Chương 1592: Mai phục


"Dương Minh, em sao vậy?" Hoàng Vĩnh Tiến cảm thấy trong ngữ khí của Dương Minh có chút kỳ quái liền vội vàng hỏi hắn một câu.
"Không có gì đâu, cám ơn anh hai" Dương Minh nói tiếp: "Trước mắt thì cứ như vậy đi, nếu có chuyện gì phát sinh thì em sẽ liên lạc với anh sau"
"Uhm, quyết định vậy đi!" Mặc dù cảm thấy có chút kỳ quái nhưng mà Hoàng Vĩnh Tiến vẫn không hỏi nhiều, bởi vì hắn biết một khi Dương Minh có biểu hiện này thì nhất định là có lý do.
Hơn nữa, chuyện có thể khiến cho Dương Minh phải lo lắng thì Hoàng gia có thể giải quyết sao? Thực lực của Hoàng gia căn bản là không bằng một ngón tay út của Dương Minh cho nên Hoàng Vĩnh Tiến thừa biết là không đủ khả năng để giải quyết chuyện này rồi.
Cúp điện thoại của Hoàng Vĩnh Tiến xong, Dương Minh liền gọi cho Kim Ngưu. (DG: Tên sát thủ trong tổ chức Hắc Hồ Điệp có lần chạm trán với Dương Minh khi lần đầu Vương Ngữ Yên dẫn về tổ chức)
"Kim quản gia à? Tôi là Dương Minh đây" Dương Minh chậm rãi nói.
Sau khi được Dương Minh cất nhắc, Kim Ngưu bây giờ đã trở thành quản gia cho gia tộc Charles, quyền hạn của hắn cũng không nhỏ.
Chỉ là Kim Ngưu là người có trước có sau, hắn biết rõ là nếu không có Dương Minh thì chắc chắn cả đời này hắn cũng không có thành quả như thế này cho nên Kim Ngưu luôn tỏ ra một thái độ kính trọng đối với Dương Minh.
"Thủ lĩnh!" Kim Ngưu nghe thanh âm của Dương Minh liền nghiêm nghị nói.
"Tôi giao cho anh một việc rất quan trọng, anh phải làm cho thật tốt" Ngữ khí của Dương Minh tựa hồ giống như ra lệnh, chỉ là chuyện này có quyết định rất lớn đến sự thành bại của phen đánh cuộc ngày mai cho nên Dương Minh không muốn có bất cứ sơ sót nào xảy ra.
Dương Minh đã suy nghĩ kỹ rồi, nếu ngày mai bọn chúng thả người đàng hoàng thì thôi còn nếu bọn chúng giở trò thì Dương Minh cũng chẳng ngại mà tiễn bọn chúng một đoạn.
"Vâng thưa thủ lĩnh. Kim Ngưu nhất định sẽ hoàn thành việc ngài giao phó" Kim Ngưu nói.
"Uhm, bây giờ anh đi an bài một số anh em có thân thủ tốt lên máy bay đến Ma Cao ngay." Dương Minh lại tiếp tục dùng cái ngữ khí như ra lệnh nói.
"Thủ lĩnh, ngài an tâm. Việc ngài giao, tôi sẽ cẩn thận hoàn thành" Kim Ngưu nhớ kỹ từng chữ mà Dương Minh nói ra, sau đó cam đoan một câu.
"Uhm, anh làm việc là tôi yên tâm rồi!" Dương Minh rất coi trọng Kim Ngưu chứ nếu không Dương Minh cũng không cất nhắc hắn lên vị trí quan trọng như vậy.
Vừa cúp điện thoại của Dương Minh xong, Kim Ngưu lập tức phân phó người trong gia tộc Charles chuẩn bị tư trang bay đến Ma Cao theo lời của Dương Minh.
Chỉ là cái quyết định của Dương Minh có phần hơi đường đột cho nên khiến cho gia tộc Charles được một đêm gà chó không yên, náo loạn từ đầu trấn đến cuối trấn.
Khoảng rạng sáng hôm sau thì Kim Ngưu cùng với đám anh em đã có mặt ở Ma Cao.
Bất quá lúc này hãy còn sớm, Kim Ngưu sợ sẽ phá hỏng giấc ngủ của Dương Minh cho nên không dám gọi điện cho hắn mà chỉ nhắn tin bảo là đã chuẩn bị xong.
Chỉ là Dương Minh đang sốt ruột như ngồi trên đống lửa, hắn làm sao mà ngủ được kia chứ? Cho nên khi hắn vừa nhận được tin nhắn của Kim Ngưu thì lập tức hắn liền gọi lại cho Kim Ngưu: "Kim Ngưu, anh đã tới rồi sao?"
"Vâng thưa thủ lĩnh, tôi xin nghe lệnh thủ lĩnh" Kim Ngưu cẩn thận nói.
"Anh sắp xếp cho anh em chia làm hai nhóm. Một nhóm mai phục ở bên ngoài sòng bạc, một nhóm cải trang thành khách đánh cuộc tiến hành mai phục ở bên trong." Dương Minh nói tiếp: "Chỉ cần nghe lệnh của tôi thì lập tức hành động"
"Thủ lĩnh, nhóm ở bên ngoài sẽ do Vương Bằng làm đội trưởng, còn nhóm mai phục ở bên trong sẽ do thủ hạ của tôi phụ trách. Ngài cứ yên tâm, thủ hạ của tôi đều là sát thủ chính quy cho tôi đào tạo" Kras nói tiếp: "Thủ lĩnh, ngài cũng có thể trực tiếp gọi cho Vương Bằng để chỉ đạo thêm"
"Tôi biết rồi, anh đúng là không làm tôi thất vọng!" Dương Minh không nghĩ được là nhanh như vậy mà Kim Ngưu đã có thể lên kế hoạch hoàn chỉnh rồi.
Nhóm của Vương Bằng đều là lính đánh thuê, những người này rất giỏi việc giết người bằng vũ khí nóng, còn thủ hạ của Kim Ngưu lại là sát thủ chuyên giết người không để lại dấu vết. Trong giết người không ai biết, ngoài vừa ra đã chết quả thật đúng là một kế hoạch hoàn mỹ.
"Đa tạ thủ lĩnh đã khích lệ!" Kim Ngưu được Dương Minh khen một câu bất giác liền vui đến độ phải phá lên cười.
"Được rồi, chuyện này cứ như vậy mà tiến hành. Bây giờ anh bảo mấy anh em phải chú ý cảnh giác xung quanh." Dương Minh nói tiếp: "Để lát nữa tôi gọi cho Vương Bằng rồi sẽ liên lạc cho anh sau"
"Vâng thưa thủ lĩnh!" Kim Ngưu nói xong liền cúp điện thoại.
Dương Minh bên này lại vui mừng ra mặt, quả thật là thủ hạ của hắn đã dần trưởng thành hơn rồi, không cần phải chuyện gì cũng là do hắn ra mặt nữa.
Vươn vai một cái, Dương Minh liền bật dậy khỏi giường bắt đầu tiến hành vệ sinh cá nhân. Sau khi hắn vệ sinh xong xuôi thì cũng đã 5 giờ rồi, chỉ là lần này đánh cuộc lại chẳng khiến cho hắn có một chút lo lắng, càng không có một chút hưng phấn.
Biết rõ chính mình sẽ thắng thì làm sao mà có hứng thú được kia chứ?
Chỉ là phòng ăn của khách sạn đến 6 giờ mới mở cửa cho nên Dương Minh chỉ biết nằm trên giường xem TV giết thời gian mà thôi.
Độ chừng 1 giờ đồng hồ sau thì Dương Minh mới bình thản đi xuống phòng ăn dùng điểm tâm, người ngoài mà nhìn thấy bộ dáng tiêu sái của hắn bây giờ chắc chắn sẽ không ai nghĩ tới là đến 9 giờ hắn sẽ phải lấy tính mạng ra đánh cuộc đâu.
Bất quá cửa thang máy vừa mở thì Dương Minh liền thấy Tam Đặc Đốn đang cung kính đứng phía dưới chờ hắn.
Mắt thấy Dương Minh đến, Tam Đặc Đốn liền vội vàng chạy đến nói: "Dương tiên sinh, buổi sáng tốt lành!"
"Uhm cám ơn ông!" Dương Minh có chút kinh ngạc nói.
Dương Minh không nghĩ tới là Tam Đặc Đốn lại đứng đây chờ cửa hắn như một con chó thế này. Thoạt nhìn bộ dáng này của Tam Đặc Đốn thì hắn có thể đoán chắc là Tam Đặc Đốn đứng đây cũng khá lâu rồi.
Bất quá Dương Minh cũng rất rõ ràng là Tam Đặc Đốn chỉ muốn lấy lòng Dương Minh mà thôi cho nên cũng không nghĩ nhiều làm gì.
"Dương tiên sinh, phòng ăn đã chuẩn bị bữa sáng cho ngài rồi. Xin hỏi ngài là ngài muốn dùng bữa sáng trong phòng hay là đến phòng ăn V.I.P" Tam Đặc Đốn cẩn thận hỏi Dương Minh một câu.
"Thôi để tôi đến phòng ăn đi" Dương Minh gật đầu nói tiếp: "Để tôi hỏi xem bạn tôi có ăn sáng không đã."
"Vâng thưa Dương tiên sinh!" Tam Đặc Đốn không biết rõ mối quan hệ của Dương Minh và Vương Mị, bất quá xem biểu hiện của hai người thì hắn cũng đoán được là bọn họ chắc chắn không phải bạn bè bình thường.
Dương Minh gõ gõ cánh cửa căn phòng thứ 2, rất nhanh bên trong liền truyền đến thanh âm của Vương Mị: "Ai vậy?"
"Dương Minh đây!" Dương Minh nói tiếp: "Cô thức dậy chưa? Cùng tôi đi ăn sáng không?"
"Kétttt!" Một tiếng thanh thúy vang lên, rất nhanh cánh cửa phòng thứ 2 đã mở ra.
Chỉ là Vương Mị đã mặc quần áo từ lúc nào, xem bộ dáng hình như đêm qua ngủ không được ngon.
Bất quá Dương Minh cũng hiểu rõ là một khi hai cha con Trương Tân chưa an toàn thì chắc chắn Vương Mị sẽ không thể ngủ ngon được.
"Uhm, đi thì đi" Vương Mị gật đầu nói: "Nhưng mà quả thật tôi không có hứng ăn"
"Haha, ăn một chút để lấy sức đi. Hôm nay tôi sẽ mang hai cha con Trương Tân trở về an toàn mà" Dương Minh cười nói.
"Vâng, Dương ca!" Đối với thực lực của Dương Minh, Vương Mị đã được chứng kiến qua vài lần cho nên cô rất tin tưởng vào lời cam đoan này của hắn.Chứ nếu như là người đàn ông khác nói ra lời này thì chắc chắn cô sẽ không tin.
Từ sau cái thái độ thay đổi 180 độ của Tam Đặc Đốn, Vương Mị càng ngày càng cảm thấy không hiểu rõ Dương Minh. Phải biết rằng, thân phận của Tam Đặc Đốn là giám đốc khách sạn Douglas ở Ma Cao nha, làm sao mà bây giờ lại phải đi theo lấy lòng Dương Minh như vậy.chỉ có thể là do Dương Minh quá ngưu bức, phải gọi chính xác là cực độ ngưu bức mới đúng.
Hai người được Tam Đặc Đốn dẫn đến một cái phòng ăn V.I.P nằm độc lập ở một góc tầng thượng.
Căn phòng được bài trí vô cùng xa hoa, mọi vật dụng trên bàn ăn đều là vàng, hơn nữa trong phòng còn có một tấm kính to giúp cho khách nhân dễ dàng ngắm cảnh Ma Cao buổi sáng.
"Dương tiên sinh, ngài xem qua thực đơn ở đây một chút đi.Tất cả món ăn này đều là thượng hạng, nếu ngài không thích món nào thì chỉ cần nói một tiếng tôi sẽ chuẩn bị món khác cho ngài ngay lập tức" Tam Đặc Đốn cung kính chìa tấm menu được trang trí khá tinh xảo đưa qua cho Dương Minh, đồng thời cũng đưa một tấm khác cho Vương Mị nói: "Mời tiểu thư!"
Đảo mắt qua cái menu một chút, Dương Minh liền nhíu mày thầm nói trong lòng: "Cái gì mà trứng cá muối Beluga, rồi nấm Truýp trắng, rồi thịt bò Kobe, cá nóc Fugu. Con mẹ nó toàn là món đắt nhất nhì thế giới, nội bữa cơm này chắc cũng tốn cả trăm ngàn USD rồi.Xem ra tên này quyết tâm vỗ mông ngựa đây mà" (DG: 1kg trứng cá muối là 5k USD, 1 kg nấm là 160k USD, ôi thật là vãi hà =.=")
Nghĩ là vậy nhưng mà Dương Minh không có thích đồ ăn Tây cho nên nhàn nhạt nói: "
Nhiều quá à chỉ là ăn sáng thôi mà, giảm bớt một nửa đi!"
Vương Mị cũng là người Hoa cho nên cũng chẳng thích thú gì món ăn Tây, hơn nữa cô nào có tâm trạng nào mà ăn nhiều đến như vậy cho nên liền gật đầu nói: "
Đúng vậy, ăn sáng thì cần gì nhiều thế chứ?"
"
Không nhiều đâu Dương tiên sinh, đây là chút lòng thành của tôi mà" Tam Đặc Đốn nói tiếp: "Hơn nữa, món nào ngài thích thì dùng không thích thì thôi, dù sao thì nhiều món cũng tức là có nhiều sự lựa chọn mà"
"
Uhm vậy cũng được, nhưng mà mỗi món cho ít ít thôi không thì chúng tôi ăn không hết đâu" Dương Minh còn xót lại chút tình người nên dặn dò Tam Đặc Đốn một câu, mong rằng hắn đừng vung tay quá trán.
"
Vâng, thưa Dương tiên sinh!" Tam Đặc Đốn nghe Dương Minh nói xong liền quay người đi ra ngoài chuẩn bị món ăn.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1592


Báo Lỗi Truyện
Chương 1592/2205