Chương 1562: Trần Trí Nghiệp bị vứt bỏ


- Đùa giỡn linh tinh?
Dương Minh nhún vai:
- Thật ra cậu rất giỏi hình dung.
- Hê hê!
Quách Kiến Siêu nở nụ cười:
- Dương ca, anh không biết chứ, ban nãy lúc em đem Trần Trí Nghiệp đi vào phòng chuẩn bị nhân viên, anh không nhìn thấy được ánh mắt kinh ngạc sợ hãi của Trần Trí Nghiệp đâu, quả thực là rất sung sướng, có khả năng đến tận bây giờ hắn vẫn chưa hiểu rõ, vì sao lại bị Kaike vứt bỏ.
- Dưới điều kiện tiên quyết cho sự diệt vong của bản thân và gia tộc, Kaike tự nhiên sẽ vứt bỏ Trần Trí Nghiệp, cái này không thể nghi ngờ.
Dương Minh vừa cười vừa nói.
Lời của Dương Minh không hề sai. Khi bản thân Kaike và toàn bộ sinh mệnh của gia tộc đang bị uy hiếp, hắn đã kiên quyết lựa chọn vứt bỏ Trần Trí Nghiệp.
Vệ sĩ rất nhanh đã đi tới phòng họp, thấy Kaike, cung kính hỏi:
- Gia chủ, cần tôi làm gì sao?
- Hai người trong phòng chuẩn bị nhân viên, tôi không hy vọng sau này sẽ nhìn thấy bọn họ, anh biết phải làm thế nào rồi chứ?
Kaike chỉ chỉ phòng chuẩn bị nhân viên phía sau cách đó không xa nói.
- Đã hiểu, tông chủ. Yên tâm đi, giao cho tôi đi làm là được rồi.
Vệ sĩ trịnh trọng gật đầu. Từ lúc gia chủ nhậm chức đến nay, đây là lần đầu tiên gia chủ bảo hắn đi làm một việc quan trọng. Vệ sĩ tự nhiên sẽ toàn lực đi làm. Chỉ có như vậy mới có thể nhận được sự tán thành của gia chủ.
Vệ sĩ không hy vọng mình làm không được bao lâu đã bị đuổi đi. Dù sao theo gia chủ lăn lộn, tuy rằng sẽ có chút nguy hiểm, thế nhưng lại có rất nhiều chỗ tốt. Tiền lương từng tháng cũng rất nhiều, người nhìn chằm chằm vào vị trí này cũng không ít. Vệ sĩ cũng không dám mắc phải sai lầm.
- Ừ.
Kaike gật đầu, đứng dậy, xoay người ra khỏi phòng họp, tin tưởng vệ sĩ đã lĩnh hội ý tứ của mình.
Ý tứ của Kaike chính là để vệ sĩ giết chết cha con Trần Trí Nghiệp và Trần Tiểu Long. Để cho bọn họ vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này. Đối với chuyện này, Kaike không cảm thấy có cái gì bất an. Bởi vì gia tộc Douglas ban đầu ở thị trấn Gaara chính là xuất thân từ hắc đạo. Đối với gia tộc mà nói, giết chết một vài người là một chuyện rất bình thường.
Tuy rằng ở đây không phải là thị trấn Gaara, thế nhưng Kaike cũng không lo lắng gì. Hắn rất rất yên tâm thủ đoạn và cách thức làm việc của vệ sĩ sẽ không lưu lại dấu vết gì.
Sau khi Kaike rời đi, vệ sĩ đi về phía phòng chuẩn bị nhân viên một cước đá văng cửa phòng, nhìn cha con Trần Trí Nghiệp đang hoảng sợ ở bên trong, nói:
- Ra đây, tôi mang các người tới một địa phương tốt.
- Không được! Anh không thể làm như vậy! Tôi muốn gặp Kaike! Kaike ở đâu?
Trần Trí Nghiệp trước đó ở trong phòng cũng nghe được lời đối thoại của Kaike và vệ sĩ ở bên ngoài, hắn không tin Kaike cứ như thế vứt bỏ hắn. Hắn không cam lòng!
Hắn biết, vệ sĩ này mang mình ra ngoài, phỏng chừng bản thân sẽ không về được. Cho nên hắn muốn tìm Kaike. Tìm Kaike diện đàm*!
(*Tạm dịch: Nói chuyện trước mắt, nói chuyện đối diện với nhau)
- Gia chủ sẽ không gặp ông.
Vệ sĩ lạnh lùng nói:
- Đừng có ép tôi phải động thủ.
- Không! Nhiều năm như vậy, tôi đi theo ông chủ vào sinh ra tử, vì hắn mà làm trâu làm ngựa, nhấc điếu theo sau. Sao hắn có thể vứt bỏ tôi như vậy!
Trần Trí Nghiệp quát:
- Không được, tôi nhất định phải gặp Kaike. Tôi muốn hỏi hắn, hỏi hắn có còn lương tâm hay không!
Thực ra Kaike cũng không đi xa, hắn đứng ở phòng họp cách đó không xa. Đối với những lời tận tâm trung thành của Trần Trí Nghiệp trong phòng, hắn cũng nghe câu được câu chăng. Có điều hắn lại không đi vào, hắn biết rõ nên lấy hay bỏ. Tuy rằng trong lòng đối với việc để Trần Trí Nghiệp đi chịu chết, Kaike cũng rất khó xử, có chút không muốn. Dù sao đây cũng là người xưa kia cùng mình đi gây dựng sự nghiệp, mà lại vứt bỏ hắn như thế…
Thế nhưng, vì lợi ích phía trước của gia tộc, tất cả mọi thứ ngăn cản lợi ích của gia tộc đều phải thanh trừ sạch sẽ! Vả lại, Trần Trí Nghiệp không chết, thì người chết chính là mình, Kaike vẫn còn chưa ngu như vậy.
- Hừ! Nếu không phải ngươi lúc trước giựt giây ta, vì con trai ngươi mới cùng Dương Minh đối nghịch, ta có thể đến Tùng Giang sao? Ta có thể rơi xuống kết cục này sao? Nếu không phải ngươi, ta có thể đánh mất toàn bộ khách sạn Douglas trên đất Trung Quốc sao?
Kaike thầm nghĩ, trong lòng cũng không thấy khó chịu nữa.
Hết thảy mọi thứ đều là kết quả Trần Trí Nghiệp gieo gió gặt bảo. Nếu không phải hắn, mình cũng sẽ không như vậy. Cái ghế gia chủ của mình ở Châu Âu không tồi, mỗi ngày có thể hô mưa gọi gió, rất khoái hoạt.
Nghĩ tới đây, Kaike thả chân sải bước rời khỏi phòng họp, đi xuống dưới lầu. Hắn còn rất nhiều công việc cần phải hoàn thành, tỷ như phải thống kê con số tài sản của khách sạn Douglas sở hữu trên đất Trung Quốc.
Mặc dù mình là gia chủ, thế nhưng cũng cần phải khơi thông cùng mấy người trưởng lão trong gia tộc một chút. Kaike lại lần nữa quay số tới điện thoại của đại trưởng lão.
- Gia chủ Kaike, sao lại gọi điện thoại tới? Còn có chuyện gì sao?
Đại trưởng lão đối với việc Kaike liên tục gọi điện thoại tới có chút buồn bực.
- Đại trưởng lão, thỉnh ông làm công tác thống kê cho tôi một chút, vị trí và khung tài sản của khách sạn Douglas sở hữu trong biên giới Trung Quốc.
Kaike nói.
- Hử? Sao đột nhiên lại muốn thống kê cái này?
Đại trưởng lão có chút nghi hoặc hỏi.
- Tôi chuẩn bị đem toàn bộ khách sạn Douglas ở Trung Quốc chuyển giao đi.
Kaike nói.
- Cái gì… chuyển giao đi?
Đại trưởng lão nhất thời sững sờ tại chỗ. Mình không nghe nhầm chứ? Kaike lại có thể muốn đem toàn bộ khách sạn Douglas ở Trung Quốc chuyển giao đi? Xây dựng vui chơi giải trí quốc tế gì chứ? Thế nhưng tài sản cũng phải trên 100 ức ya! (100 ức = 10 tỉ)
- Đúng vậy, chuyển giao đi.
Kaike cũng là rất bất đắc dĩ nói:
- Nhất thiết phải chuyển giao. Thu 200 vạn mang tính tượng trưng, nhưng mà cũng không chắc có thể nhận được.
- Kaike, mày bị ấm đầu hả? Muốn đem sản nghiệp của gia tộc tặng người? Rốt cuộc mày nghĩ như nào vậy? Mày, cái thứ gia chủ mày thế nào lại ăn cây táo rào cây sung?
Đại trưởng lão nhất thời có chút nổi giận. Dựa theo bối phận, hắn là chú của Kaike, cho nên có thể trực tiếp mắng chửi Kaike.
- Đại trưởng lão… Tôi cũng không còn cách nào. Nếu như không chuyển giao đi, phỏng chừng tôi đã xong rồi, gia tộc Douglas chúng ta cũng đã xong rồi…
Kaike cũng không dự định đem chuyện mình chống lưng trợ giúp Trần Trí Nghiệp ra vẻ lợi hại nói ra, hắn chỉ dùng một hai từ ngữ diễn đạt hàm hồ. Nếu không thì hắn sẽ phải chịu trách nhiệm cho chuyện này. Hắn cũng không muốn vừa mới nhậm chức gia chủ đã bị bãi miễn.
- Xong? Kaike, ngươi đang nói cái gì hả? Ngươi muốn chuyển giao cho ai? Ai dám nói mạnh miệng như vậy, có thể khiến gia tộc Douglas chúng ta xong?
Đại trưởng lão vừa nghe xong liền tức giận, gia tộc Douglas là cái dạng gia tộc gì chứ, ai mà có khẩu khí lớn như vậy?
- Dương Minh…
Kaike thở dài nói.
Đại trưởng lão bên kia, sau khi nghe đến cái tên Dương Minh này, lại đột nhiên trở nên trầm mặc.
Kaike cũng không thúc giục hắn, mà là để hắn tiêu hóa một chút. Lúc mình vừa mới biết Dương Minh chính là cái người hung ác kia, không phải cũng kinh ngạc hơn nửa ngày sao.
- Kaike, ngươi nói là, Dương Minh muốn khách sạn nhà chúng ta ở Trung Quốc?
Đại trưởng lão cuối cùng đã mở miệng. Ngữ khí kiêu ngạo trước đó đã sửa lại, đổi thành kiểu nói dè dặt từng li từng tí một.
- Đúng vậy… Chính là hắn… Cái này cũng là nguyên nhân trước đó tôi gọi điện thoại cho ông để xác nhận.
Kaike nói thẳng là Dương Minh muốn, mà cũng không nói gì về nhân quả trong đó. Cho dù thế nào thì những người mình mang đến cũng là tâm phúc của mình, cũng không sợ sau khi trở lại bị người trong gia tộc biết được.
- Được, cái này ta sẽ cho mời người tính toán vị trí của toàn bộ khách sạn Douglas ở Trung Quốc, mau chóng trả lời lại cho ngươi.
Đại trưởng lão vừa nghe là Dương Minh muốn, không nói hai lời đáp ứng luôn. Dương Minh là ai, đại trưởng lão rõ ràng nhất. Hắn rất tin tưởng, nếu Dương Minh muốn gia tộc Douglas xong đời, cũng chỉ là chuyện một vài phút. Gia tộc Lancer không phải là một vết xe đổ hay sao?
- Được, nhanh chóng gọi lại cho tôi.
Kaike nói xong, cúp điện thoại xuống, liền thở dài một hơi. May mà đại trưởng lão không hỏi vì sao Dương Minh lại muốn khách sạn, nếu không thì mình còn phải rầy rà giải thích một phen.
Hắn đâu biết rằng, đại trưởng lão căn bản là cũng không muốn hỏi. Dương Minh muốn toàn bộ khách sạn Douglas ở Trung Quốc, còn phải có lý do sao. Có thể là đến lúc nảy lòng tham, cũng có thể là đã sớm có dự mưu, dù thế nào muốn cũng chính là muốn, ngươi không cho cũng phải cho.
Kaike còn chưa trải qua nên không biết sự đáng sợ của Dương Minh. Thế nhưng đại trưởng lão lại biết rất rõ Dương Minh lợi hại cỡ nào, trắng trợn cỡ nào.
Xoay người bước vào thang máy, Kaike cũng đã không nghe thấy tiếng gào thét của Trần Trí Nghiệp. Coi như là hắn tự mình xông vào tai họa, để hắn tự mình gánh chịu đi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1562


Báo Lỗi Truyện
Chương 1562/2205