Chương 1585: Mày ngưu bức lắm hả


"Dương ca, anh có quen với giám đốc khách sạn này à?" Vương Mị có chút kinh ngạc nhìn Dương Minh.
"Vừa mới gọi cho người kia nên biết tên hắn thôi." Dương Minh thản nhiên nói.
"Hả!" Vương Mị sớm biết năng lực của Dương Minh rất là cường đại chỉ là cô không ngờ rằng ở nơi đất lạ quê người này mà hắn vẫn còn có thể hô mưa gọi gió được.
Kaike bây giờ đã thật sự tức giận, vốn hắn muốn lập tức xử lý tên Tam Đặc Đốn, chỉ là người này có một người chống lưng đằng sau đó là Phương Biểu Thân, người này là Tam trưởng lão trong gia tộc Douglas cho nên lời nói của hắn trong gia tộc rất có trọng lượng.
Vì vậy mà chuyện nếu như không quan trọng thì Kaike cũng không muốn xung đột với hắn.
Bất quá Tam Đặc Đốn lần này đã đắc tội với Dương Minh, cho dù là ai đứng ra xin đi chăng nữa thì Kaike cũng phải trừng trị hắn để dẹp cơn giận của Dương Minh.
Nghĩ đến đây, Kaike liền gọi cho Tam trưởng lão, rất nhanh bên kia đã truyền đến thanh âm của hắn: "Gia chủ, có chuyện gì vậy."
Mấy ngày nay ngoài việc bàn giao sản nghiệp ở Trung Quốc cho Dương Minh thì trong gia tộc không có chuyện gì lớn cho nên Phương Biểu Thân hiện đang ngồi ở nhà xem TV.
"Tam thúc, tôi muốn trừng phạt Tam Đặc Đốn" Kaike thản nhiên nói.
"Gia chủ! Anh nói như vậy là có ý gì? Tam Đặc Đốn đã phạm phải tội gì mà anh muốn trừng phạt nó?" Tam trưởng lão hơi ngạc nhiên một chút sau đó lại gằn giọng nói: "Gia chủ! Không phải là tôi không nể mặt anh nhưng mà tôi xin nói rõ với anh, bất kỳ ai đụng đến Đặc Đốn cũng tức là đụng đến Phương Biểu Thân này."
"Không thể được, nếu hắn không chết thì chúng ta chết" Kaike cũng gằn giọng nói.
"Anh bây giờ đủ lông đủ cánh nên không thèm nể mặt thằng già này phải không?" Phương Biểu Thân cũng không chịu yên quát lại.
"Nếu như hắn đặc tội tôi thì nhất định tôi sẽ nể mặt ngài, bất quá.hắn lại đắc tội một người không được phép đắc tội" Kaike hừ lạnh một tiếng nói.
Nếu như Kaike không thèm nể mặt Phương Biểu Thân thì chỉ cần một cú điện thoại thôi chắc chắn Tam Đặc Đốn sẽ bị mần thịt ngay lập tức.
"Nói như vậy là Đặc Đốn đắc tội với người ngoài chứ không phải với anh à?" Phương Biểu Thân tức giận nói: "Giỏi, giỏi. Kaike tôi không ngờ anh có thể vì người ngoài mà hành xử như vậy với người trong nhà."
Kaike lạnh lùng nói: "Được thôi, nếu đã như vậy thì tôi sẽ gọi cho Dương tiên sinh bảo là tôi không thể trừng phạt hắn được, để xem Dương tiên sinh trừng phạt hắn như thế nào."
"Dương tiên sinh?" Phương Biểu Thân sửng sốt hỏi ngược lại: "Là Dương Minh, Dương tiên sinh sao?"
"Là hắn!" Kaike cười lạnh trả lời.
"Gia chủ nếu đã vậy thì tùy anh xử lý, từ nay Đặc Đốn không còn là người của gia tộc Douglas nữa." Ngừng một chút Phương Biểu Thân ngượng ngùng nói: "Tôi xin lỗi, vì lo cho mấy đứa cháu nên tôi mới như vậy. Thân anh là gia chủ thì hẳn nên đặt lợi ích của gia tộc lên trên hết"
Kaike âm thầm cười lạnh, tự nói trong lòng: "Tao còn tưởng mày ngưu lắm chứ. Rõ là gió chiều nào theo chiều ấy, nhát chết mà còn bày đặt."
Phương Biểu Thân thật sự là hoảng sợ dữ lắm rồi, hắn thật sự không nghĩ đến là cái tên Tam Đặc Đốn lại dám trêu chọc cả Dương Minh. Bộ hắn ngại mình nhiều tuổi quá sao?
Hơn nữa, Phương Biểu Thân cho rằng, lần này thật sự là rất may mắn. Nếu như không có Kaike nhắc nhở thì chắc chắn hắn cũng không tránh khỏi sự trừng phạt của Dương Minh.
Nghĩ đến đây, Phương Biểu Thân vội vàng nói: "Gia chủ! Anh muốn xử lý thế nào thì xử lý. Dù sao thì nó được tôi cưng chiều từ nhỏ nên cứ tưởng là nó rất ngưu, mong rằng lần này sẽ cho nó một bài học"
Kaike cười lạnh một tiếng nói: "Vậy ông mau đưa số điện thoại của hắn cho tôi. Nếu không thì tôi không giúp được gì nhiều đâu."
"Được!" Nói xong, Phương Biểu Thân liền cúp máy, sau đó soạn một cái tin nhắn gửi cho Kaike.
Vừa nhận được tin nhắn, Kaike liền gọi đến phòng làm việc của Tam Đặc Đốn, chỉ là dù Kaike cố gọi cách mấy thì Tam Đặc Đốn cũng không chịu nghe máy.
Sau hai lần gọi không được, máu nóng đã bốc lên tận đầu của Kaike. Hắn thật sự muốn một dao đâm chết Tam Đặc Đốn cho rồi, bất quá hiện nay hiện đang có việc khẩn liên quan đến sự tồn vong của gia tộc cho nên hắn mới kiên nhẫn gọi cuộc gọi thứ ba.
May mắn thay lần này vừa gọi thì Tam Đặc Đốn đã nghe máy, chỉ là hắn bỗng nhiên quát lớn: "Con mẹ nó! Điện cái quái gì mà điện lắm thế? Không biết là tao đang chơi gái hả?"
"Mày thật là ngưu bức nhỉ?? Tao thấy mày chẳng xem gia quy của gia tộc ra gì nữa rồi phải không?" Kaike hừ lạnh nói.
"Ông, ông là?" Tam Đặc Đốn nghe đầu dây nói xong liền ngẩn cả người, có chút không xác định hỏi một câu.
"Tao là Kaike" Kaike lạnh lùng nói: "Mày ngưu bức lắm hả? Tao bảo cô gái tiếp tân kêu mày xuống đại sảnh nhưng cả hai lần mày đều không xuống. Hình như mày muốn thử hình phạt của gia tộc phải không?"
Gia tộc Douglas là một gia tộc hắc đạo cho nên gia quy của gia tộc này rất nghiêm ngặt, nhẹ thì cắt tay cắt chân, nặng thì đánh đến dở sống dở chết sau đó quẳng xuống biển cho cá mập đến ăn thịt. Vì vậy mà không người nào trong gia tộc là không sợ gia quy của hết.
Lời này của Kaike vừa nói ra nhất thời Tam Đặc Đốn liền biết hắn đã chọc ổ kiến lửa, vội vàng run rẩy nói: "Gia chủ, tôi.tôi sai rồi. Lúc nãy là do bạn gái tôi quyến rũ nên tôi mới trở thành như vậy, mong ngài đừng giận."
"Con mẹ mày! Mày là thằng có vợ lại có hai đứa con mà bây giờ mọc ở đâu ra bạn gái?" Kaike tức giận quát.
Tam Đặc Đốn bỗng nhiên có chút xấu hổ nói: "Gia chủ, ngài đang ở dưới đại sảnh sao? Để tôi xuống đón ngài."
"Có một đại nhân vật đang ở dưới, mày lo mà tiếp đãi cho chu đáo" Kaike hừ lạnh nói tiếp: "Nếu chuyện này mà mày lo không xong thì hậu quả như thế nào mày tự biết rồi đó."
"Vâng, vâng. Gia chủ tôi sẽ đích thân tiếp đãi ông ta" Tam Đặc Đốn thấy Kaike không nhắc đến trừng phạt liền gật đầu đáp ứng.
Kaike sở dĩ không có trực tiếp xử lý Tam Đặc Đốn là vì Kaike còn muốn bắt hắn phục vụ Dương Minh chứ nếu không thì mười cái mạng của hắn cũng không đủ chết nữa.
Sau khi cúp máy, Tam Đặc Đốn cảm thấy người ta bảo hồng nhan họa thủy quả thật không sai. Nếu như lần này mà không có con nhỏ thư ký đáng chết này quyến rũ hắn thì chuyện đâu có trở thành như thế này.
"Lão công, đừng đi mà. Chúng ta còn chưa xong nữa đó!" Nữ thư ký đến lúc này còn chưa biết còn chuyện gì xảy ra, ôn nhu ôm chặt lấy Tam Đặc Đốn nói.
"Biến mẹ cô đi! Cô có biết là tôi suýt bị cô hại chết hay không hả?" Nói xong Tam Đặc Đốn liền vội vàng rời khỏi phòng làm việc phóng xuống dưới đại sảnh.
Thang máy vừa mở, Tam Đặc Đốn chạy như bay đến quầy tiếp tân hỏi: "Vị tiên sinh lúc nãy ở đâu? Đại nhân vật đó ở chỗ nào?"
"Hả!" Cô gái tiếp tân bị hắn nói một tràng như vậy thì hơi sửng sốt liền hỏi: "Giám đốc! Ngài có chuyện gì vậy"
Tam Đặc Đốn không thèm trả lời cô ta nữa mà đảo mắt xung quanh tìm cái đại nhân vật mà Kaike nhắc tới.
Dương Minh chứng kiến một người mập mạp chạy như bay đến đây liền xác định hắn chính là giám đốc khách sạn cho nên nói: "Ông chính là Tam Đặc Đốn?"
"Hả!" Tam Đặc Đốn vừa ngẩng đầu lên nhìn Dương Minh liền xác định đây chính là đại nhân vật mà Kaike nói tới, bởi vì nếu không phải là người đó thì làm sao mà hắn biết chính xác tên của Tam Đặc Đốn?
Vì vậy mà Tam Đặc Đốn liền tươi cười, giở trò nịnh nọt nói: "Tiên sinh, ngài chính là vị khách V.I.P của gia chủ Kaike phải không?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1585


Báo Lỗi Truyện
Chương 1585/2205