Chương 1581: Ông Dượng trong truyền thuyết


"Có thể nói như vậy!" Dương Minh gật đầu nói tiếp: "Tôi thậm chí không nắm được một ít phần thắng."
Nghe Dương Minh nói xong, Hạ Tuyết nhất thời lâm vào trầm tư. Năng lực của Dương Minh, Hạ Tuyết rất rõ ràng.
Hơn nữa từ trong miệng của anh hai, Hạ Tuyết cũng nghe được hình như bọn họ rất coi trọng Dương Minh.
Thậm chí có lúc Hạ Tuyết còn nghe anh hai bảo Dương Minh là số một, số hai của tổ chức.
Nhất là cái lần cùng Dương Minh phá vụ án buôn lậu của Vương Tích Phạm và vụ Trần A Phúc giả quỷ dọa người.tất cả những biểu hiển đó của Dương Minh đã khiến cho Hạ Tuyết thầm nể phục hắn.
Nhưng theo tình hình hiện nay, ngay cả hắn mà còn không nắm chắc thì chứng tỏ vụ án lần này là hết sức nguy hiểm.
Nghĩ đến đây Hạ Tuyết đành cười khổ nói: "Tôi biết là hành động lần này rất nguy hiểm, nhưng anh không thể để tôi có chút lòng tin được hay sao? Ngay cả anh cũng nói như vậy thì tôi biết làm sao bây giờ?"
"Cho nên tôi mới bảo cô đừng tham gia hành động lần này nữa." Dương Minh cố ý đả kích lòng tự tôn của Hạ Tuyết nên cười lạnh một cái nói tiếp: "Đến lúc đó thân tôi còn lo không xong chứ đừng nói là lo cho cô."
Mặc dù Hạ Tuyết bị Dương Minh nói một cách không thương tiếc nhưng trong lòng Hạ Tuyết rất rõ ràng năng lực của cô không bằng hắn, nhiệm vụ lần này lại nguy hiểm như vậy, đến cả bản thân hắn còn lo chưa xong nếu có cô thì sẽ càng thêm nguy hiểm.
"Không phải là tôi muốn theo anh, chỉ là gia đình tôi không cho phép tôi làm chuyện đó.Một khi gia gia tôi đã quyết định thì cho dù là ai cũng không thể thay đổi được" Hạ Tuyết thở dài một hơi nói tiếp: "Bất quá cũng còn một người rất nổi tiếng chỉ có trong truyền thuyết."
"Người trong truyền thuyết? Có ý gì?" Dương Minh có chút kinh ngạc nói.
"Ông ấy là một người rất lợi hại chuyên sử dụng tinh thần lực, chỉ là sau khi ông ấy cưới dì của tôi xong thì không biết đã đi đâu, đến tận bây giờ tôi vẫn chưa gặp mặt" Hạ Tuyết thở dài nói tiếp: "Dượng của tôi là người có tài nhưng lại có hoa tâm. Bên cạnh ông ta đến mấy người bạn gái."
Nói tới đây, Hạ Tuyết không tự chủ được mà liếc mắt nhìn Dương Minh một cái thầm nghĩ: "Tiểu tử này tại sao lại có hoa tâm giống như dượng vậy?"
"Người như vậy mà có thể khiến cho gia gia của cô đổi ý sao?" Dương Minh cười cười nói tiếp: "Tôi cũng có mấy bạn gái nè hay là để tôi đến gặp gia gia của cô, bảo gia gia của cô thay đổi quyết định nhé."
Nghe Dương Minh nói một cách không xấu hổ như vậy Hạ Tuyết cũng không nói gì, thầm nghĩ: "Anh có thể so với dượng sao?"
Nghĩ đến đây, Hạ Tuyết liền khinh bỉ nhìn qua Dương Minh một cái rồi nói: "Dượng của tôi là một người đỉnh thiên lập địa, anh thì có là cái gì chứ?"
"Dượng của cô tên là gì? Nói tôi biết đi, không khéo tôi lại quen ông ấy nữa đó." Dương Minh thầm nghĩ nếu ông ta thật sự giỏi thì hắn sẽ tìm cách gặp ông ta để thỉnh giáo một chút.
"Dượng của tôi gọi là Lưu Lỗi còn dì của tôi gọi là Hạ Nhu, nói ra chắc anh cũng không biết." Hạ Tuyết quả thật không có gạt Dương Minh chuyện về Lưu Lỗi chắc gì đã có mấy ai biết?
"Lưu Lỗi? Hạ Nhu?" Dương Minh nghe xong liền trợn tròn mắt nhìn chằm chằm Hạ Tuyết nói: "Không phải đâu, trước kia tôi có xem qua một cuốn tiểu thuyết gọi là Trọng Sinh Truy Mỹ Ký, bên trong có nói đến một người đàn ông chuyên dùng tinh thần lực tên là Lưu Lỗi, hơn nữa ông ta cũng có một người bạn gái tên là Hạ Nhu."
Hạ Tuyết cảm thấy có chút bực bội, chính mình nói thật lòng với Dương Minh thì ngược lại hắn còn bỡn cợt cho được.
"Tôi người thật việc thật mà anh lại đùa cợt cho được" Hạ Tuyết tức giận nói tiếp: "Thế giới này tên trùng tên thiếu gì chứ.tại sao anh lại có thể gán ghép như vậy được?"
"Đúng rồi trong cuốn tiểu thuyết này có nói đến mẹ của Hạ Nhu, tên là.Hạ Định Quốc. Gia gia của cô có phải tên Hạ Định Quốc hay không?" Dương Minh không để ý đến lời nói của Hạ Tuyết mà đột nhiên hỏi ngược lại.
"Ơ!" Hạ Tuyết sửng sốt: "Sao anh biết?"
"Gia gia của cô quả thật tên là Hạ Định Quốc sao?" Dương Minh có chút cười khổ hỏi lại.
"Đừng có đùa nữa, anh nói cho tôi biết, có phải là anh hai nói cho anh biết tên của gia gia không?" Hạ Tuyết tức giận hỏi một câu.
Gia gia của Hạ Tuyết là loại người gì mà tên Dương Minh này muốn kêu là kêu, nếu chẳng may để gia gia Hạ Tuyết nghe được thì chắc chắn Dương Minh sẽ bị xử đẹp.
"Làm gì có, tôi và anh Bạc đâu có thân thiết đến vậy. Tôi biết là do trong tiểu thuyết có nói đến mà.Nếu không tin tôi lấy điện thoại mở cho cô xem" Nói xong, Dương Minh liền móc điện thoại vào trang tuchangioi.com mở truyện Trọng Sinh Truy Mỹ Ký lên cho Hạ Tuyết xem.
"Là thật sao?" Hạ Tuyết có chút hoài nghi hỏi một câu.
"Cô tự xem đi!" Nói xong Dương Minh đưa cái điện thoại qua cho Hạ Tuyết.
Chứng kiến đoạn giới thiệu truyện Trọng Sinh Truy Mỹ Ký của Tiểu Uyên trên điện thoại, Hạ Tuyết có chút ngượng ngùng, thì ra là Dương Minh không có gạt cô, bất quá Hạ Tuyết thầm nghĩ: "Chẳng lẽ chuyện của dượng đã được người ta viết thành tiểu thuyết rồi sao?"
"Được rồi có dịp tôi sẽ xem truyện này!" Hạ Tuyết tạm thời tin Dương Minh liền nói một câu.
"Uhm lượt view truyện này cả trăm ngàn chứng tỏ tác giả cuốn sách này văn phong rất tốt, chờ ngày tôi công thành danh toại phải liên lạc với hắn để hắn viết một cuốn cho tôi.há há" Dương Minh YY trong lòng nói.
Chứng kiến cái hành vi này của Dương Minh, Hạ Tuyết thật sự là hết chỗ nói rồi đành phải im lặng mà thôi.
Hai người đến phi trường Đông Hải là vừa đúng 9 giờ, cũng may là còn kịp thời gian. Chờ Dương Minh xuống xe, Hạ Tuyết liền đánh xe đến địa điểm họp lãnh đạo.
Đúng lúc này điện thoại của Dương Minh vang lên, thì ra là Kinh Tiểu Lộ gọi cho hắn.
"Dương Minh? Sao lúc nãy anh không nghe điện thoại của em?" Kinh Tiểu Lộ u oán nói.
Thì ra là nãy giờ Kinh Tiểu Lộ gọi cho Dương Minh nhưng mà hắn đang đi cùng với Hạ Tuyết nên không tiện nghe máy.
Vốn Dương Minh còn định gọi cho Kinh Tiểu Lộ nhưng không ngờ cô lại gọi cho hắn. Nhất thời Dương Minh cảm thấy có lỗi với cô nên nhẹ nhàng nói: "Tiểu Lộ, vừa rồi anh đang nói chuyện với Hạ Tuyết nên không nghe điện thoại của em được."
Ngừng một chút, Dương Minh nói tiếp: "Hạ Tuyết bây giờ đã là phó cục trưởng, dù sao công ty chúng ta cũng là công ty bảo an, sau này em nên thân cận với cô ây một chút."
"Hạ cục à? Em đã gặp rồi, em sẽ nghe anh." Kinh Tiểu Lộ cũng không hỏi nhiều, dù sao thời gian hắn phải đi thi hành cái nhiệm vụ nguy hiểm ở Vân Nam càng đến gần cho nên cô cũng không muốn ăn dấm chua làm gì.
"Hành động ở Vân Nam lần này, cô ấy cũng đi" Dương Minh muốn giải thích cho Kinh Tiểu Lộ một chút.
"Hả! Cô ấy cũng đi sao?" Kinh Tiểu Lộ kinh ngạc hỏi tiếp: "Như vậy chẳng phải anh sẽ càng nguy hiểm hơn sao?"
"." Dương Minh không nghĩ đến là Kinh Tiểu Lộ lại nói như vậy, hiển nhiên là cô đã hiểu lầm là hai người có quan hệ thân thiết rồi.
Bất quá cho dù là Kinh Tiểu Lộ không hiểu lầm thì quả thật Dương Minh cũng phải bảo vệ cho Hạ Tuyết, chỉ là ngoài miệng thì hắn lại nói: "Em nghĩ đi đâu vậy? Hạ Tuyết thân thủ không tồi, cô ấy đâu cần anh phải bảo vệ chứ."
"Anh gạt em. Chính anh còn không nắm chắc chuyện này thì làm sao cô ấy có thể tự bảo vệ mình? Anh cảm thấy em dễ gạt như vậy sao?"
Kinh Tiểu Lộ trực tiếp vạch trần lời nói dối của Dương Minh, bất quá cô hiểu là hắn muốn cô không nghĩ lung tung nên đành nói: "Được rồi không nói chuyện này nữa. Anh tìm em có việc gì."
"À là như thế này, Tiểu Vương đưa anh đến phi trường nhưng chẳng may đến đường cao tốc thì bị cảnh sát giao thông chặn xe. Anh định gọi cho em, nhờ em đưa anh đi nhưng em đang bận họp nên đành thôi" Ngừng một chút, Dương Minh cười nói: "Đúng lúc Hạ Tuyết có chuyện đi đến Đông Hải nên anh đành quá giang cô ấy đến đây"
"Vậy sao anh không gọi cho em để em đưa anh đi." Kinh Tiểu Lộ hờn trách nói một câu.
Dương Minh nghe Kinh Tiểu Lộ nói xong cũng không biết phải nói gì nữa. Tốt xấu gì thì Kinh Tiểu Lộ cũng là chủ tịch công ty làm sao có thể chỉ vì đưa một người ra sân bay mà bỏ ngang cuộc họp lãnh đạo được chứ?
"Lúc anh gọi em thì em tắt máy mà!" Dương Minh cười khổ nói.
"Ahhh, đúng rồi!" Kinh Tiểu Lộ nghe vậy mới nhớ, đúng là Dương Minh có gọi cho cô nhưng mà chính cô lại không nghe cho nên bây giờ cô chỉ có thể tự trách mình mà thôi.
"Thôi được rồi, đến lúc anh về anh sẽ gọi cho em đến đón anh mà" Dương Minh an ủi nói.
"Uhm, quyết định vậy đi!" Kinh Tiểu Lộ nghe vậy mới cao hứng trở lại.
"Vậy được rồi, anh đi làm thủ tục xuất cảnh đây." Nói xong Dương Minh liền cúp điện thoại, bước nhanh đến bàn đăng ký.
Dương Minh đã xuất cảnh nhiều lần cho nên đối với cái phi trường quốc tế Đông Hải này cũng không có gì lạ lẫm. Rất nhanh cô tiếp viên xinh xắn đã đóng dấu của vào vé máy bay của hắn.
Sau khi cười cười chào tạm biệt cô tiếp viên hàng không, Dương Minh liền trực tiếp đi đến cửa kiểm soát.
Bất quá một chuyện ngoài ý muốn của Dương Minh lại xảy ra.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1581


Báo Lỗi Truyện
Chương 1581/2205