là vì quy định của khách sạn là không cho thuê phòng V.I.P. Thứ hai nữa đó là từ trước đến giờ rất ít có ai biết khách sạn này có phòng V.I.P (DG: Nói cũng bằng thừa ==" Không cho thuê thì làm quái gì có ai biết >"<)

Bất quá, cô ta lập tức nhận ra vị khách này chính là vị khách mà Tam Đặc Đốn đặc biệt tỏ thái độ kính trọng cho nên cô ta vội vàng gật đầu nói: "Vẫn còn thưa Dương tiên sinh, để tôi lấy chìa khóa phòng cho ngài."

Nói xong, cô ta lập tức lấy chìa khóa mở hộc tủ lấy ra chiếc chìa khóa phòng ra đưa cho Dương Minh nói: "Dương tiên sinh, đây là chía khóa phòng V.I.P số 2 và số 3"

"Uhm, cô nói với Tam Đặc Đốn là tôi ở phòng này nhé" Dương Minh gật đầu, cười cười nói một câu.

Nói xong, Dương Minh liền đi đến chỗ hai cha con Trương Tân nói: "Xong rồi, bây giờ chúng ta có thể lên phòng"

Mặc dù hai cha con Trương Tân không nghe được Dương Minh cùng cô gái kia nói cái gì nhưng mà bọn họ chứng kiến Dương Minh chỉ nói hai câu thì cô gái đã đưa cho hắn chìa khóa phòng.

Hơn nữa Dương Minh còn không hề làm bất kỳ thủ tục đăng ký nào cả. Điều này có thể nói lên được rằng Dương Minh có quen biết với khách sạn này.

Nhất thời hai cha con Trương Tân liền cảm thán không thôi, quả thật Dương Minh của bây giờ thật khác xa với Dương Minh của một năm trước.

Một năm trước Dương Minh chỉ là một cậu trai mới tốt nghiệp trung học được Trương Giải Phóng dẫn đi Vân Nam du lịch, thế mà chỉ một năm sau hắn lại có thể hô phong hoán vũ không chỉ ở đất Tùng Giang mà ngay cả ở nước ngoài.

 

Dương Minh cùng hai cha con Trương Tân và Kim Ngưu đi vào bên trong thang máy, Dương Minh ấn nút lên tầng thượng còn Trương Giải Phóng thì ấn nút lên tầng thứ 11.

"Vương Mị đã mang đồ đạc của mọi người lên rồi, mọi người không cần xuống phòng lấy nữa đâu" Dương Minh cười cười nói.

"Hả mang đi đâu?" Trương Giải Phóng nghe Dương Minh nói xong thì có chút ngạc nhiên liền hỏi lại.

"Vương Mị đã mang đồ đạc của mọi người lên phòng V.I.P số 1 rồi. Cháu ở phòng V.I.P số 3 cũng kế bên mọi người thôi" Dương Minh thản nhiên trả lời.

"Cái gì? Phòng V.I.P sao?" Hai cha con Trương Tân lại được một phen thất kinh.

Mới nãy Trương Giải Phóng chỉ nghĩ là Dương Minh chỉ lấy phòng bình thường thôi nhưng không ngờ hắn chỉ nói vài câu mà tiếp tân đã đưa cho hắn chìa khóa phòng V.I.P, đã thế còn là 3 căn phòng liền nhau nữa cơ chứ.

Trương Giải Phóng hiểu rất rõ, phòng V.I.P không phải là loại phòng bình thường mà ai muốn thuê là thuê. Đó là loại phòng chuyên dùng để tiếp khách đặc biệt, vì thế mà người muốn thuê căn phòng V.I.P thì không quyền cũng quý.

Mà Dương Minh chỉ nói vài câu đã có thể lấy chìa khóa cả 3 căn phòng V.I.P liền nhau, điều này chứng tỏ hắn có quan hệ khá thân thiết với ông chủ của khách sạn này hoặc chí ít cũng là nhân vật cấp cao. 

Mắt thấy Dương Minh đã lên thang máy, cô gái tiếp tân lúc nãy mới vội vàng gọi điện thoại cho Tam Đặc Đốn. Mặc dù cô ta biết Tam Đặc Đốn đối với Dương Minh có thái độ rất kính trọng nhưng mà lần này cô ta tự ý đưa cho Dương Minh một lúc những 2 căn phòng V.I.P cho nên cô ta sợ Tam Đặc Đốn sẽ trách phạt.

Bình thường thì khi Tam Đặc Đốn không làm gì sẽ cùng cô thư ký riêng ở trong phòng hú hí, chuyện này ai ai trong khách sạn cũng đều rõ cả vì thế mà rất ít người dám quấy nhiễu hắn. Bất quá cô tiếp tân sợ hắn sẽ trách phạt nên đành liều mạng gọi điện thoại cho hắn để xin chịu phạt. 

"Reng!" Tam Đặc Đốn đang ôm cô thư ký thì chuông điện thoại lại reo vang.

"Là ai mà gọi điện vào lúc này thế không biết? Thật đáng ghét mà." Cô thư ký oán giận nói.

"Đừng ồn!" Tam Đặc Đốn dĩ nhiên là không dám chậm trễ, bởi vì ngày hôm qua hắn không tiếp điện thoại cho nên mới bị Kaike mắng cho một trận, nếu không nhờ Dương Minh nói giúp thì e rằng lúc này hắn đã xong đời rồi.

Cô thư ký có chút ủy khuất mắng Tam Đặc Đốn một câu: "Bình thường có bao giờ anh khẩn trương như thế đâu?"

Tam Đặc Đốn rất rõ gia quy của gia tộc Douglas, một khi Kaike đã căn dặn phải tiếp đón Dương Minh thật chu đáo thì làm sao hắn dám chậm trễ.

Vì thế mà một ngày Dương Minh vẫn còn ở đây thì một ngày thần kinh của Tam Đặc Đốn không thể không khẩn trương được.

"Câm mồm!" Tam Đặc Đốn nổi giận quát một tiếng rồi lấy ống nghe lên tiếp điện thoại.

"A lô, Tam Đặc Đốn xin nghe!" Tam Đặc Đốn cố gắng dùng thanh âm cực kỳ cung kính để trả lời, hành động này của hắn nhất thời khiến cho cô thư ký cũng phải ngây cả người.

"Kính thưa giám đốc, tôi là tiếp tân ở lầu một, tôi bạo gan gọi cho ngài là muốn báo cáo với ngài một chuyện để xin chỉ thị" Cô gái tiếp tân nói tiếp: "Kính thưa giám đốc, vừa nãy Dương Minh tiên sinh có dẫn theo vài vị khách nhân trở về khách sạn, hơn nữa Dương Minh tiên sinh còn muốn thuê thêm 2 phòng nữa cho nên tôi đã tự ý đưa cho Dương Minh tiên sinh 2 chìa khóa phòng V.I.P số 2 và số 3, nay tôi gọi cho ngài để xin chịu phạt."

Cô gái tiếp tân không thể trêu chọc Dương Minh nhưng mà cũng không có quyền tự quyết định thay cho Tam Đặc Đốn vì thế mà cô ta mới chủ động điện thoại xin chịu phạt.

"Ơ phạt cái gì chứ? Cô làm tốt lắm, tôi sẽ tăng lương cho cô còn đề bạt cho cô làm phó bộ phận quản lí nhân sự" Tam Đặc Đốn vừa nghe cô gái tiếp tân nói xong thì hết sức vừa lòng.

Bởi vì Tam Đặc Đốn sợ nếu như cô tiếp tân kia lúc nãy mà gọi điện thoại hỏi ý hắn sẽ rất mất thời gian, đến lúc đó sẽ làm phật lòng Dương Minh.

Mà mất lòng Dương Minh cũng đồng nghĩa với việc Tam Đặc Đốn sẽ gặp xui xẻo vì thế mà hắn quyết định thưởng cho cô gái tiếp tân có đầu óc kia.

"Hả---?" Cô gái tiếp tân thật sự không nghĩ là cô ta lại trong họa được phúc, nhất thời liền kinh ngạc vô cùng: "Như vậy.như vậy thì tôi xin cám ơn ngài, giám đốc"

"Không cần phải cám ơn tôi, cô cứ nhớ kỹ là nếu Dương tiên sinh cần gì cô cứ tận lực phục vụ không cần phải thông qua tôi" Ngừng một chút Tam Đặc Đốn bỗng nhiên nói tiếp: "À, một lát nữa cô triệu tập tất cả phục vụ sinh và tiếp tân trong khách sạn để tôi thông báo về việc thăng chức cho cô."

"Hả? Dạ vâng.dạ vâng thưa giám đốc!" Cô gái tiếp tân thực sự đã quá choáng váng rồi, cô ta không thể ngờ là chỉ việc đưa một cái chìa khóa lại có thể được nhiều lợi ích đến như thế.

Cúp điện thoại xong, Tam Đặc Đốn liền thở phào nhẹ nhỏm, cũng may là cô gái tiếp tân này có chút ánh mắt cũng nhìn ra được thái độ của hắn đối với Dương Minh vì thế mà xử lý tình huống rất tốt. Người như vậy quả thật là rất có đầu óc, rất biết tư duy đề bạt cô ta lên phó bộ phận quản lí nhân sự cũng rất xứng đáng.

"Ping!" Cửa thang máy chậm rãi mở ra, hai cha con Trương Tân vừa nhìn thấy hành lang bên ngoài đã sợ đến ngây cả người.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1604


Báo Lỗi Truyện
Chương 1604/2205