Chương 1554: Đang kẹt xe


Dương Minh tự nhiên không biết cha con Trần Trí Nghiệp đã ở trong điện thoại mưu đồ sắp xếp cho số phận" bi thảm" của mình vào ngày mai, sáng sớm hôm sau liền đi tới khách sạn Quốc Tế Tùng Giang.
Bạo Tam Lập và Quách Kiến Siêu đã chờ ở đây, Dương Minh gật đầu với bọn họ, liền tự ý ngồi ở vị trí chủ vị bên cạnh.
- Dương ca! Lát nữa do tôi đại diện sao?
Sau khi chờ Dương Minh ngồi xong Bạo Tam Lập hỏi.
- Anh khỏi phải đi.
Dương Minh khoát tay áo:
- Tôi và Quách Kiến Siêu đi như vậy là đủ rồi, có đại sự gì chứ.
- Vậy được, tôi ở đây đợi, nếu có chuyện gì, tùy thời gọi điện thoại cho tôi.
Bạo Tam Lập gật đầu nói.
- Dương ca, hai người chúng ta khi nào xuất phát thế?
Quách Kiến Siêu nhìn qua đồng hồ hỏi:
- Thời điểm ước định là 9h sáng, bây giờ đã 8h40…
- Không phải hôm qua đã nói rồi sao? Chúng ta cứ đợi đến 10 giờ sẽ đi, cứ để cho bọn họ chờ thêm một lát.
Dương Minh nhún vai:
- Báo tử, anh đi mở TV, chúng ta xem TV một chút.
- Được, Dương ca!
Bạo Tam Lập đứng dậy, bật TV ở bên cạnh, sau đó đưa điều khiển từ xa cho Dương Minh.
Dương Minh thay đổi vài lần, cuối cùng dừng lại ở một kênh" phim thần tượng" , bộ này được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết" phim thần tượng" mới nhất của Ngư Nhân Nhị Đại, do Thư Nhã diễn vai hoa hậu giảng đường.
Bạo Tam Lập và Quách Kiến Siêu đều không biết thân phận thực sự của Thư Nhã, nhìn Dương Minh lại có thể thích xem loại" phim thần tượng" này, có phần vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ Dương Minh fan của Thư Nhã?
- Dương ca, anh thích Thư Nhã sao?
Quách Kiến Siêu không nhịn được hỏi. Bởi vì mỗi khi có đoạn của Thư Nhã, ánh mắt Dương Minh đều nhìn thẳng vào, mãi cho đến lúc xuất hiện người khác, Dương Minh mới có chút phân tâm.
- Ừ.
Dương Minh cũng không phủ nhận, trực tiếp gật đầu.
- Vậy theo đuổi thôi, thân phận Dương ca anh bây giờ, thế nào cũng xứng đôi với cô ấy! Nàng ta tuy là thiên hậu Châu Á gì đó, nhưng mà Dương ca anh hiện tại cũng không kém ya!
Quách Kiến Siêu nói.
- À, theo đuổi rồi!
Dương Minh cười cười.
- Hả?
Quách Kiến Siêu kinh ngạc, hỏi:
- Vậy đã được rồi sao?
- Đã đuổi được.
Dương Minh gật đầu.
- Em kháo! Không thể nào!
Quách Kiến Siêu kinh ngạc, không nghĩ tới Dương Minh thực sự đã theo đuổi đại minh tinh Thư Nhã, hơn nữa còn thực sự đuổi được rồi:
- Dương ca, anh đuổi được lúc nào vậy?
- Lần trước, lúc cô ấy đến Tùng Giang.
Dương Minh nói.
- À, thì ra là thế!
Quách Kiến Siêu bắt đầu nhớ lại, lúc trước Thư Nhã đến Tùng Giang tổ chức biểu diễn, đích thực là ở tại khách sạn Quốc Tế Tùng Giang. Lẽ nào thời gian đó, cô ấy và Dương Minh đã nảy sinh tình cảm?
Nghĩ tới đây, Quách Kiến Siêu phải thầm than, Dương ca thật sự là rất ngưu a!
- Cuộn phim này không tệ, Báo tử, anh mua giúp tôi một bộ đi!
Dương Minh chỉ chỉ vào TV nói.
- Được, tôi lập tức gọi người đi mua.
Bạo Tam Lập cũng là lần đầu tiên nghe nói đại minh tinh Thư Nhã là bạn gái của Dương Minh, có điều thời gian hắn đi theo Dương Minh tương đối dài, cũng sẽ không tùy tiện nói lung tung, không giống Quách Kiến Siêu khiếp sợ như vậy.
Trần Trí Nghiệp sáng sớm đã rời khỏi giường, cùng Kaike bắt đầu chuẩn bị đàm phán chuyện mua lại. Kaike cũng biết Trần Trí Nghiệp mượn chuyện mua lại để đả kích Dương Minh, cho nên cũng dứt khoát để Trần Trí Nghiệp tham gia làm chủ đạo, mục đích cuối cùng của hắn chính là thu mua khách sạn Quốc Tế Tùng Giang, về phần quá trình thế nào, Kaike kỳ thực không hề quan tâm.
Vào phút thứ 45, tất cả đã được chuẩn bị ổn thỏa, Trần Trí Nghiệp cùng Kaike đi tới phòng họp, chờ người của khách sạn Quốc Tế Tùng Giang đến cửa. Lẽ ra, người khác đi mua lại, bình thường đều là tới cửa để biểu đạt thành ý hiệp đàm, nào có ai ở trong công ty chờ đối phương đến? Cái thái độ này cũng có chút rất cao a!
Có điều Trần Trí Nghiệp chính là vì chứng tỏ tư thái cao ngạo kiểu này, ở khách sạn Douglas chờ đối tượng được thu mua tới cửa. Hắn chính là muốn tôn lên dáng vẻ cao cao tại thượng để chế giễu Dương Minh.
Con trai của Trần Trí Nghiệp – Trần Tiểu Long đã sớm đóng vai phục vụ sinh trốn ở một góc bên cạnh, để lát nữa hiệp đàm bưng trà lên. Kaike ngồi ở chủ vị, Trần Trí Nghiệp ngồi bên cạnh.
Trần Trí Nghiệp nhìn đồng hồ một chút, đã 8h55 phút, còn có 5 phút nữa, Dương Minh sẽ tới cửa.
Trần Trí Nghiệp khạc khạc cổ họng, làm ra một cái tư thế rất ngưu, nhấc chân lên bắt chéo, giống như một đại gia đang chờ Dương Minh tới cửa.
Dương Minh này chẳng lẽ không nắm được thời gian đến? Chẳng lẽ không biết đường tới sớm một chút sao? Trần Trí Nghiệp nhíu nhíu mày, trong lòng có chút oán thầm.
Thời gian trôi qua từng giây, năm phút đồng hồ nháy mắt đã qua, thế nhưng phòng họp không có một người nào đi vào, dưới lầu cũng không có người thông báo cho mình Dương Minh bọn họ đã đến.
- Chuyện gì xảy ra vậy? Không phải nói đã nói đúng 9h sao? Thế nào lại không có ai đến?
Kaike nhìn nhìn thời gian, hỏi Trần Trí Nghiệp.
- Hôm qua quả thực đã nói là đúng 9h, lẽ nào đối phương đã thay đổi, cải biến chủ ý?
Nghĩ tới đây, trên đầu Trần Trí Nghiệp nhất thời bốc lên mồ hôi lạnh, mình sẽ không bị tiểu tử Dương Minh kia đùa giỡn đấy chứ? Tiểu tử kia cố ý bản thân có chút dao dộng, kỳ thực cũng không có dự định qua đây?
Thật là không nên nha! Với tình trạng kinh doanh hiện nay của khách sạn Quốc Tế Tùng Giang, nếu như không được thu mua, cũng chỉ có thể chờ ngày phá sản diệt vong, bởi vì chi phí khách sạn hành nghiệp mỗi ngày cực kỳ kinh người, đã không kiếm được tất phải bù lỗ, Dương Minh còn có thể chống đỡ được? Lẽ nào thật sự vì chút mặt mũi mà muốn đi gặp bà ngoại?
- Ngươi gọi điện thoại đến hỏi một chút, xem đối phương đã đến chỗ nào rồi.
Kaike nhắc nhở Trần Trí Nghiệp, hắn tự nhiên cũng biết ân oán lúc đó của Trần Trí Nghiệp và Dương Minh.
- Được…
Tuy rằng Trần Trí Nghiệp rất không muốn chủ động đi liên hệ với Dương Minh, thế nhưng đối với phân phó của Kaike, hắn không có khả năng làm trái được.
Trần Trí Nghiệp lấy ra điện thoại di động, quay số tới điện thoại của Quách Kiến Siêu.
- Dương ca, điện thoại của Trần Trí Nghiệp gọi tới!
Tiếng chuông điện thoại di động của Quách Kiến Siêu vang lên, lấy ra nhìn thoáng qua, sau đó nói với Dương Minh.
- À, bỏ đi, cứ nói với hắn chúng ta đang ở trên đường, kẹt xe rồi.
Dương Minh nhàn nhạt nói.
- Vâng.
Quách Kiến Siêu nhận điện thoại, nói với đầu dây bên kia:
- Trần tổng à?
- Là tôi, Quách tổng, các ngươi ở chỗ nào? Sao còn chưa đến đây? Không phải đã nói đúng 9h sáng ngày hôm nay ở phòng họp khách sạn Douglas hiệp đàm chuyện mua lại sao?
Trần Trí Nghiệp cau mày hỏi.
- Là như vậy, Trần tổng, chúng tôi đã sớm đi rồi, thế nhưng trên đường bị kẹt xe, ông cũng biết, hiện tại là giờ hành chính mà.
Quách Kiến Siêu thầm nghĩ, mày định 9h, cũng không phải là Dương ca định 9h, mày nói 9h thì 9h luôn à? Dương ca đã nói 10h đó! Vậy thì mày cứ chờ đi.
- Hả? Kẹt xe?
Trần Trí Nghiệp sửng sốt, trong lòng thầm mắng, khách sạn Quốc Tế Tùng Giang và khách sạn Douglas cách nhau đúng một con phố, hai nhà này có thể cách xa bao nhiêu, làm sao có thể kẹt xe được chứ?
Trần Trí Nghiệp đi tới trước cửa sổ, hướng phía dưới lầu khách sạn nhìn xuống, kết quả nhìn thấy chính là một con đường rộng rãi thoáng mát, ngay ngắn có vài chiếc xe chạy trước chạy sau rất trật tự, căn bản là không có kẹt xe.
- Đúng vậy, chắc phải hơn nửa tiếng nữa mới tới được, xe đằng trước còn chưa nhúc nhích tí nào!
Quách Kiến Siêu đình chỉ tiếu ý, nghiêm trang nói.
- Cái này… được rồi, vậy ngươi nhanh chóng đi!
Trần Trí Nghiệp nghe Quách Kiến Siêu nói rất nghiêm túc, trong lòng nghĩ" lẽ nào bọn họ không phải xuất phát từ khách sạn Quốc Tế Tùng Giang, mà là từ nơi khác xuất phát?"
Nghĩ đến Dương Minh bình thường cũng không ở khách sạn Quốc Tế Tùng Giang, mà là ở chỗ khác, Trần Trí Nghiệp liền nghĩ suy đoán của mình có chút khả năng, rất có thể là Quách Kiến Siêu sáng sớm đi trước đón Dương Minh, sau đó hai người cùng nhau chạy tới khách sạn Douglas.
Dương Minh mới là người có khả năng làm chủ, Quách Kiến Siêu có đến hay không cũng chẳng có tác dụng, nghĩ tới đây, trong đầu Trần Trí Nghiệp mới dễ chịu một chút, ngắt điện thoại nói với Kaike:
- Ông chủ, bọn họ đang trên đường, bị kẹt xe, cho nên…
- Ừ, kẹt xe rồi, vậy thì đợi một lát đi.
Kaike ngược lại cũng không suy nghĩ gì nhiều, gật đầu nói.
Vì vậy, Trần Trí Nghiệp cùng Kaike an vị ở trong phòng hội nghị" súng lục" ngóc lên chờ đợi Dương Minh đến.
Ban đầu, Trần Trí Nghiệp chuẩn bị một số biểu tình cùng động tác trâu bò hò hét một chút, nhưng ở đây chờ đến mỏi mòn con mắt cũng hóa thành hư ảo, lại đợi hơn nửa tiếng nữa, Dương Minh và Quách Kiến Siêu vẫn như cũ còn không có đến.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1554


Báo Lỗi Truyện
Chương 1554/2205