Chương 1578: Chặn xe


Đương nhiên là trước khi đi Tiểu Vương cũng phải năn nỉ Tiểu Nhiên gãy lưỡi ấy chứ. Chỉ là Tiểu Nhiên nghe hắn bảo là phải hộ tống Dương Minh thì liền chủ động bảo là công việc quan trọng hơn.
Mặc dù trước kia, cha mẹ cô khinh thường Tiểu Vương làm bảo an không có tương lai nhưng hiện tại thấy hắn tất bật như vậy Tiểu Nhiên có chút xa lạ. Bất quá, dù sao thì Tiểu Nhiên biết là Tiểu Vương còn yêu cô là cô vui rồi.
"Dương ca, bây giờ chúng ta xuất phát luôn nhé." Tiểu Vương giúp Dương Minh cầm cái ba lô đặt trong xe, sau đó cung kính nói.
Dương Minh cười cười nói: "Uhm-!"
Lần này ra nước ngoài, hắn chỉ mang theo hai bộ đồ cùng với cái laptop chứ không mang nhiều. Theo hắn nghĩ có tiền thì thiếu thứ gì mua thứ đó chứ xách theo chỉ tổ mệt mình.
Đang lúc hai người đi đến đường cao tốc thì quả nhiên đúng như Tiểu Vương dự đoán, một đoàn xe rồng rắn nối đuôi nhau kéo dài tận mấy cây số ở phía trước.
Tiểu Vương vội vàng chạy xuống hỏi qua sự tình thì biết được ở đây vừa có vụ tai nạn xe cho nên con đường bị tắc hết một đoạn.
"Xem ra đường cao tốc này không biết đến bao giờ mới có thể đi được đây." Tiểu Vương cười khổ nói thầm.
Bất đắc dĩ Tiểu Vương chỉ còn cách đi qua làn đường bên kia, tuy rằng có ngược chiều nhưng mà xe này có giấy thông hành của Bạo Tam Lập cho nên hắn cũng không lo lắng lắm. Hơn nữa trên xe đang chở Dương Minh, hắn cũng không muốn vì chút chuyện nhỏ nhặt này mà làm lỡ việc lớn của Dương Minh.
Khác hẳn với làn đường bên này, làn đường từ phía Đông Hải về Tùng Giang không hề có một chiếc xe nào, quả thật là vô cùng trống Trải. Bất quá đây là vi phạm luật an toàn giao thông cho nên có mấy ai dám bước qua làn đường bên đó.
Mắt thấy chiếc xe đi ngược chiều, một số tài xế có lòng còn khuyên can Tiểu Vương: "Anh bạn à! Anh đi như vậy thì đến trạm thu phí sẽ bị phạt rất nặng đó. Theo tôi thì anh ráng đợi đi."
"Không được đâu, ông chủ của tôi có việc gấp cần phải đến phi trường ngay cho nên không có thời gian để chờ đợi" Thấy tài xế kia có lòng cho nên Tiểu Vương cười cười gật đầu nói: "Cám ơn anh!"
Tài xế nọ nghe Tiểu Vương nói vậy thì cũng không nói gì thêm, đành cười khổ: "Xem ra lần này bị phạt một khoản không nhỏ rồi."
Quả nhiên, khi xe Tiểu Vương vừa đến trạm thu phí liền bị cảnh sát giao thông ở đây chặn lại.
Mặc dù có giấy thông hành của Bạo Tam Lập đưa cho Tiểu Vương thì hắn có thể đi qua, nhưng lại không nghĩ đến viên cảnh sát này mới vừa nhậm chức cho nên đối với loại giấy của công ty bảo an Danh Dương quả thật là không biết.
Vốn viên cảnh sát còn tưởng rằng tên tài xế này ỷ có chút quyền lực nên tùy tiện xin một tờ giấy thông hành rồi muốn làm gì thì làm cho nên cố tình làm khó hắn, không cho xe đi qua.
Tiểu Vương đành cười khổ quay lại nói với Dương Minh: "Dương ca, em xin lỗi. Em tưởng là có giấy của Báo ca thì không có việc gì. Kết quả là bây giờ làm lỡ chuyện lớn của anh rồi."
Dương Minh có chút dở khóc dở cười, bất quá lúc đầu Tiểu Vương đi ngược chiều hắn cũng không có cản Tiểu Vương cho nên xét ra thì lỗi này đâu phải đơn thuần chỉ có mình Tiểu Vương đâu.
Mặc dù Dương Minh có thẻ đặc quyền nhưng hắn không muốn lạm quyền quá mức cho nên chỉ gật đầu nói: "Được rồi dù sao cũng đến đây rồi, thôi thì để tôi gọi cho Tiểu Lộ, bảo cô ấy đưa tôi đi"
"Hay là để em gọi cho Báo ca nhờ anh ấy giúp một tay" Tiểu Vương do dự một lúc mới nói.
"Đừng, chúng ta vi phạm luật giao thông thì không nên lạm quyền quá nếu không người khác sẽ xem thường chúng ta. Anh ở đây lo phạt đi tôi sẽ tìm cách" Dương Minh khoát tay áo nói.
"Được, vậy em nghe theo anh." Tiểu Vương ngượng ngùng nói: "Cám ơn anh, Dương ca".
Dương Minh xuống xe, đi qua trạm thu phí của đường cao tốc, còn Tiểu Vương thì đến chỗ của viên cảnh sát kia để làm biên bản.
Dương Minh vừa đi vừa gọi cho Kinh Tiểu Lộ, chỉ là điện thoại vừa đổ chuông liền bị Kinh Tiểu Lộ ngắt ngang.
Dương Minh âm thầm nhíu mày, từ trước đến nay Kinh Tiểu Lộ chưa bao giờ dám ngắt điện thoại của Dương Minh cả, vậy thì cô ta đang làm gì vậy?
Đúng lúc Dương Minh đang nghi hoặc thì Kinh Tiểu Lộ nhắn tin cho hắn: "Em đang họp lãnh đạo ở công ty, lát nữa em gọi lại cho anh"
Dương Minh đọc tin nhắn xong liền phì cười. Hắn quên mất Kinh Tiểu Lộ bây giờ đã là chủ tịch công ty, làm sao mà rãnh rỗi như trước đây được chứ.
Dương Minh lắc đầu cười khổ, đang định gọi cho Bạo Tam Lập thì đột nhiên nhìn thấy một người quen trên xe lãnh đạo của viên cảnh sát giao thông lúc nãy. Rất nhanh, hắn liền bỏ điện thoại vào túi bước qua chiếc xe lãnh đạo bên đó gõ vào cửa kính.
Tiểu Vương ngây cả người, viên cảnh sát cũng ngây cả người.
Dương Minh đi cùng Tiểu Vương, viên cảnh sát này cũng biết. Vốn viên cảnh sát thấy Dương Minh đi đến đây, hắn cũng không chú ý lắm, chỉ là tên này lại dám đến gõ cửa xe lãnh đạo.
"Người này muốn làm gì.chẳng lẽ bởi vì mình phạt xe hắn nên hắn tức giận đến tìm cấp trên của mình" Viên cảnh sát thầm đổ mồ hôi, nói trong lòng.
Bất quá viên cảnh sát liền nghĩ: "Cấp trên của mình là phó cục trưởng, làm gì có ai gây khó khăn cho cô ta được chứ?"
Sau khi phó cục trưởng Trần được tín nhiệm đưa lên làm cục trưởng thì ông liền đề bạt Hạ Tuyết làm phó cục trưởng.
Hạ Tuyết tuổi còn trẻ mà nhậm chức phó cục trưởng nhưng không ai dám có ý kiến gì. Bởi vì tuy tuổi cô còn nhỏ, nhưng lại lập được không ít công lao, hơn nữa cô còn phá được rất nhiều vụ án lớn mà những người lớn tuổi khác không thể làm được.
Hạ Tuyết hiểu rất rõ, chuyện này chắc chắn là do anh hai của cô Hạ Băng Bạc tác động vào, hơn nữa còn có vài công lao là của Dương Minh tặng cho cô.
Nhưng mà dù sao chuyện Hạ Tuyết lên chức phó cục trưởng cũng là một chuyện tốt.
Áp lực trong công việc của một phó cục trưởng đã khiến cho Hạ Tuyết trưởng thành. So với một năm trước quả thật rất khác, Hạ Tuyết bây giờ đã là một nữ cường nhân.
Bất quá Hạ Tuyết cũng hiểu rõ, thật sự thì năng lực của cô cũng không lợi hại đến như vậy.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1578


Báo Lỗi Truyện
Chương 1578/2205