Chương 1580: Không phải chuyện kia


Nói đến chuyện này bất giác Hạ Tuyết có hơi nhíu nhíu mày. Mặc dù rất nhanh nhưng làm sao qua mặt được thị giác của Dương Minh?
Dương Minh hiển nhiên là biết, mỗi lần phá án Hạ Tuyết đều muốn lập công, chỉ là cô muốn tự mình phá án chứ không phải là người khác dâng tặng.cái dạng cảm giác này giống như công lao của cô là từ trên trời rơi xuống vậy.
Xem ra cô bé này còn trẻ con quá, Dương Minh nghĩ vậy liền cười cười nói: "Có phải là có cảm giác giống như công lao từ trên trời rơi xuống không?"
"Hừ-!"
Hạ Tuyết hừ một tiếng, bất quá bị Dương Minh nói trúng tâm sự, Hạ Tuyết do dự một lúc mới gật đầu, nói: "Đúng vậy!"
"Công nhận là cô nghĩ nhiều thật đó!" Dương Minh nghe Hạ Tuyết thừa nhận có chút bất đắc dĩ thở dài: "Nếu tôi là cô thì tôi sẽ thoải mái mà tiếp nhận công lao này. Cho dù người khác có biết thì sao chứ? Cũng chẳng làm gì được."
"Hả!" Hạ Tuyết sửng sốt, lập tức nói: "Mặt tôi không có dày như anh."
"Chuyện này và da mặt tôi thì có liên quan gì nhau?" Dương Minh hơi kinh ngạc, bất quá quả thật là da mặt hắn dày thật cho nên cũng không để ý đến chuyện đó nữa.
Ngừng một chút, Dương Minh nghiêm túc nói: "Có phải cô nghĩ là nếu tôi đem tặng phần công lao này cho người khác thì chắc người ta cũng được thăng chức như cô không?"
"Uhm!" Hạ Tuyết nghe Dương Minh nói vậy liền không tự chủ được mà gật đầu.
"Ngốc!" Dương Minh nghe Hạ Tuyết thừa nhận như vậy chẳng hiểu sao liền tức giận quát một tiếng.
"Ơ!" Hạ Tuyết tự dưng bị Dương Minh mắng một tiếng chẳng biết phải nói gì cho phải.
"Cô sai lầm rồi!" Dương Minh cười lạnh một tiếng nói tiếp: "Tôi tặng cho người khác sao? Cô cảm thấy tôi rất rãnh phải không? Khi không đi kiếm việc để mà làm."
Hạ Tuyết nghe đến đây liền nghi hoặc hỏi: "Anh không tặng cho tôi cũng cho người khác? Như vậy là như thế nào?"
"Tôi tặng cho người khác sao? Tôi có quen biết gì với bọn họ? Dựa vào cái gì mà tôi phải tặng cho bọn họ?" Dương Minh làm ra bộ dáng giống như là đúng rồi nói tiếp: "Tôi sở dĩ tặng cho cô là vì tôi là phiếu cơm dài hạn của cô cho nên quan hệ của chúng ta không phải là bình thường."
Dương Minh gian xảo nói tiếp: "Nếu cô cảm thấy có lỗi thì có thể lấy thân đền đáp."
Lấy thân đền đáp? Hạ Tuyết liếc hắn một cái sắc lẻm, quả thật cô không nghĩ là lời nói vô sỉ này mà Dương Minh cũng có thể nói ra.
Bất quá quả thật là lúc trước Hạ Tuyết nói ra câu đó không hiểu ý nghĩa sâu xa của nó, về sau tìm hiểu thì cô mới biết nó còn có nghĩa khác. Nay bị Dương Minh nhắc lại nhất thời khiến cho mặt của Hạ Tuyết đỏ ửng lên. (DG: Theo quan niệm của người TQ thì chỉ có chồng mới nuôi cơm vợ dài hạn thôi. Bất quá ở TQ cũng có tình trạng gái trẻ theo đại gia để được "bao", cho nên các bạn có thể hiểu đại khái là người tình cho chính xác)
"Anh là nhân viên của cục điều tra các sự kiện thần bí mà, tại sao không bảo anh hai lo mấy chuyện công lao này mà nhất quyết phải đưa cho tôi?" Hạ Tuyết cố tình tránh né cái đề tài phiếu cơm dài hạn này.
"Lúc tôi giúp cô thì anh hai cô còn chưa tìm tôi mà. Sao tôi có thể ra mặt được đành phải tặng cho cô thôi." Dương Minh ra vẻ bất khả kháng nói một câu.
"Anh nói cũng đúng!" Nghĩ lại thì lời của Dương Minh nói cũng có đạo lý nên Hạ Tuyết đành phải thừa nhận.
"Haha cô không cần phải rối trí như vậy, dù sao thì tôi tặng cho cô là vì mối quan hệ thân mật của chúng ta thôi" Dương Minh bắt đầu giở thói vô sỉ.
"Thân mật? Ai thân mật với anh chứ?" Hạ Tuyết nghe Dương Minh nói có hơi quá mức lập tức phản bác lại một câu.
"Ách, Hạ Tuyết ơi là Hạ Tuyết. Cô mau quên vậy sao? Để tôi nhắc cho cô nhớ, lúc chúng ta ở trụ sở riêng của Vương gia, cô bị bọn chúng ép uống xuân dược đã lao đầu vào ôm hôn tôi tới tấp đó thôi." Dương Minh làm ra một bộ dáng tiếc hận, chậm rãi nói.
"Khụ.khụ!" Hạ Tuyết bị Dương Minh chọc giận liền quát: "Dương Minh! Anh cút xuống xe cho tôi."
Hai người cũng chính vì việc này mà mối quan hệ mới trở nên mờ ám, hơn nữa mỗi lần Hạ Băng Bạc nhắc đến Dương Minh trước mặt Hạ Tuyết thì bất giác cô liền đỏ mặt. Chuyện này đã làm cho Hạ Băng Bạc hiểu lầm là Hạ Tuyết đã yêu Dương Minh.
Nhưng mà nói gì thì nói, cũng nhờ có chuyện này mà Hạ Băng Bạc mới cố gắng sắp xếp cho Hạ Tuyết lên phó cục trưởng để cùng đi Vân Nam với Dương Minh. Bởi vì Hạ Băng Bạc hiểu rất rõ, một kẻ thương hoa tiếc ngọc như Dương Minh, nếu như hắn không có chuyện gì thì chắc chắn người phụ nữ của hắn cũng sẽ không gặp nguy hiểm.
"Ồ, chừng nào đến phi trường tôi sẽ xuống không cần cô phải như vậy đâu." Dương Minh thản nhiên nói một câu.
Hạ Tuyết có cảm giác giống như đang đánh vào cục bông gòn, cho dù cô có nói như thế nào thì hắn cũng vẫn cứ trơ trơ. Bất quá lúc nãy chỉ vì cô ngượng quá nên mới nói như vậy chứ không cố tình muốn bắt Dương Minh xuống xe.
Nhất thời bầu không khí trong xe có chút trầm mặc, Dương Minh suy nghĩ một chút, quyết định đổi đề tài: "Chuyến đi Vân Nam lần này, nói thật tôi không có nắm chắc cho nên tốt nhất là cô đừng đi có được không?"
Vốn Hạ Tuyết còn tưởng rằng Dương Minh bị mắng như vậy nên bây giờ mới giễu cợt cô. Chỉ là khi Hạ Tuyết quay đầu nhìn hắn thì vẻ mặt rất nghiêm túc, tựa hồ như chuyện này rất nghiêm trọng.
Tên Dương Minh này rất ít khi đứng đắn cho nên Hạ Tuyết liền tin hắn muốn tốt cho cô. Vì thế mà Hạ Tuyết không nói thêm gì, chờ nghe hắn nói tiếp.
"Năng lực của tôi chắc điều này cô cũng biết rồi đó, nếu so với những nam nhân khác thì tôi mạnh hơn rất nhiều." Nói đến đây, Dương Minh quay đầu nhìn vẻ trầm mặc không nói gì của Hạ Tuyết liền vội vàng bổ sung: "Haha dĩ nhiên là cô đừng hiểu lầm, ý của tôi là thân thủ, không phải chuyện kia."
"." Hạ Tuyết có chút dở khóc dở cười, quả thật vô sỉ như Dương Minh thì đúng là nhất quả đất rồi.
Bất quá nghe Dương Minh giải thích câu sau thì cô biết là hắn đã cố tình gài bẫy cô ngay từ đầu rồi.
Nghĩ đến đây, Hạ Tuyết liền cảm thấy nếu như cô vì chuyện này mà phát tác thì nhất định Dương Minh sẽ khiến cho tức mà chết mất, cho nên Hạ Tuyết liền làm cái bộ dáng không hiểu hỏi một câu: "Ý của anh là lần hành động này rất nguy hiểm sao?"
"Có thể nói như vậy!" Dương Minh gật đầu nói tiếp: "Tôi thậm chí không nắm được một ít phần thắng."

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1580


Báo Lỗi Truyện
Chương 1580/2205