Chương 1573: Chặt tay


"Trương Tân xảy ra chuyện gì?" Dương Minh bắt đầu căng thẳng. Trương Tân là thằng bạn thân của hắn từ thời trung học, hơn nữa hai đứa còn cùng mở công ty châu báu.thân thiết như vậy cho nên Trương Tân xảy ra chuyện làm sao mà Dương Minh không lo lắng cho được.
"Trước khi tôi đi châu Âu còn ăn cơm với hắn kia mà? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Dương Minh sốt ruột vội vàng hỏi tiếp.
"Nói cho đúng là Trương thúc thúc, cũng chính là bố của Trương Tân xảy ra chuyện." Ngừng một chút, Vương Mị nói tiếp: "Dương ca, chuyện này em không có dũng khí để nói ra vớ chị Tư Tư, mong anh khéo léo đến giúp Trương Tân một tay"
"Tại sao không nói cho Triệu Tư Tư biết? Tại sao lại chỉ có mình cô biết?" Dương Minh nhíu nhíu mày, tuy rằng cô ta là bạn của Hoàng Nhạc Nhạc nhưng hắn cảm thấy không tín nhiệm cô gái này cho lắm.
"Trương Tân lén mang em theo cho nên em không có dũng khí nói cho chị Tư Tư biết?" Vương Mị vội vàng giải thích.
"Vậy là sao? Tại sao cô nói mà tôi không hiểu một tí gì hết vậy? Hơn nữa còn chuyện của Trương Tân, còn Trương bá bá nữa rốt là làm sao vậy? Cô mau nói rõ ràng ra xem nào." Nghe thấy thanh âm có phần ấp úng của Vương Mị, Dương Minh liền vội vàng cắt ngang hỏi lại một câu.
"Được rồi để em nói lại từ đầu!" Vương Mị thở dài một hơi rồi nói tiếp: "Là như thế này, Trương thúc thúc nhận được lời mời tham dự lễ hội châu báu quốc tế. Mà Dương ca và Trương Tân cũng có một công ty châu báu cho nên Trương thúc thúc muốn dắt Trương Tân và chị Tư Tư đi theo để mở mang kiến thức. Nhưng mà Trương Tân nói là chị Tư Tư bận phải ở đây quản lý công ty cho nên mới dẫn em đi theo"
Ngừng một chút Vương Mị nói tiếp: "Dĩ nhiên là chuyện này Trương Tân không có nói cho chị Tư Tư biết vì thế mà."
"Sau đó thì sao? Kể trọng điểm đi." Không để Vương Mị kéo dài thời gian, Dương Minh bực mình quát một câu.
"Lễ hội châu báu quốc tế lần này tổ chức tại Ma Cao cho nên em cùng Trương Tân và Trương thúc thúc đi mua vé máy bay qua Ma Cao. Vốn Trương thúc thúc thấy Trương Tân mang em theo hình như không được vui mấy, nhưng về sau thấy em nhu thuận cho nên cũng ngầm cho phép" Vương Mị lại tiếp tục kể chi tiết.
"Tôi nói lần cuối, kể trọng điểm." Máu nóng xông lên đầu làm sao mà Dương Minh có thể kiềm chế được nữa liền quát một câu.
"Trương thúc thúc bảo đây là thành phố cờ bạc cho nên muốn dẫn Trương Tân đi mở rộng kiến thức một chút."
"Uhm, sau đó thế nào?" Dương Minh quát khản giọng mà cô gái này cứ nhẩn nha hoài nên hắn cũng chán không thèm hối thúc nữa. (DG: Ta còn chán nói chi Dương Minh =.=")
"
Dương ca, anh cũng biết là em và Nhạc Nhạc đâu xa lạ gì ở Ma Cao đâu cho nên không có hứng thú đi đánh bạc. Hơn nữa có Trương thúc thúc ở đó lỡ như có người quen nào gặp em thì thúc ấy lại nghĩ xấu về em." Ngừng một chút Vương Mị nói như sắp khóc: "Bây giờ nghĩ lại, nếu như lúc đó em đừng lo lắng nhiều như vậy thì sẽ không xảy ra chuyện rồi"
Ý thức được sự tình hình như có vẻ nghiêm trọng, Dương Minh vội vàng hỏi: "
Vậy rốt cuộc ra là chuyện gì?"
"
Ngày thứ nhất thì không có chuyện gì, sang ngày thứ hai em thấy tâm trạng Trương Tân có vẻ không vui. Gặng hỏi mãi thì anh ấy bảo là thua chút bạc mà thôi." Vương Mị nói tiếp: "Kết quả là sang ngày thứ ba, tức là ngày hôm qua, bọn họ gọi về cho em bảo đã thua hết số bạc mang theo.hơn nữa còn thiếu nợ người ta rất nhiều tiền nên bị người ta bắt lại rồi. Nếu không mang tiền đến thì không có cách nào cứu anh ấy ra ngoài hết."
Mắt thấy Dương Minh không nói gì, Vương Mị tưởng rằng Dương Minh không muốn cứu Trương Tân bèn vội vàng nói: "
Dương ca, em van anh, xin anh cứu lấy Trương Tân. Nếu không anh xem như là cho tụi em vay đi về sau em và Trương Tân nhất định sẽ trả anh."
Do dự một lúc, Vương Mị nói tiếp: "
Dương ca, nếu anh không cứu Trương Tân thì bọn chúng sẽ chặt hai tay anh ấy."
"
Chặt tay? Tại sao lại có chuyện này?" Dương Minh có chút kinh ngạc, vốn sòng bạc là nơi hỗn độn nhưng nó cũng có quy củ của nó, đâu đến nỗi chặt tay ai bao giờ.
"
Trương Tân thua bạc đến đỏ mắt, chẳng hiểu sao lại mang hai tay ra đánh cược" Vương Mị khóc không thành tiếng, vội vàng nói một câu.
"
Con mẹ nó!" Dương Minh nhịn không được phải chửi một câu. Hèn gì mà người ta đòi chặt tay, hóa ra là hắn mang tay ra đánh cược.
"
Trương Tân ơi là Trương Tân.tại sao lại ra nông nổi này chứ?" Dương Minh bất đắc dĩ thở dài. Trương Tân xảy ra chuyện, dĩ nhiên là hắn không thể khoanh tay đứng nhìn.
"
Dương ca, chỉ cần anh giúp Trương Tân, cho dù anh muốn em làm trâu làm ngựa gì em cũng làm" Vương Mị lấy hết can đảm nói một câu.
"
Tôi và Trương Tân là anh em tốt, dĩ nhiên là tôi sẽ giúp hắn, cô không cần phải như vậy đâu" Dương Minh thản nhiên nói tiếp: "Nói đi, cô đang ở đâu? Hắn thiếu bao nhiêu tiền?"
"
Em đang ở khách sạn Doughlas cũng khá nổi tiếng, anh chỉ cần nói tên là tài xế nào cũng biết. Còn về chuyện Trương Tân thiếu bao nhiêu, quả thật là em không rõ nữa" Vương Mị chăm chú trả lời.
"
Khách sạn Douglas sao?" Dương Minh thật sự là buồn cười, lại là gia tộc Douglas sao? Hình như hắn có duyên với gia tộc này thì phải.
Nhưng mà cũng may là đám người hãm hại Trương Tân không phải là gia tộc Douglas nếu không thì Dương Minh cũng chẳng ngại mà thu mua toàn bộ khách sạn Douglas trong biên giới Ma Cao một lần nữa đâu.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1573


Báo Lỗi Truyện
Chương 1573/2205