Chương 1587: Sòng bạc South City


Dương Minh giúp Vương Mị mang hành lý đến phòng của hắn. Hành lý của Vương Mị và hai cha con Trương Giải Phóng cũng không nhiều chỉ có vài bộ đồ, chủ yếu là tài liệu về mấy món châu báu mà Trương Giải Phóng mang theo để tham gia lễ hội.
Đối với căn phòng tổng thống xa hoa này, Vương Mị cũng chả có hứng thú gì cả, cùng Dương Minh mang hành lý vào phòng xong cô liền vội vàng nói với hắn: "Dương ca, sáng nay đám người ở sòng bạc vừa gọi điện hối em mang tiền đến sớm một chút nếu không bọn họ sẽ không khách khí nữa."
"Bao nhiêu tiền?" Dương Minh nhíu nhíu mày hỏi tiếp: "Cô trả lời bọn họ như thế nào?"
"Em nghe lời anh dặn, nói với bọn chúng là đang có người mang tiền đến đây." Vương Mị nói tiếp: "Bao nhiêu tiền bọn họ cũng không nói rõ chỉ nói là chừng nào anh đến thì liên lạc với bọn chúng rồi mới biết được."
"Sao lại như vậy? Chẳng lẽ nợ nhiều đến như vậy sao?" Dương Minh sửng sốt nói.
Vương Mị cười khổ: "Em cũng không biết là bọn họ đánh cuộc cái gì, nhưng mà lúc đó Trương Tân dám đánh cuộc cả tay thì có gì để chắc chắn là anh ấy không mang mạng ra đánh cuộc chứ?"
"Nói cũng đúng!" Dương Minh nghe Vương Mị phân tích xong gật đầu nói.
"Nhưng mà em nghe nói Trương Tân chủ yếu thua một người khác nữa chứ không phải chỉ thua mỗi mình sòng bạc." Vương Mị do dự một lúc mới nói.
"Còn người khác sao?" Dương Minh nhíu nhíu mày, nếu chỉ có sòng bạc thì còn dễ giải quyết chứ dính vào người nào nữa thì sợ rằng yêu cầu của họ chắc chắn không dễ dàng gì rồi.
"Uhm, em nghe nói hắn cũng là một vị khách của sòng bạc thôi. Nhưng mà sòng bạc nào cũng nuôi vài tên thần bài để giả làm khách đánh cuộc. Em sợ rằng vị khách đó chính là một tên thần bài.Nếu không thì tại sao sòng bạc này lại tích cực đòi nợ cho vị khách đó như vậy chứ?" Ngừng một chút Vương Mị lo lắng hỏi: "Dương ca, anh nói xem có khi nào bọn chúng qua cầu rút ván, lấy tiền xong rồi không trả người không?"
"Thần bài?" Dương Minh thản nhiên cười, hắn không ngờ là Vương Mị lại ngốc đến như vậy. Sòng bạc nào cũng có luật lệ riêng của nó, hơn nữa Ma Cao lại là thành phố cờ bạc cho nên mấy gã quản lý sòng bạc muốn sống trên đất này thì dĩ nhiên là phải giữ chữ tín rồi, làm gì có ai dám làm càn kia chứ.
"Sòng bạc nào vậy?" Dương Minh hỏi.
"Là sòng bạc quy mô rất lớn tên là South City" Vương Mị nói một câu.
"South City? Sòng bạc này ở phía Nam thành phố sao?" Dương Minh không quen thuộc ở đây cho nên dĩ nhiên là không biết bối cảnh của sòng bạc này rồi.
"Dịch ra là thế nhưng mà em cũng không rõ lắm" Vương Mị nói.
"Cô biết bối cảnh phía sau của nó không?" Dương Minh hỏi.
"Em cũng không biết nữa!" Ngừng một chút Vương Mị chăm chú giải thích: "Quả thật là em sinh ra ở đây nhưng mà rất ít khi đi đâu, hơn nữa mấy ngày nay em đều ở đây chờ anh cho nên chỉ có thể lên mạng tìm ra địa chỉ sòng bạc này thôi còn mấy chuyện khác em cũng không rõ nữa."
"Để tôi hỏi thăm một chút xem sao." Dương Minh cảm thấy bối cảnh phía sau của sòng bạc này chắc cũng không nhỏ cho nên hắn muốn gọi cho Tam Đặc Đốn hỏi qua một chút.
Cầm lấy điện thoại nội tuyến trong phòng, Dương Minh liền gọi cho Tam Đặc Đốn theo số điện thoại trên danh thiếp: "Tam Đặc Đốn phải không? Tọi là Dương Minh."
Lúc nãy Tam Đặc Đốn có gọi cho Kaike cho nên dĩ nhiên là biết quý danh của Dương Minh rồi, giờ phút này hắn nghe thấy đầu dây bên kia bảo là tên Dương Minh cho nên vội vàng nói: "Dương tiên sinh, ngài điện cho tôi là có chuyện gì cần chỉ bảo?"
"Sòng bạc South City ông đã nghe qua chưa? Có thể tìm tư liệu của sòng bạc này cho tôi không?" Dương Minh nói một câu.
"South City phải không? Ngài đợi tôi một chút tôi đi làm ngay." Tam Đặc Đốn là quản lý khách sạn Douglas ở Ma Cao cho nên mối quan hệ của hắn rất là rộng đừng nói là chỉ có một cái sòng bạc chỉ cần hắn alô một cái thì tất cả mọi chuyện dù ở hang cùng ngõ hẽm của Ma Cao cũng không lọt qua mắt hắn.
Vốn Tam Đặc Đốn thấy Dương Minh gọi cho hắn thì còn tưởng Dương Minh bắt hắn làm việc gì khó khăn lắm, ai ngờ chỉ là tìm tư liệu về một cái sòng bạc.
Nghĩ đến đây Tam Đặc Đốn liền ngừng hẳn mọi việc ở khách sạn tập trung tìm tư liệu về sòng bạc South City cho Dương Minh.
Khoảng 40 phút sau, Tam Đặc Đốn cầm một xấp tài liệu về sòng bạc South City mang lên tận phòng cho Dương Minh.
Sau khi gõ cửa, Tam Đặc Đốn cẩn thận nói: "Dương tiên sinh, tôi mang tài liệu đến cho ngài."
Giờ phút này Dương Minh đang nói chuyện với Vương Mị, chỉ là Dương Minh có hơi nhíu mày một chút, xem ra chuyện này không đơn giản chút nào, hắn đang cho rằng đây là một âm mưu, một âm mưu rất ghê gớm. Vì thế mà khi Dương Minh nghe thanh âm của Tam Đặc Đốn nhưng hắn vẫn không đứng dậy mà dùng dị năng nhìn xuyên qua cửa.
Đến khi chắc chắn người gõ cửa chính là Tam Đặc Đốn thì Dương Minh mới đi đến mở cửa cho hắn. Dù sao thì cảnh giác cũng không bao giờ là thừa.
"Chuyện đó thế nào rồi Tam Đặc Đốn tiên sinh?" Dù sao thì Dương Minh cũng đang nhờ vả hắn cho nên Dương Minh mới khách sáo gọi là tiên sinh.
"Hả!" Tam Đặc Đốn hơi sửng sốt một chút liền nói: "Dương tiên sinh ngài gọi như vậy thì gia chủ sẽ trách tội tôi mất"
"Không sao đâu, chúng ta là người quen mà" Dương Minh cười cười nói.
"Vâng, Dương tiên sinh." Tam Đặc Đốn được một đại nhân vật như Dương Minh coi trọng thì liền cảm thấy vui vẻ hẳn lên.
"Dương tiên sinh, tài liệu ngài cần nằm trong này. Ngài cứ từ từ mà xem nếu có chỗ nào không được rõ thì nói với tôi một tiếng để tôi đi điều tra." Tam Đặc Đốn cẩn thận nói.
"Uhm!" Dương Minh cầm lấy xấp tài liệu, âm thầm tán thưởng trong lòng: "Xem ra tên hiệu suất làm việc của tên này thật là nhanh nha mới chỉ có hơn nửa tiếng đồng hồ thôi mà đã thu thập được như thế này rồi."
Nghĩ đến đây Dương Minh cũng không muốn làm phiền Tam Đặc Đốn nữa nên liền nói: "Ông có việc thì cứ đi đi, nếu có gì cần thì tôi sẽ gọi cho ông"
"Vậy tôi đi xuống đây, không làm phiền ngài nữa" Tam Đặc Đốn nói xong liền quay lưng đi thẳng về phía thang máy.
Bước vào phòng, Dương Minh tùy tiện mở xấp tài liệu về sòng bạc South City ra xem.
Sòng bạc South City là một tập đoàn xuyên quốc gia chuyên kinh doanh về lĩnh vực cờ bạc, nói cho đúng chính là kinh doanh sòng bạc. Tập đoàn này có trụ sở ở nhiều quốc gia, chỉ là người sau lưng nó là ai thì hiện giờ vẫn chưa biết. Bất quá ở đất Ma Cao này thì sòng bạc South City có quan hệ rất thân thiết với một đại ca xã hội đen.
Sòng bạc có quy mô lớn như vậy mà Tam Đặc Đốn không tìm hiểu được kẻ chống lưng nó thì quả thật khiến cho Dương Minh có chút nghi ngờ về khả năng làm việc của hắn.
Bất quá dù sao thì tư liệu về sòng bạc South City ở Ma Cao lại khá đầy đủ. Hơn nữa lần này Dương Minh muốn đối phó với sòng bạc South City ở Ma Cao chứ không phải là tập đoàn South City trên toàn cầu cho nên cũng không cần biết nhiều quá làm gì.
Vốn Dương Minh không muốn gây thù với bọn chúng nhưng mà bọn chúng đã chọc giận Dương Minh thì dĩ nhiên là hắn không thể bỏ qua cho bọn chúng được.
Đừng nói là chỉ có một cái tập đoàn xuyên quốc gia South City, cho dù là vài cái tập đoàn thì Dương Minh cũng không sợ. Bởi vì đệ tử của hắn là Lão Buffon, nếu hắn muốn thì chỉ trong vài ngày bảo đảm tập đoàn South City này sẽ phá sản ngay.
Sau khi hiểu đại khái về bối cảnh của South City, Dương Minh cảm thấy nó cũng chả có gì đặc biệt cho lắm nên hắn muốn đến sòng bạc South City để làm việc.
Nghĩ đến đây, Dương Minh liền nói: "Vương Mị, cô gọi cho bọn chúng bảo là người mang tiền đã đến, bọn chúng đang ở đâu để tôi đến nói chuyện"
"Hả, bây giờ đến đó sao?" Vương Mị không nghĩ được là Dương Minh vừa tới đây đã muốn đi đến sòng bạc. Mặc dù cô rất muốn cứu Trương Tân ra ngoài nhưng mà trong lòng vẫn còn lo lắng, cô sợ rằng Dương Minh chưa có chuẩn bị kịp.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1587


Báo Lỗi Truyện
Chương 1587/2205