Chương 1602: Quy tắc trò chơi


Dương Minh chậm rãi đưa họng súng lên thái dương, bóp cò.
"Cạch!" Một tiếng vang nhỏ, khô khốc phát ra.
"Xem ra vận khí của tôi cũng không tệ lắm, bây giờ đến anh." Dương Minh đưa cây về phía Kras cười nói một câu.
Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Dương Minh, Kras thật sự đã hết chỗ nói rồi. Hắn tự nhủ trong lòng: "Con bà nó, chính mình hùng hồn bảo là thích mạo hiểm nhưng bây giờ xem ra tên Dương Minh này mới đúng là thích mạo hiểm."
Kras nhíu nhíu mày, bàn tay sờ soạn cái điện thoại để xem có tin tức gì của đám thủ hạ hay không?
Bất quá thì một chút tin tức của hai nhóm ở trong và ngoài sòng bạc đều tuyệt nhiên không có động tĩnh gì cả. Chuyện này đúng thật là quá dọa người rồi.
Nhìn ánh mặt gây sự của Dương Minh, nhất thời Kras cũng không có biện pháp, chỉ còn cách cầm súng lên tiếp tục trò chơi mà thôi.
Đúng lúc này Kras đột nhiên nghĩ ra một cách, đó là khi bóp cò thì hắn sẽ thay đổi họng súng hướng ra ngoài một chút, nếu như là có đạn thì nhiều nhất cũng chỉ bị thương thôi không nguy hiểm đến tính mạng. Nếu đã không nguy hiểm tính mạng thì Kras tin Smith sẽ biết cách để đưa hắn đến bệnh viện cứu hắn.
Nghĩ tới đây, tâm lý của Kras cũng có chút an ủi, hắn thở dài một hơi sau đó cắn chặt răng cầm lấy cây súng đưa lên thái dương bóp cò.
"Cạch!"
Lại một tiếng động khô khốc vang lên, đạn vẫn nằm trong ổ quay như cũ, không hề bắn ra ngoài.
Kras nhất thời thở dài một hơi, mồ hôi trên người hắn tuôn ra như tắm. Cả người giống như vừa đi dạo một vòng phủ Diêm Vương vậy.
"Dương tiên sinh, đến anh" Kras cười lạnh đưa cây súng qua cho Dương Minh.
Bây giờ mới bắn có 2 phát, vẫn còn lại 4 phát, trong số đó có 1 phát có đạn như vậy thì tỷ lệ sẽ chia đều cho hai bên là 25%, tỷ lệ này cũng xem như là khá cao rồi.
Kras trong lòng đang cầu ông bà: "Nam mô a di đà phật, mong cho thằng Dương Minh đi đời nhà ma con xin ăn chay 1 tháng, chúa phù hộ cho con. Amen." (DG: Khúc này Uyên chế nhé, bất quá vừa phật vừa Jesu nó mới shock)
"Được!" Nhưng vẻ mặt của Dương Minh lại ngoài dự tính của Kras. Hắn tựa hồ vẫn rất bình tĩnh, một chút hồi hộp cũng không hề hiện ra trên khuôn mặt hắn.
Kras quả thật đang rất khiếp sợ, tự hỏi trong lòng: "Mặc dầu 25% cũng không phải là quá cao nhưng cũng không thể gọi là quá thấp. Tại sao Dương Minh lại không hề tỏ ra sợ hãi, chẳng lẽ lúc quay ổ đạn hắn đã nhìn thấy vị trí viên đạn rồi sao?"
Bất quá, Kras lập tức cho rằng không đúng. Dù cho Dương Minh có tài ba như thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể nhìn rõ như thế được.
Dương Minh chậm rãi cầm lấy khẩu súng đưa lên huyệt thái dương bóp cò.
"Cạch!" Lại một tiếng cạch khô khốc vang lên, lần này vẫn là không có viên đạn nào được bắn ra.
"Đến lượt anh rồi Kras tiên sinh" Dương Minh đưa khẩu súng qua cho Kras, nói tiếp: "Tôi đã nói là vận khí của tôi rất tốt mà".
Kras thầm mắng trong lòng: "Con bà nó, thằng Dương Minh này thật sự vận khí quá tốt. Hắn bắn phát thứ 3 rồi mà vẫn không sao, bây giờ mình bắn phát thứ 4 xem ra có chút nguy hiểm nha."
Nhưng mà dưới tình huống này thì Kras cũng không còn sự lựa chọn nữa. Biết trước là có chuyện này xảy ra thì hắn đã cho 2 đội thủ hạ đến khách sạn của Dương Minh giết luôn cho rồi.
"Haha, đến tôi rồi sao." Kras cười khan hai tiếng sau đó cầm súng đưa lên huyệt thái dương, nhắm chặt mắt bóp cò.
Vừa khi bóp cò thì Kras liền nhanh tay đổi hướng họng súng chếch ra ngoài một chút.
Bất quá một tiếng khô khốc nữa lại vang lên: "Cạch!"
Một lần nữa, Kras lại không cảm thấy bất kỳ đau đớn gì và lại một lần nữa hắn lại được đi một vòng quanh phủ Diêm Vương.

Kras bắn xong phát này thì thật sự rất muốn hét lên cười lớn. Bởi vì chỉ còn 2 phát bắn, mà trong 2 phát đó lại có 1 phát là có đạn, vì thế tỷ lệ bị trúng đạn sẽ được chia đều cho hai bên là 50%. Một tỷ lệ rất cao, Kras tin chắc là lần này Dương Minh sẽ ăn đạn. 

"Dương tiên sinh, mời!" Kras đưa súng qua cho Dương Minh nói tiếp: "Còn 2 phát đạn nữa là Game Over, mong Dương tiên sinh cẩn thận."


"Chẳng phải là còn 2 phát nữa sao? Điều gì chắc chắn là tôi sẽ chết?" Dương Minh cười lạnh nói tiếp: "Kras tiên sinh, tôi biết là nếu tôi chết thì anh sẽ cao hứng lắm, nhưng mà có điều này tôi muốn nói với anh đó là tôi sống dai lắm có lẽ người chết là anh đó."
"Ặc--!"
Kras hơi sửng sốt một chút, bất quá hắn cảm thấy Dương Minh nói rất đúng, nếu như Dương Minh không chết thì chắc chắn hắn sẽ chết. Hơn nữa bây giờ còn đến 2 phát, điều gì chắc chắn là phát này của Dương Minh sẽ có đạn?? Chỉ là 50% sẽ trúng đạn chứ đâu phải hoàn toàn 100%.như vậy thì hắn hưng phấn cái gì chứ?
"Dương tiên sinh thật biết nói đùa, anh chết thì tại sao tôi phải cao hứng chứ? Tôi còn buồn chán vì lâu lắm chưa có ai ngang cơ để chơi vui như ngày hôm nay nữa đấy." Kras cười lạnh nói tiếp: "Bất quá tôi chỉ muốn nhắc nhở ngài một chút thôi, bởi vì tỷ lệ lần này là 50% cho nên tôi mong ngài nên cẩn thận thì tốt hơn."


"Ồ vậy tôi xin cám ơn lời nhắc nhở của anh" Dương Minh cười nhạt nói.
"." Kras thật sự không thể hiểu được tại sao khẩu khí của Dương Minh vẫn còn tự tin đến như vậy. Dường như là hắn biết trước viên đạn nằm ở đâu vậy đó?
Dương Minh cũng không thèm nói nhảm với Kras nữa mà tự tin cầm khẩu súng đưa lên huyệt thái dương bóp cò.


"Cạch!" Lại tiếng động cũ phát ra, vẫn không có viên đạn nào bắn ra ngoài.
Kras đang rất hy vọng Dương Minh bị ăn đạn nhưng mà kết quả này cho thấy hắn đang cực kỳ thất vọng. Bởi vì phát bắn cuối cùng này 100% là có đạn, chẳng lẽ hắn biết là chỗ chết nhưng vẫn làm sao?
Kras nhất thời sợ hãi hẳn lên, tự mắng trong lòng: "Nếu đánh bạc như lúc trước thì cùng lắm chỉ thua bạc mà thôi. Tự nhiên đi đồng ý chơi cái trò tử thần này làm gì kia chứ.bây giờ thì hay rồi, cái chết xem như là chắc chắn không thể bàn cãi được nữa rồi. Mà nếu như không chết thì chí ít cũng bị trọng thương."
Mồ hôi lạnh của Kras tuôn ra như tắm, hắn không nghĩ là sẽ có cái kết quả như thế này.
"Kras tiên sinh, đây là phát bắn cuối cùng. Anh muốn tôi bắn dùm anh hay anh tự giải quyết đây?" Dương Minh nhìn Kras cười lạnh nói tiếp: "Xem ra vận khí của anh thật không tốt rồi."
"Tôi muốn tự giải quyết!" Kras vội vàng nói một câu, bởi vì hắn biết nếu như để Dương Minh ra tay thì chắc chắn hắn sẽ chết.
"Được, vậy anh tự giải quyết đi!" Dương Minh đưa khẩu súng cho Kras, cười lạnh nói tiếp: "Anh sẽ được kích thích đến chết luôn đấy."
Kras nghe Dương Minh nói xong cũng không nói gì, bởi vì quả thật lời của Dương Minh nói không sai chút nào. Chỉ cần hắn bóp cò thì hắn sẽ được kích thích đến chết.
Bất quá Kras không phải thằng ngu, biết chỗ chết mà vẫn dẫn xác vào, vì thế hắn liền nghĩ ra một cách đó là bắn vào đầu.Dương Minh.
Nghĩ tới đây, Kras chậm rãi đưa khẩu súng lên huyệt thái dương. Trong lúc đó, hắn đột nhiên xoay họng súng về phía Dương Minh.bóp cò.
"Cạch!" Lại một tiếng thanh thúy nữa phát ra nhưng không hề có viên đạn nào được bắn ra ngoài.
Giờ phút này Kras đang mong được chứng kiến cái cảnh Dương Minh máu me đầy đầu, ngả gục xuống đất.
Bất quá, sự tình lại không như dự tính của Kras. Dương Minh vẫn đang nhìn hắn bằng một ánh mắt khinh bỉ mà không hề có chút tổn thương nào cả.
Kras lúc này mới ý thức được là hình như không có đạn bay ra ngoài. Điều này làm cho hắn có chút nóng nảy, chẳng lẽ bị kẹt cò sao?
Nghĩ tới đây, Kras liền bắn liền bắn thêm 6,7 phát nhưng thủy chung vẫn chỉ có tiếng cạch phát ra mà không hề có viên đạn nào bay ra ngoài.
Mà lúc này, Dương Minh mới bắt đầu cử động, chỉ thấy tay hắn nhẹ nhàng nâng lên một vật sáng chói làm bằng kim loại.
Đúng vậy đó chính là viên đạn duy nhất trong khẩu súng mà lúc nãy Dương Minh đã nhanh tay lấy ra ngoài.
"Trong cờ bạc thì thắng là thắng mà thua là thua, thua thì phải chấp nhận. Mày là người trong giới cờ bạc mà lại không hiểu quy tắc đơn giản đó sao?" Dương Minh cười lạnh một tiếng nói tiếp: "Kỳ thật là súng không hề có đạn mà đạn ở trong tay tao."
Nói xong, Dương Minh liền vung tay một cái, rất nhanh viên đạn liền bay đến mi mắt của Kras, chỉ nghe hự một tiếng Kras liền gục xuống bàn.
Cũng bởi vì Dương Minh biết rõ trong súng không có đạn cho nên khi Kras nổ súng hắn mới không hề có chút cử động nào, chứ nếu không thì với tốc độ của Dương Minh làm sao mà Kras có thể bắn trúng hắn được.
"Mau bắt hắn lại đừng cho hắn chạy thoát" Mắt thấy đám thủ hạ vẫn còn đang trợn tròn mắt nhìn Dương Minh và Kras thì Smith liền vội vàng quát một tiếng.
Đáng tiếc là câu nói của Smith lại giúp cho đám anh em của Kim Ngưu biết phía trong đã xảy ra chuyện vì thế mà chỉ trong nháy mắt Kim Ngưu đã mang người xông vào căn phòng số 3 khống chế Smith cùng đám thủ hạ.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1602


Báo Lỗi Truyện
Chương 1602/2205