Chương 1584: Tam Đặc Đốn


"Tôi muốn gặp giám đốc khách sạn" Ngừng một chút Dương Minh nói thêm: "Ông ta tên là Đặc Đốn."
"Hả!" Cô gái tiếp tân hơi sửng sốt một chút không hiểu tại sao hắn lại muốn tìm giám đốc.
"Chẳng lẽ hắn muốn khiếu nại mình sao?" Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô gái tiếp tân, bất quá cô thấy người này trong một thời gian ngắn có thể nói tên của giám đốc cho nên chắc chắn đây không phải là người bình thường.
Nghĩ đến đây cô vội vàng trả lời: "Tiên sinh, ngài đợi một chút để tôi gọi cho giám đốc."
"Được!" Dương Minh tùy tiện trả lời một câu.
Giám đốc khách sạn Douglas ở Ma Cao tên là Tam Đặc Đốn. Mỗi ngày hắn đều trốn trong phòng làm việc uống rượu vui đùa với mấy cô tiếp viên trong khách sạn.
Chuyện này từ lâu đã trở thành việc hiển nhiên rồi, cho nên không ai trong khách sạn dám quấy nhiễu hắn cả.
Hôm nay Tam Đặc Đốn đang vui vẻ thì có điện thoại gọi đến, chuyện này khiến cho hắn rất tức giận, liền mắng: "Mẹ Kiếp!"
Vốn Tam Đặc Đốn không muốn tiếp điện thoại nhưng mà hắn nghĩ đến câu nói lúc trước của tên phó giám đốc: "Mấy ngày nay ở Ma Cao đang có lễ hội châu báu quốc tế. Hơn nữa Ban Tổ Chức lễ hội còn chỉ định khách sạn Douglas làm chỗ nghỉ ngơi cho nên nếu có chuyện gì xảy ra sẽ ảnh hưởng rất lớn đến uy tín của khách sạn."
Nghĩ đến đây Tam Đặc Đốn liền vội vàng nhấc ống nghe lên hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Cô gái tiếp tân nói: "Giám đốc! Có một vị tiên sinh muốn gặp ông."
"Tiên sinh! Tiên sinh nào? Tên gì?" Tam Đặc Đốn nhịn không được liền hỏi.
"Có một vị tiên sinh muốn thuê phòng nhưng mà khách sạn đã hết phòng cho nên vị tiên sinh này muốn gặp ngài." Cô gái tiếp tân chậm rãi giải thích. (Dương Minh: Điện thoại quốc tế của Kaike đang chờ đó cô nương, nói nhanh nhanh đê)
"Đuổi hắn đi đi!" Tam Đặc Đốn nghe đến đây liền tức giận quát một tiếng sau đó cúp điện thoại quay sang nói với nữ thư ký ở bên cạnh: "Bảo bối của anh, anh đến đây."
Cô gái tiếp tân hơi kinh ngạc, vốn cô còn muốn nói đến chi tiết Dương Minh điện thoại cho một người nào đó để Tam Đặc Đốn biết, nhưng mà hắn đã cúp mát thì hiển nhiên sống chết của hắn cô cũng mặc kệ.
Cô gái tiếp tân có chút bất đắc dĩ nói với Dương Minh: "Giám đốc bận rộn quá nên tiên sinh có thể." Nói đến đây cô gái tiếp tân hơi ngượng ngùng nhìn Dương Minh.
Dương Minh hơi nhíu mày phất tay áo, ý bảo hắn đã hiểu.
Dương Minh cười cười nói như đùa với Kaike: "Ông nghe rõ không Kaike? Người ta bận rộn không chịu tiếp tôi đó!'
Từ nãy đến giờ Kaike đang vểnh tai lên nghe phản ứng bên kia cho nên hiển nhiên là hắn cũng nghe rất rõ câu trả lời của cô gái tiếp tân nọ. Trong lòng hắn không chừng mắng 18 đời tổ tông tên hỗn đản Tam Đặc Đốn: "
Con mẹ nó! Mày muốn chết cũng đừng lôi gia tộc Douglas theo chứ."
"
Dương tiên sinh, ngài chớ nóng giận. Chuyện này là do tên Tam Đặc Đốn kia chứ không liên quan đến gia tộc Douglas. Ngài nhất định phải tin tôi" Kaike vội vàng giải thích.
Dương Minh hiển nhiên là biết Kaike đang sợ hắn nổi giận sẽ diệt tộc Douglas cho nên mới nói như vậy.
"
Không cần phải giải thích nhiều như vậy đâu. Tôi cũng không phải là hạng người ăn no rửng mỡ đi gây chuyện cho nên ông cứ yên tâm đi" Dương Minh thản nhiên nói tiếp: "Vậy bây giờ phải giải quyết chuyện này như thế nào?"
"
Dương tiên sinh, phiền ngài bảo cô gái khi nãy gọi cho tên giám đốc đó một lần nữa nhất định tôi sẽ giải quyết chuyện này ổn thỏa." Kaike vội vàng nói.
"Được!" Dương Minh gật đầu nói với cô gái tiếp tân nọ: "Phiền cô giúp tôi gọi cho giám đốc một lần nữa được không?"
Nghe giọng điệu của Dương Minh không có ý khiếu nại gì cô, hơn nữa lại rất khách sáo. Bản thân cô là một người có chức vụ thấp nhất ở đây cho nên đối với cách hành xử của Dương Minh quả thật là lần đầu tiên cô mới gặp.
Vì vậy mà cô liền vui vẻ trả lời: "
Tiên sinh, ngài chờ tôi một lát để tôi gọi thêm lần nữa"
"
Con mẹ nó cứ léo nhéo mãi là sao?Không biết là tôi đang chơi gái à?" Tam Đặc Đốn tức giận quát một tiếng liền cúp máy.
Vốn nhân viên ở đây không ai dám nói gì Tam Đặc Đốn cho nên hắn cũng không e ngại gì mà nói thẳng với cô gái tiếp tân.
"Hả!" Cô gái tiếp tân không ngờ là Tam Đặc Đốn lại có thể nói thẳng ra như vậy, nhất thời khuôn mặt của cô liền đỏ ửng cả lên.
Hít một hơi cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc, cô gái tiếp tân nhỏ giọng nói: "Tiên sinh! Ông ấy bảo ông ấy đang làm chuyện kia"
"
Chuyện kia là chuyện gì?" Dương Minh sửng sốt nói.
"
Là làm chuyện phòng the." Nói đến đây mặt cô gái tiếp tân càng đỏ hơn.
"
Chuyện này!" Dương Minh có chút khó xử, hắn cũng không muốn làm khó cô ta nữa đành phất tay áo ý bảo cô ta có thể đi được rồi.
Thở dài một hơi, Dương Minh liền nói với Kaike: "
Ông có nghe rõ không?"
"
Tôi nghe rất rõ." Nếu bây giờ Kaike có ở đó thì chắc chắn hắn sẽ đến cắn chết Tam Đặc Đốn ngay tức khắc.
"
Xin lỗi Dương tiên sinh, ngài đợi tôi một lát, tôi sẽ tự mình gọi cho hắn nhất định sẽ khiến ngài hài lòng." Kaike vội vàng nói. (DG: Uyên thấy tên Kaike này năn nỉ giống lão công Uyên thế nhở)
"
Quyết định vậy đi" Dương Minh nhún vai trả lời.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1584


Báo Lỗi Truyện
Chương 1584/2205