Chương 160: Tương kế tựu kế


"Theo như người này nói là phó tổng tập đoàn Hùng Phong?" Phục vụ nói.
"Phó tổng? Không phải một thằng làm thuê sao?" Trên miệng Báo ca xẹt lên một nụ cười âm hiểm.
Dương Minh mở cửa phòng, đang chuẩn bị rời đi đột nhiên nhìn thấy một người rất quen thuộc vọt qua. Người này hiển nhiên không chú ý đến Dương Minh. Nhưng Dương Minh lại thấy rõ hắn.
Dương Minh bước theo, vỗ lên lưng người này một cái: "Báo ca"
Báo ca mặc dù giao chiến với Lão Đại Song Hải vài lần, danh tiếng như mặt trời giữa trưa. Báo ca chính là Bạo Tam Lập, người cùng phòng với Dương Minh ở nhà tù.
Cho nên, bây giờ có mấy người có dám vỗ lưng hắn chứ. Báo ca cảm thấy có người vỗ mình, không khỏi tức giận. Nhưng khi hắn xoay người lại thấy rõ là ai, lập tức vui mừng ra mặt nói: "Dương ca, sao lại là cậu"
"Báo ca, sao anh cũng ở đây?" Nhìn thấy người quen, Dương Minh rất nhiệt tình. Hai người coi như đã cùng chung hoạn nạn.
"Tôi không có nghề nghiệp gì hết, sau khi được thả ra liền làm bảo kê cho nơi này. Khoan đã, nghe phục vụ nói có khách gây chuyện ở đây, tôi đi xem" Báo ca nói.
"Vậy anh mau đi đi, tôi không quấy rầy công việc của anh. Hôm khác đến tìm anh sau" Biết Bạo Tam Lập có chuyện phải làm, Dương Minh cũng không chậm trễ hắn.
"Không sao, cậu đi cùng tôi xem xem, thân thủ của cậu còn sợ gì chứ" Báo ca ôm vai Dương Minh, đẩy hắn về phía trước.
"Được rồi, Báo ca, tôi đi theo anh là được mà. Anh mau buông tôi ra, người khác không biết lại tưởng hai ta là gay thì chết" Dương Minh vội vàng đẩy tay Bạo Tam Lập ra.
"Hắc hắc, ai dám nói" Báo ca mặc dù nói như vậy nhưng vẫn thu tay lại. Hắn khá e sợ Dương Minh, một người bạo lực.
"Làm ăn được chứ?" Dương Minh sờ sờ túi Bạo Tam Lập: "Còn mang theo cả dao nữa. Anh sợ à?"
"Hắc hắc, đây không phải học Dương ca sao. Ra tay tàn nhẫn mới đứng vững được. Nghĩ lại trước kia thật buồn cười, đánh mấy người đã bị vào tù, nếu là bây giờ, đánh rắm cũng không có" Bạo Tam Lập than thở: "Ông chủ nơi này cũng giỏi. Tôi ra mặt thay hắn, chỉ cần không đánh chết người, có chuyện gì hắn đều ra mặt giải quyết. Tôi nói Dương ca, cậu nếu làm thế này, khẳng định còn tốt hơn cả tôi"
"Tôi? Ha ha, tôi còn phải học đại học nữa chứ" Dương Minh lắc đầu cười. Nếu hắn muốn làm côn đồ đã sớm làm rồi, cần gì phải đi học.
Hai người cười nói đi tới nơi xảy ra chuyện. Lúc này tay Quách Kiện Siêu đang đưa xuống bên dưới của cô gái Tiểu Kiều.
"Ồ? Sao lại là hắn?" Dương Minh nhìn thấy là Quách Kiện Siêu, không khỏi sửng sốt. Chỉ là mắt thằng này sao lại tệ vậy? Cô gái kia ngoại trừ dáng người cũng được, không có chỗ nào đáng giá khen cả, mặt như cái dép, Dương Minh toát mồ hôi.
"Sao, Dương ca biết hắn?" Bạo Tam Lập dừng bước, nhỏ giọng hỏi. Nếu người này là bạn của Dương Minh, vậy Bạo Tam Lập hắn sẽ nể mặt. Trước không nói Dương Minh là người mà Bạo Tam Lập hắn kính trọng. Hơn nữa đấu với Dương Minh, Bạo Tam Lập biết không lại. Đánh hội đồng mặc dù không sợ, nhưng chẳng may Dương Minh cho một chiêu sau lưng, hắn không chịu nổi. Đương nhiên, Bạo Tam Lập căn bản không nghĩ tới sẽ đối đầu với Dương Minh.
Tình cảm trong tù đâu phải trò đùa.
"Biết, tôi vừa mới ăn cơm với thằng ngu này" Trong giọng nói của Dương Minh mang theo một tia khinh thường.
Báo ca lập tức nghe ra điểm này. Theo Dương Minh nói thì thấy hình như hai người có thù oán. Vì vậy nói: "Dương ca, cậu biết người này. Cậu nói bây giờ nên như thế nào?"
"Tôi nói? Anh quyết định thế nào?" Dương Minh hỏi lại.
"Đánh cho hắn một trận, ném ra ngoài đường" Bạo Tam Lập nói.
"Ừm, đánh một trận có phải dễ cho hắn quá không?" Dương Minh lẩm bẩm nói.
Bạo Tam Lập vừa nghe, đây không phải thù oán bình thường, vậy tốt rồi, đánh mạnh chút cũng không sao. Vì vậy nói: "Đánh gãy hai chân cũng không có vấn đề. Chỉ cần Dương ca thấy hết giận là được"
"Đánh gãy hai chân. không được" Dương Minh lắc đầu. Hắn không còn là thằng Dương Minh lỗ mãng trước kia nữa. Có đôi khi đánh cho kẻ địch một trận nhừ tử cũng không phải biện pháp giải quyết tốt nhất. Phải nghĩ cách vừa trừng trị được đối phương, vừa đạt được chỗ tốt.
"Dương ca thấy sao?" Bạo Tam Lập còn tưởng rằng Dương Minh thấy đánh gãy hai chân vẫn còn chưa đủ ác.
"Không tàn nhẫn, nhưng đánh gãy hai chân hắn, tôi chẳng có chỗ tốt nào" Nói đến đây, Dương Minh đột nhiên nghĩ đến lúc nãy mình" Nhìn" thấy Hoa tổng nói là sau khi nắm được nhược điểm đối phương, không sợ hắn sau này không nghe lời. Nghĩ đến đây, Dương Minh nghĩ ra: "Báo ca, lát nữa anh cứ làm theo cách này của tôi."
"Không vấn đề gì, chuyện nhỏ này giao cho huynh đệ làm, cậu cứ nhìn xem" Bạo Tam Lập vỗ ngực nói: "Dương ca, chiêu này của cậu hiểm thật. Thằng ranh này đêm nay đen đủi rồi"
"Nắm đấm không phải có thể giải quyết bất cứ chuyện gì, có đôi khi đầu cũng rất quan trọng" Dương Minh cảm thấy suy nghĩ của mình bây giờ toàn diện hơn trước nhiều, không khỏi đắc ý nói.
"Dương ca nói không sai, cậu không làm xã hội đen, thật đáng tiếc" Bạo Tam Lập gật đầu.
Dương Minh toát mồ hôi. Sao mày luôn muốn kéo tao xuống nước thế.
Lúc này, Bạo Tam Lập hùng hổ đi ra, quát lớn: "Xảy ra chuyện gì? Ai gây rối?"
"Báo ca, cứu em" Tiểu Kiều nghe được giọng của Báo ca như nhìn thấy cứu tinh, lớn tiếng cầu cứu.
"Â? Là Tiểu Kiều?" Bạo Tam Lập bước nhanh tới, túm lấy cổ áo Quách Kiện Siêu, quát lớn: "Con mẹ mày, dám chọc ghẹo người của ông? Không muốn sống sao?" Vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu cho Tiểu Kiều.
Phục vụ ở đây đều là cáo thành tinh, mỗi ngày hầu hạ khách cũng học được bản lĩnh nghe lời đoán ý. Lúc này Tiểu Kiều thấy Bạo Tam Lập nháy mắt với mình, lập tức hiểu ra. Báo ca là đang tìm một lý do để ra mặt vì nàng.
Thực ra, Tiểu Kiều đã hiểu lầm. Bạo Tam Lập muốn đánh người thì cần gì lý do.
"Mày. mày là ai?" Quách Kiện Siêu thấy người đàn ông trước mặt mình hình như không phải người tốt, lập tức tỉnh táo lại chút.
"Tao là ai? Tao là đội trưởng bảo vệ ở đây. Cô ấy là bạn gái của tao. Nghe nói mày sàm sỡ với cô ấy?" Bạo Tam Lập trừng mắt nhìn Quách Kiện Siêu.
"Tôi." Quách Kiện Siêu không hiểu ra sao hết. Đội trưởng bảo vệ ở nơi này nhất định là Lão Đại xã hội đen, nếu không sao lại không mặc đồng phục bảo vệ chứ. Nhưng đứa phục vụ tên là Tiểu Kiều này lại là gái của hắn? Không trùng hợp như vậy chứ? Sao mình lại đen đủi như vậy?
Quách Kiện Siêu mặc dù có chút địa vị trong xã hội, nhưng chỉ giới hạn trên thương trường và quan trường mà thôi. Chơi với xã hội đen chính là nể mặt nhau. Mày nếu là chủ tịch thì có lẽ còn nể mày ba phần. Nhưng mày chỉ là một thằng làm thuê, người ta sao phải nể sợ mày. Cho nên Quách Kiện Siêu sợ nhất là gặp xã hội đen.
Về phần lúc trước tại sao hắn lại không sợ Dương Minh. Là bởi vì hắn căn bản không cho rằng Dương Minh là xã hội đen. Bởi vì xã hội đen và côn đồ là hoàn toàn khác nhau.
Hắn cảm thấy Dương Minh chỉ là một tên côn đồ mà thôi, không có gì phải e ngại. Nhưng xã hội đen thì khác, người ta chẳng những có tổ chức, có kỷ luật, ra tay cũng rất độc ác.
Cho nên Quách Kiện Siêu sau khi hiểu rõ tình hình, vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi sai rồi. Vị đại ca này, không có chuyện gì thì tôi đi trước"
"Đi?" Bạo Tam Lập túm tóc Quách Kiện Siêu, tát cho hai tát thật mạnh, vứt sang bên: "Mày *** sờ bạn gái tao rồi muốn đi? Mày cho tao là không khí à?"
"Tôi tưởng cô ấy chỉ là một phục vụ bình thường." Quách Kiện Siêu bị đánh đến đầu óc ong ong, nhưng không dám chống cự.
"Phục vụ bình thường? Phục vụ bình thường cũng không được, Bất Dạ Thiên tao có quy định, khách không thể ép phục vụ chiều mình" Bạo Tam Lập quát: "Đừng bảo tao mày không biết"
"Tôi." Quách Kiện Siêu không biết làm sao. Hắn thật không nghĩ tới mình chỉ xúc động nhất thời mà lại gây ra hậu quả lớn như vậy. Chẳng qua bây giờ, người ta nhất định không dễ dàng tha cho mình, chỉ có thể nhận sai. Vì vậy cúi đầu ủ rũ nói: "Xin lỗi, đại ca, tôi sai rồi. Anh nói giờ nên làm như thế nào, hay là tôi bồi thường?"
"Bồi thường? Mày *** choáng sao? Tao thiếu tiền sao?" Bạo Tam Lập trừng mắt, đấm một đấm vào bụng Quách Kiện Siêu: "Mày cho là bạn gái của tao dùng tiền là mua được sao? Đưa tiền là có thể sàm sỡ sao? Tao ngủ với vợ mày, bồi thường chút tiền cho mày có được không?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #160


Báo Lỗi Truyện
Chương 160/2205