Chương 1598: Tôi chỉ vuốt tóc thôi


Mới vừa nãy, khi Trương Tân thấy Kras sở hữu 21 điểm thì bỗng nhiên tim của hắn đập nhanh lên không ngừng, cảm giác giống như bầu trời sụp đổ trên vai hắn vậy, bất giác Trương Tân tự hỏi trong lòng: "Chẳng lẽ Dương Minh vì mình mà phó mặc cho số phận sao."
Bất quá Trương Tân cũng biết thân biết phận không làm gì quá khích, hơn nữa cho dù là hắn có hành động phản kháng thì thế nào chứ? Chẳng lẽ Smith sẽ khoanh tay nhìn hắn chống đối sao? Vì thế mà Trương Tân chỉ có thể lo lắng nhìn Dương Minh mà thôi.
Chỉ là Trương Tân lại không thể nhìn ra một điểm lo lắng nào trong mắt Dương Minh, mà ngược lại ánh mắt của hắn lại ngập tràn tự tin. vì vậy mà Trương Tân cũng yên tâm hẳn lên, Trương Tân tin là Dương Minh chắc chắn đã có đối sách. Quả nhiên khi Dương Minh lên tiếng thì tình hình hiện nay đã thay đổi hoàn toàn, từ thế thua mà bây giờ hắn đã nằm trên người ta một bậc.
Trương Tân cực kỳ mừng rỡ, tự nói trong lòng: "Lão đại quả thật là lão đại, đi đến đâu vẫn có thể ngưu bức được, đúng là niềm tự hào của anh em mà."
"Tôi cũng chỉ tùy tiện yêu cầu như vậy thôi. Kras tiên sinh làm gì phải căng thẳng như vậy chứ? Hay là anh đánh bài này không được?" Dương Minh cười cười, châm chọc Kras một câu.
"Uầy, Dương tiên sinh quá lời rồi, tôi và cái bộ bài này thì có quan hệ gì chứ?" Sắc mặt Kras vẫn không đổi, nói tiếp: "Hay là chúng ta tiếp tục trận đấu đi? Chứ ngồi đây nói nhảm thì có ích gì?"
"Uhm, nếu anh không có vấn đề gì thì chúng ta tiếp tục đi" Dương Minh gật đầu nhìn tay chia bài ý bảo hắn có thể bắt đầu.
Bất quá Dương Minh lại cười nhạt nói thêm với tay chia bài một câu: "Lần này anh nhớ kiểm tra cho kỹ nha, nếu lại thiếu bài thì tôi cũng không giúp gì cho anh được đâu."
Lời này vừa nói ra nhất thời tay chia bài liền biến sắc, trong lòng hắn biết rõ là Dương Minh đang nhắc nhở hắn. Chỉ là lúc nãy hắn một hai kết tội người ta ăn gian mà bây giờ người ta lại nhắc khéo cho hắn. Điều này làm cho tay chia bài cảm thấy rất xấu hổ.
Bất quá, phản ứng mất tự nhiên của Kras khi nghe Dương Minh nói như vậy càng khiến cho tay chia bài khẳng định kẻ ăn gian chính là Kras, nhưng mà Kras lại là bạn tốt của Smith cho nên hắn cũng không dám lật mặt nạ của Kras ngay bây giờ.
Cho nên đối với biểu hiện của tay chia bài đối với Dương Minh cũng tốt hơn rất nhiều, hơn nữa lúc mở bộ bài mới còn nhìn Dương Minh cười cười.
Kras nghe Dương Minh nói xong, sắc mặt càng trở nên không tốt nhưng mà hắn có thể giải thích cái gì bây giờ? Theo tình hình hiện tại thì hắn càng giải thích sẽ càng khiến người ta nghi ngờ thêm thôi cho nên Kras chỉ có thể nuốt cục tức vào bụng mà hừ một tiếng.
"Xin mời hai vị nghiệm bài!" Tay chia bài nhuần nhuyễn xòe bộ bài ra đặt trên bàn, sau đó nói với Kras và Dương Minh.
"Dương tiên sinh, lúc nãy chúng ta xem không kỹ nên mới có chuyện thiếu bài" Kras cười nhạt nói tiếp: "Bây giờ chúng ta cùng xem kỹ một chút để tránh tình trạng như khi nãy nữa nhé"
"Haha, tôi xem xong rồi, không có vấn đề gì" Dương Minh cười gật đầu đưa tay về phía Kras nói: "Kras tiên sinh, mời!"
"Tôi cũng xem xong rồi, không có vấn đề gì. " Đảo mắt nhìn một chút, Kras thản nhiên nói.
"Được rồi, anh có thể bắt đầu!" Dương Minh nhìn tay chia bài nói.
Tay chia bài nghe vậy liền gật đầu, bàn tay ma thuật của hắn bắt đầu xào bài một cách điêu luyện, sau đó đặt vào hộp bài tẩy.
Kras căng hai tròng mắt ra nhìn chằm chằm từng động tác của tay chia bài, dường như là không hề chớp mắt một cái nào.
Dương Minh cười thầm tự nói trong lòng: "Mày muốn nhớ bài hả? Đâu có dễ vậy."
Nghĩ đến đây, Dương Minh liền sờ sờ cằm làm ra cái bộ dáng đắn đo nhìn Kras nói: "Kras tiên sinh, anh nói thử xem vì sao mà bộ bài lúc nãy thiếu mất cây 2 cơ nhỉ?"
"Hả, chuyện gì?" Lời của Dương Minh vừa nói ra nhất thời lực chú ý của Kras liền chuyển qua Dương Minh, hắn hơi sửng sốt một chút liền trả lời: "Làm sao tôi biết được chứ?"
Bất quá, ngay khi Kras đảo ánh mắt về phía Dương Minh thì hắn đã không theo kịp tốc độ của tay chia bài nữa rồi, có lẽ trình tự các lá bài lúc này đã bị xáo trộn mấy chục lần rồi cho nên căn bản là hắn không thể nào nhớ bài được nữa. .
"Con mẹ nó, sớm không hỏi muộn không hỏi tại sao lại hỏi ngay lúc này chứ? Tại sao mà hết lần này đến lần khác, cái mõm chó của mày cứ mở ra lúc quan trọng là thế nào chứ? Thật là tức chết mà. " Kras âm thầm mắng chửi Dương Minh ở trong lòng.
"Nghĩ cũng lạ, một sòng bạc có quy mô lớn như South City thì làm sao có thể mang mấy bộ bài bị khiếm khuyết như vậy cho khách nhân đánh bạc nhỉ? Cũng may là tôi phát hiện sớm chứ nếu như người khác thì không phải đã mất tiền oan rồi sao?" Vốn Dương Minh đã chán ghét mấy cái sòng bạc, bây giờ lại càng thêm chán ghét cái tên Kras cho nên hắn hiển nhiên cũng chả thèm khách khí nữa, chủ động xé rách da mặt nói một câu.
"Tôi cũng không phải là người sản xuất mấy bộ bài này. Anh hỏi tôi thì biết hỏi ai đây?" Đến lúc này mà Kras vẫn không tin là Dương Minh có thể nhìn thấy hắn tráo bài, hắn vẫn thủy chung cho rằng Dương Minh gặp may mắn nên hắn mới trả lời một câu.
Bất quá nếu như nói đến may mắn thì Kras lại có chút buồn bực, tên tiểu tử Dương Minh này không thể nhớ bài được thì thôi, không ngờ còn chơi trò quấy rối khiến cho hắn không thể nhớ bài được. Bây giờ thì hay rồi cả hai đều phải dựa trên may mắn để đánh cuộc thôi. .
Sau khi đặt bài vào hộp bài tẩy, tay chia bài mới nhìn Dương Minh và Kras nói: "Mời hai vị kéo bài!"
Kras chồm người lên định kéo bài thì không ngờ lại bị Dương Minh chặn lại bằng câu nói: "Khoan đã, Kras tiên sinh!"
Kras bị người ta kêu ngược trở lại thì có chút buồn bực, hắn nhíu nhíu mày nhìn Dương Minh hỏi: "Anh muốn làm gì?"
"Theo tôi thì chúng ta không ai chạm vào bộ bài cả, hãy đẽ cho tay chia bài kéo bài hộ, lỡ như có mất bài thì người ta sẽ không nói gì anh được nữa. " Dương Minh nhắc khéo Kras một câu, bất quá trong câu này quả thật là có ẩn ý, ý tứ của Dương Minh chính là nói Kras tráo bài.
Kras không nghĩ tới là Dương Minh lại khó chơi như vậy nhưng mà một người có thể khiến cho tiểu thư Elise bắt hắn ra tay thì chắc chắn không thể khinh suất được. .
Nghĩ đến đây, Kras vội chuyển bàn tay lên tóc, thản nhiên nói: "Tôi chỉ vuốt tóc mà thôi chứ đâu có ý kéo bài."
"Vô sỉ, quá vô sỉ mà!" Tay chia bài thầm mắng Kras ở trong lòng. Bất quá hắn cũng thở phào một hơi, Dương Minh nói rất đúng nếu như lần này mà bị thiếu mất cây bài nào nữa thì trách nhiệm chắc chắn sẽ thuộc về hắn.
Vì thế tay chia bài càng cảm kích Dương Minh sâu sắc hơn nữa. Hắn chuyển sang nhìn Dương Minh nói: "Tiên sinh, xin hỏi là người nào kéo bài trước?"
"Dương tiên sinh, anh kéo trước đi!" Kras vội vàng chặn họng Dương Minh một câu, dù sao nãy giờ hắn cũng bị mất mặt, chi bằng hào phóng một lần để kiếm lại chút mặt mụi.
"Haha, tôi là khách anh là chủ, anh trước đi Kras tiên sinh!" Dương Minh vừa cười vừa nói.
"Được vậy thì chia bài đi!" Kras cũng không từ chối nữa mà nhìn tay chia bài nói.
Sở dĩ Dương Minh nói như vậy là vì hắn đã dùng dị năng nhìn qua một lượt rồi, lượt bài này bất luận là Kras muốn kéo thêm hay dừng bài thì chắc chắn điểm của hắn cũng đều nhỏ hơn Dương Minh cả.
Kras lật cây 9 cơ, cây bài đang úp là cây 8 chuồn.
Còn Dương Minh thì biết chắc hai cây của hắn chính là một đôi mười cho nên hắn liền tùy tiện lật một trong hai cây bài đang úp.
Kras nhìn thế bài của Dương Minh thì liền có chút do dự, 17 điểm nói lớn thì không lớn, nói nhỏ thì không nhỏ, nếu muốn qua được 17 điểm e là có chút khó khăn nha.
Chỉ là cây bài mở của Dương Minh lại là cây 10 cơ cho nên Kras cảm thấy tỷ lệ mà Dương Minh lớn điểm hơn hắn là khá cao.
Bất quá, nếu như bây giờ mà Kras kéo bài thì tỷ lệ hắn lớn hơn 21 điểm còn cao hơn cả tỷ lệ Dương Minh lớn điểm hơn hắn.
Hơn nữa từ nãy đến giờ Kras đều bị Dương Minh chơi xỏ nên trong lòng có chút không phục, hắ́n do dự một lúc mới nhìn tay chia bài nói: "Tôi muốn kéo bài!"
"Haha--!" Dương Minh lãnh đạm cười một tiếng nhìn Kras.
"Anh cười cái gì?" Kras có chút bực bội, tại sao Dương Minh bỗng nhiên lại cười? Chẳng lẽ hắn cho là bài của Kras nhỏ lắm sao?
"Không đúng. .Dương Minh không có khả năng nhìn thấy bài của mình, nếu nói như vậy thì hắn cười cái gì?" Kras khó hiểu tự hỏi trong lòng.
"Bài của tôi tốt thì tôi cười không được sao Kras tiên sinh?" Dương Minh làm ra một bộ dáng xem thường nói.
"Chuyện này!" Kras bị Dương Minh nói như vậy liền cứng họng. Hắn tự nói trong lòng: "Mày không biết là đánh bạc kiêng kị nhất là thể hiện vẻ vui mừng ra bên ngoài sao? Mày đang sợ người ta không biết bài mày tốt à."
Bất quá Kras lại cho rằng không đúng, tên Dương Minh này rất quỷ quyệt không có khả năng hắn không biết kỹ năng sơ đẳng trong đánh bạc đến như vậy.
"Chẳng lẽ hắn muốn đánh lạc hướng mình?" Kras tự hỏi trong lòng.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1598


Báo Lỗi Truyện
Chương 1598/2205